Liora không trả lời ngay.
Nàng đứng giữa phòng khách dinh thự Montclair, lưng thẳng, hai tay khoanh gọn trước thân hình mà bấy lâu nay bị coi là nỗi xấu hổ. Gương mặt nàng bình thản — bình thản đến kỳ lạ đối với một người vừa bị biến thành vật tế thần.
"Được. Tôi đồng ý," cuối cùng Liora cất tiếng.
Chỉ một câu ngắn ngủi ấy khiến tất cả im bặt.
Bá tước Bernard cau mày. Dường như ông ta mong chờ nước mắt. Phản kháng. Van xin. Bất cứ điều gì, miễn là chứng tỏ Liora vẫn có thể bị bẻ gãy.
Nhưng không có gì cả.
Liora chỉ cúi đầu lễ phép trước sứ thần hoàng cung. "Xin ngài chuyển lời đến Hoàng đế bệ hạ," nàng nói bằng giọng đều đều, "rằng gia tộc Montclair tuân lệnh."
Viên sứ thần hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng gật đầu. "Hôn lễ sẽ cử hành trong một tháng kể từ hôm nay."
Một tháng.
Quá ngắn để chuẩn bị một đám cưới, ngay cả với giới quý tộc vốn thường mất đến cả năm trời sắp xếp.
Sau khi sứ thần rời đi, sự im lặng trong phòng khách không còn mang tính nghi thức nữa. Nó biến thành thứ gì đó sắc nhọn hơn, riêng tư hơn.
"Sao con bé lại ra vẻ cam chịu thế?" Bá tước phu nhân Irene cất giọng phá vỡ bầu không khí, giọng mụ lạnh tanh. "Cứ như thể chúng ta đang gây tội ác tày trời với nó vậy."
Liora ngẩng mặt lên. Đôi mắt nàng bình thản, gần như trống rỗng. "Chẳng phải đúng là vậy sao?"
BỐP!
Một cái tát nảy lửa giáng xuống má Liora.
Đầu cô gái lảo đảo sang một bên, tóc xổ tung. Cơn rát lan nhanh, nóng bỏng, nhục nhã. Mấy người hầu nín thở. Không ai nhúc nhích.
"Giữ cái mồm mày lại," Bá tước Bernard quát. "Mày sắp gả cho Công tước. Đó là vinh dự."
"Vinh dự cho ai ạ?" Liora hỏi khẽ.
Bá tước Bernard nhìn nàng chằm chằm. "Cho gia tộc này."
Liora lạnh lùng đáp lại ánh mắt ông ta khi nghe câu nói ấy. Tất nhiên rồi — cho gia tộc, chứ không phải cho Liora. Có bao giờ cái gia đình này thèm quan tâm đến nàng.
Sera đứng cạnh chân cầu thang, theo dõi mọi chuyện với vẻ lo lắng giả tạo. "Chị ơi, đừng làm tình hình tệ hơn nữa. Cha và mẹ cũng đang rất áp lực mà."
Liora quay sang nhìn cô em cùng cha khác mẹ. Ánh mắt hai người chạm nhau.
Và trong đôi mắt Sera, Liora nhìn thấy... không phải cảm giác tội lỗi, mà là sự nhẹ nhõm.
Đồ con ranh xảo trá, Liora nghĩ thầm.
Tin tức về hôn sự lan nhanh hơn lửa mùa hạ.
Dưới bếp, đám người hầu thì thầm mà chẳng buồn hạ giọng.
"Công tước Ravens là tướng quân chiến trường, đúng không?"
"Nghe nói ông ấy giết kẻ thù bằng tay không đấy."
"Thế mà tiểu thư Liora lại là người gả cho ông ấy à?"
"Tội nghiệp Công tước, phải cưới một mụ béo như thế."
Hai chữ tội nghiệp được thốt ra kèm tiếng cười khúc khích.
Mỗi bước chân Liora đi qua hành lang lâu đài đều bị ánh mắt khinh miệt dõi theo.
Chiếc váy mặc thử cho hôn lễ bó nghẹt ở eo và tay áo, như thể cố tình được chọn để phơi bày từng đường cong trên thân hình nàng.
"Đứng thẳng lên," người thợ may nói bằng giọng bực dọc. "Tiểu thư mà không kiểm soát nổi cái thân mình thì ít nhất cũng đừng gây khó dễ cho chúng tôi."
Kim khâu đâm vào da nàng, không một lời xin lỗi.
Liora không kêu ca. Không nhúc nhích. Nàng chỉ nhìn bóng mình trong tấm gương cao — một thân hình đồ sộ với gương mặt tái nhợt và đôi mắt xanh lục giờ đây trông già hơn tuổi thật rất nhiều.
"Chiếc váy này quá đơn giản," Bá tước phu nhân Irene bình phẩm từ chiếc ghế cạnh cửa sổ. "Nhưng thôi kệ. Cái thân hình ấy có mặc gì cũng chẳng thanh nhã nổi."
Sera cười khẽ. "Ít nhất Công tước cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều."
Câu nói ấy được đám người hầu hưởng ứng bằng tiếng cười rúc rích.
Liora cúi đầu. Không phải vì xấu hổ, mà vì nàng nhận ra một điều.
Chúng sẽ không dừng lại.
Không phải hôm nay.
Không phải sau hôn lễ.
Không bao giờ — bởi bản tính đê tiện ấy đã ăn vào máu chúng rồi.
Màn đêm buông xuống mang theo những lời thì thầm đen tối hơn.
Trong căn phòng nhỏ gần bếp, hai người hầu lâu năm vừa gấp vải vừa trò chuyện.
"Nghe nói Công tước Ravens chưa bao giờ đụng đến phụ nữ nếu không phải ý ngài ấy muốn."
"Thế thì tiểu thư Liora sao?"
"Cái thân to đùng thế, ai mà thèm đụng vào?"
Tiếng cười khẽ lại vang lên.
"Đừng ngạc nhiên nếu Công tước bỏ mặc cô ta ngay đêm tân hôn đấy."
"Hoặc thậm chí ly hôn luôn cho rồi."
Liora đứng sau cánh cửa hé mở. Nàng không bước vào. Cũng không bỏ đi.
Nàng chỉ đứng đó, lắng nghe.
Từng lời từng chữ đi vào trong nàng ngay ngắn, như được xếp đặt cẩn thận rồi cất giữ. Không phải để quên — mà để nhớ.
Bởi Liora không thấy cần phải thanh minh. Chưa cần... ở thời điểm này.
Nàng không muốn phí sức chỉ để mắng mỏ đám người hầu kia, dù trong lòng Liora rất muốn túm tóc từng đứa một.
Về Công tước Alaric Ravens, những câu chuyện ngày càng hoang đường.
Người ta gọi ông là Công tước Sắt — người đàn ông chưa bao giờ nở nụ cười trên chiến trường, kẻ dẫn quân từ hàng tiền phong, không ngần ngại chém đầu kẻ phản bội trước bàn dân thiên hạ.
Có người nói ông không có vợ vì mọi phụ nữ đều sợ.
Có người nói ông từ chối mọi hôn ước vì không tin vào tình yêu.
Lại có kẻ thì thầm rằng ông chỉ cưới vì lệnh Hoàng đế, và sẽ căm ghét bất kỳ ai trở thành vợ mình.
"Con đàn bà khốn khổ, nhưng đó là quả báo cho kẻ xấu xa không biết thân biết phận," ai đó buông lời trong một buổi tối tại dinh Bá tước.
"Con mụ béo, đáng lẽ phải nhốt mình trong phòng cho xong," kẻ khác hùa theo.
Liora nghe hết.
Và giữa tất cả những lời ấy, không một ai hỏi Liora ra sao, cảm thấy thế nào.
Nhưng cũng giống như họ, Liora chẳng thèm bận tâm.
Những ngày tiếp theo trôi qua như một bản án bị lặp đi lặp lại.
Bọn người hầu không còn buồn che giấu sự thô lỗ. Bữa ăn của Liora thường đến muộn, hoặc nhiều quá. Lúc nào cũng nhiều quá.
Và mỗi khi Liora cố từ chối, sẽ có ai đó lên tiếng: "Tiểu thư chẳng phải thích ăn sao? Ăn cho nhiều vào kẻo ngất giữa hôn lễ, nhưng cũng đừng ăn quá nhiều kẻo rách váy đấy."
Phải, sự sỉ nhục ngày càng trắng trợn.
Sera thường ghé phòng nàng với nụ cười ngọt ngào.
"Chị trông xanh xao quá," Sera nói vào một buổi sáng, đặt một đĩa bánh ngọt lên bàn. "Ăn đi chị. Chị cần sức cho hôn lễ mà. Em đặc biệt sai bếp làm bánh ngọt thật ngon cho chị đấy."
Liora nhìn đĩa bánh hồi lâu. Chỉ riêng mùi hương thôi nàng đã biết nó ngọt đến mức nào, nhăn mặt khi tưởng tượng cảnh phải đưa vào miệng.
"Tôi không đói," Liora từ chối.
Sera nhíu mày, rồi lại nở nụ cười. "Đừng thế chị. Không ăn thì trông chị càng tệ hơn thôi. Ăn thật nhiều vào sẽ tốt lắm."
Ả bỏ đi, để lại mùi bánh ngọt ngấy khiến bụng Liora quặn lên.
Đêm ấy, Liora nôn thốc nôn tháo. Bởi không hiểu sao đồ ăn cứ liên tục được mang đến, và nàng bị ép ăn — từ đám người hầu cho đến mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ.
Trước gương, Liora vén tay áo lên, nhìn những vết bầm tím cũ chưa kịp phai — dấu tích của những lần bị véo, bị xô đẩy, những hình phạt nhỏ nhặt luôn bị coi là đáng đời.
Nàng chạm nhẹ vào từng vết thương. Rồi ngẩng mặt lên.
Trong đôi mắt nhìn lại nàng từ tấm gương, không có nước mắt.
Chỉ có một nhận thức cuối cùng đã nảy mầm rõ ràng:
Nếu thế giới này đã quyết biến nàng thành nạn nhân, thì nàng sẽ học cách sống sót — kể cả khi điều đó có nghĩa là một mình bước đến bên con quái vật mang tên Công tước Alaric Ravens.
Nhưng kỳ lạ thay, Liora không hoàn toàn sợ hãi.
Updated 92 Episodes
Comments