Chiều Nay Có Hẹn Với Khải Ân
Từ nhỏ tôi đã luôn nghĩ rằng việc đi học đúng chán, dù gia đình có truyền thống hiếu học nhiều đời. Ông ngoại tôi, một kỹ sư tốt nghiệp từ đại học nào đó ở Thái Bình (chắc khoảng năm 50 mấy), và bà ngoại cũng học xong trung cấp Thủy Lợi trước khi nhận lời cầu hôn của ông rồi xây dựng gia đình hạnh phúc, để rồi sinh ra hai bác trai, cùng một người con gái út ít - nhân tố quyết định cả cuộc đời tôi sau này. Chính xác, "má" tôi đó. Dĩ nhiên, khi các bác đều được ăn học đàng hoàng, thì mẹ tôi chí ít cũng phải học đến cấp ba, mấp mé đầu đại học, rồi vì nhà khó khăn nên mới thôi chẳng theo con đường học vấn nữa mà vào miền Nam (chả hiểu sao người ngoài Bắc ưa gọi là "miền trong"). Sau như bao người phụ nữ khác, mẹ đã lấy chồng đẻ con: một gái một trai. Tôi ra đời khỏe mạnh và hiếu động vượt xa cu em - người cách tôi bốn tuổi, đồng thời là cũng là đứa con khiến mẹ tôi tăng xông máu nhiều nhất.
Ờ thì chính tôi cũng chả hiểu sao mình vô được cấp ba luôn mà. Hé hé.
Thôi thì hãy tập trung vào cái "bước ngoặt" đầu đời của Hoàng Uyên Cát này.
Hãy lấy bối cảnh là khoảng hai tháng đầu học kỳ Một lớp 10 đi. Tôi học lớp 10A3, tức là chuyên Toán Lý Hóa đấy, nhưng lý do tôi chọn khối A này phần nhiều là bị FOMO chứ không phải học giỏi ba môn quỷ này. Bạn bè từ cấp hai hầu hết đều nhấn nút chọn học tự nhiên, nên tôi - vốn sợ bị bỏ lại và không có ai quen chơi cùng - cũng nhắm mắt đẩy đưa theo sự đời, để rồi cuối cùng bị trường H giấu tên nhét vô cái lớp lạ hoắc (ôi đời). Tôi nhớ rõ khi nhận thông báo, mẹ tôi thậm chí còn mừng rỡ nói với bố: "Lạy hồn, cứ tưởng sắp cho nó về quê chăn bò rồi. Thế mà lại vào được A3 đấy."
Ủa alo mom?
Mẹ tôi cực thích bash tôi nhé.
Trộm vía lớp mới khá tuyệt, mặc dù chúng tôi chả có mấy đứa quen biết nhau. Nhìn tổng thể thì nữ nhiều hơn nam tầm hai bạn. Trong mắt tôi, các bạn nữ không xinh cũng dễ thương, còn nam thì như Titan ngựa trong cái bộ anime "Attack on Titan" (tôi chưa xem bộ này).
Chỉ cần nõn một tuần trăng là tôi đã đánh bạn chí cốt với hai con bé: một con cao như cây sào, tưởng đâu đói ăn, tên Phạm Hương Mai. Một con thì hình như giành ăn mất của con kia nên khá mũm mĩm tên Thanh Huyền họ Tưởng. Nhóm chúng tôi tổng cộng sáu đứa, ba nam ba nữ, trong đó có thằng Mai Huỳnh Kiến Phi là tôi đã quen từ nhỏ. Nhắc tới thằng này, hồi bé mỗi lần nó không nghe lời là mẹ nó toàn dọa sẽ gả nó cho tôi làm nó khóc ré lên (hỏi chấm???). Lớn lên nó bảo do nó thích "dzai" nên nghe lấy tôi, sợ là đúng, còn khuyên tôi không cần nghĩ ngợi nhiều nữa chứ. Ừ, chắc tao tin.
Dù sao tôi cũng tự biết nhan sắc mình có hạn chứ không mềm mại như đại đa số bạn nữ khác. Trông tôi hơi thô, nói thẳng ra như vậy. Còn thằng Phi thì kêu nhìn tôi phàm phu tục tử.
"Cáy iu hỡi~"
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền. Có đợt cô chủ nhiệm tag tên tôi trên Zalo mà nhắn nhầm thành "Cáy", giờ tôi chết tên đó luôn. Kiến Phi cũng đổi kiểu gọi tôi như thế luôn.
"Nhìn thấy mặt mày là đau bụng."
Chưa kịp chờ nó ngồi xuống tôi đã nhanh miệng chặn họng. Thề, không đùa. Có đợt tôi ăn trúng cái gì bị ngộ độc tiêu chảy, nhưng "đường ra" chỉ kích hoạt ở những nơi có mặt thằng Phi mà thôi. Ngộ thiệt.
"Qua đây làm gì đây?"
Giờ đang nghỉ giải lao. Bình thường chuông reo một cái là thằng Phi phắn đi đá bóng với đám Nhật Huân rồi. Không hiểu sao nay nó cứ õng a õng ẹo tới chỗ tôi ngồi, mà mấy đứa trong lớp thấy tướng nó ẻo ẻo vậy cũng chẳng thể hiện gì. Lên cấp ba mọi người văn minh hẳn.
"Nè cưng, chế muốn hỏi là tối nay cưng rảnh hông?"
Kiến Phi quê gốc Vĩnh Long nên đôi khi nó hay dùng phương ngữ miền Tây nói chuyện với tôi lắm.
"Ghê quá mày ơi." Tôi giả vờ mắc nôn. "Rảnh, sao?"
"Đấy, cứ nói chuyện kiểu đấy bảo sao 15 năm chưa có mảnh tình vắt vai." Nó nhăn mặt.
Chắc mày có rồi.
"Ý mày là tao chỉ cần sửa cách ăn nói là có bồ hả?" Tôi chống cằm chán nản nghịch bút, vẫn cố liếc Kiến Phi một chút với hy vọng rằng nó sẽ nói mấy câu dễ nghe.
"Không, mày xấu hoắc."
"..."
Tôi mong chờ cái gì ở thằng này vậy?
Kiến Phi ngồi phịch xuống gần tôi, hai tay chống trên ghế. Dù mồm nó lắm khi độc địa, nó vẫn biết tốt nhất là giữ cho tôi không tức điên lên.
"Tối nay sinh nhật Hồng Quân đó, nó kêu tao rủ bọn mày đi Dookki ăn sinh nhật."
A, tối nay tổ trưởng tổ hai tổ chức sinh nhật hả? Tôi mới thấy thông báo trên Facebook sáng nay. Mới sáu giờ sáng vô rình trang cá nhân của nó thấy lời chúc quá trời. Loài người đón bình minh sớm thật đấy.
Mà Hồng Quân cũng là thằng tốt tính quan hệ rộng đó giờ, chỉ là lâu lâu nó đùa mấy câu thối không chịu được. Tôi đã vinh dự trở thành nạn nhân mấy câu nó giỡn hồi đầu năm đây.
"Ghê vậy? Dookki 150 ngàn một suất mà nó tính bao hết cả lớp luôn à?"
Không biết nhà Hồng Quân giàu đến đâu nhưng ai bao tôi ăn thì đều xứng đáng là con cháu Bill Gates hết! Mắt tôi sáng rỡ khi nghe Kiến Phi nói.
"Đúng, nó bao từ A tới Z luôn, rồi đi KOI Thé uống nước, nó bảo không cần tặng quà."
"Tuyệt quá! Đại gia đây—"
"Tiền tụi mình tự trả."
Mặt tôi lập tức đăm lại liền.
Aisss chết tiệt, thằng Quân ở đây là tôi tặng nó cú đấm vô mặt rồi đấy. Bảo sao kêu không cần tặng quà.
"Rút nha, hết tiền."
Tôi từ chối thẳng. Thú thật tôi không phải đứa keo kiệt hay tiếc tiền với bạn bè, nhưng tôi đâu thân với Hồng Quân quá vậy. Đi ăn có một bữa mà tốn gần 200 ngàn, mẹ tôi chưa bửa đầu tôi ra là may.
Và nhờ vậy tôi mới biết Hồng Quân ăn sang thật đấy, đã Dookki còn KOI Thé.
Updated 36 Episodes
Comments