Trịnh Tổng Sủng Thê
Trên cầu thang lầu 1 của căn biệt thự.
Lưu Thiệu Thi siết chặt tay Lưu Như Yến đi như bay, tay còn lại cầm chiếc hộp gỗ, bước xuống từng nấc thang, đến giữa sảnh lớn liền hét to.
"Mẹ, chị Như Yến lại ăn cắp tiền của ba, con vừa từ trong phòng ra liền thấy chị ấy lén lén lút lút trong phòng mẹ với ba đi ra, trên tay còn cầm hộp gỗ, mở ra toàn là tiền thôi."
"Tôi không có, các người đừng mượn dao giết người, rõ ràng là mẹ con mấy người ăn xài phung phí nên mới thâm hụt tiền, giờ còn lấy tôi ra đỡ đạn hả?" - Lưu Như Yến tức giận quát lớn.
"Chị đừng chối nữa, nếu chị không vào phòng ba trộm tiền thì chị vào đó làm gì? Tiền trong hộp gỗ này lại lòi ở đâu ra?" - Lưu Thiệu Thi đứng giữa sảnh lớn tiếng cứ như sợ bên ngoài không nghe thấy, người hầu trong nhà cũng quá quen với việc mẹ con họ ức hiếp cô hai nhưng phận tôi tớ lại chẳng thể làm gì ngoài đứng nhìn.
"Tôi chỉ đứng ngoài gõ cửa chứ chưa hề đặt chân vào phòng, ban nãy khi về tôi còn hỏi dì Ý là ba tôi đâu, dì nói ở trong phòng kêu tôi lên kiếm nhưng tôi gõ cửa mãi cũng không thấy ông ấy đâu." - Lưu Như Yến mặt sắt lạnh nhìn Triệu Như Ý đang ngồi chễm chệ ở đó.
"Ủa có hả? Vậy là dì quên mất, ba con đi làm vẫn chưa về." - Triệu Như Ý dửng dưng ngồi đó nhưng chỉ vài giây sau như nhớ ra điều gì liền bật dậy chắc lưỡi nói giọng khá to: "Như Yến à, sao con lại ăn cắp nữa rồi, nếu để ba con mà biết thì không hay đâu."
"Phải đó, chị Như Yến à, chị thiếu tiền thì xin mẹ hoặc em đi nè chứ sao lại ăn cắp tiền của ba, còn đám bạn của chị em thấy không ai ra gì, chị nên tránh xa họ ra đi nha." - Đột nhiên Lưu Thiệu Thi cũng nhẹ giọng đến lạ, còn thân mật nắm cánh tay cô như chị em thân thiết.
Lưu Như Yến nheo mắt nhìn hai mẹ con họ rồi phũ phàng hất cánh tay kia ra: "Hai người đừng giả mèo khóc chuột ở đây, tôi có thiếu tiền cũng không cần tiền của mấy người."
Lưu Thiệu Thi bị đẩy lùi ra sau mấy bước rồi ngồi bệt xuống đất, ngước mặt lên đầy tủi thân mà nói: "Nhưng chị cứ lấy tiền của ba như vậy là không hay, ba đi làm cực khổ cả ngày, chị không xót chứ em với mẹ thì xót lắm."
Nhìn thấy nét giả trân này, Lưu Như Yến mới phát giác có gì đó không đúng liền quay ra sau, đúng như dự kiến, Lưu Minh Đạt đã về từ lúc nào đang đứng đó nhìn họ diễn trò.
"Ba à, ba nghe con nói... Á..." - Lưu Như Yến định đi tới giải thích cho ông ta hiểu nhưng chưa kịp động đậy đã bị ăn một cú trời giáng vào má đau điếng người.
Lưu Minh Đạt vừa từ công ty về, vẫn còn mặc nguyên trên mình bộ vest lịch lãm, cái tát ấy chưa đủ hả dạ, ông ta còn thô bạo đạp mạnh vào đứa con gái gầy gò, da dẻ tái mét khiến cô ngã dài dưới nền gạch lạnh lẽo: "Mày cút khỏi nhà cho tao, nhà họ Lưu tao không có đứa con gái bất hiếu như mày, suốt ngày về nhà chọc cho tao tức chết mới chịu thôi hay sao?"
"Chị à, em xin lỗi, em không biết ba sẽ về lúc này nên mới phanh phui việc thấy chị lấy tiền của ba, phải chi biết ba về thì em đã không nói, chị cũng sẽ không bị đánh." - Lưu Thiệu Thi yếu ớt đứng dậy níu cánh tay ông ta như can ngăn nhưng thực chất lại rất hả hê: "Ba à, là lỗi của con, ba đừng giận nữa, ngồi xuống uống miếng trà nha."
"Tại sao ba không tin con, con là con gái ruột của ba mà, con nói là con không có trộm, lần nào cũng vậy mà ba chưa chịu tin con lấy một lần." - Lưu Như Yến không quan tâm lời nói sáo rỗng kia của Lưu Thiệu Thi, ôm cánh tay vừa bị ông ta đạp trúng suýt gãy mà nước mắt rơi lã chã.
Nền gạch lạnh lẽo này sao so được với cái giá lạnh của lòng người, đây là lần thứ 4 trong tháng cô bị bọn họ gán tội trộm tiền để rồi lôi ra mà hành hạ.
Tháng trước, tháng trước nữa, không có tháng nào là không có cớ sự xảy ra.
Hầu như lúc nào họ cũng có tội để gắn lên người cô.
"Chị đừng khóc nữa, đây là lần thứ bao nhiêu chị trộm tiền của ba rồi, mấy lần trước em với mẹ còn nghĩ chị vì nhất thời ham vui nên mới ăn cắp tiền của ba bao đám bạn hư hỏng của mình ăn chơi, lần này em không giúp chị được nữa đâu, ba thật sự rất giận rồi." - Lưu Thiệu Thi ngồi bên cạnh châm dầu vào lửa, cô ta là em gái cùng cha khác mẹ, là cành vàng lá ngọc của Lưu Minh Đạt, là con gái bảo bối trân quý của ông ta cùng nhân tình Triệu Như Ý giấu giếm nuôi bên ngoài suốt mười mấy năm.
"Phải chi mày hiểu chuyện bằng một phần Thiệu Thi thôi thì tao đâu phải nhọc lòng như vầy." - Lưu Minh Đạt đặt mạnh ly trà xuống bàn, thở hắt ra.
"Haizzz, mẹ.." - Triệu Như Ý ngồi trên sofa đối diện vừa lên tiếng liền bị Lưu Như Yến trừng mắt làm bà ta giật mình: "À, dì cũng hết cách, đã nói với con bao nhiêu lần, tiền hàng tháng nếu thiếu thì cứ nói với dì hoặc nói với Thiệu Thi, nó sẽ cho con chút ít, tại sao cứ phải trộm tiền của ba con để rồi ăn đòn, học hành đã sa sút thua kém người khác, hai mươi lăm tuổi đầu rồi mà mới ra trường, việc làm thì chưa có đã gấp gáp tụ tập bè bạn ăn chơi thâu đêm, mẹ con dưới suối vàng mà biết chắc cũng không yên lòng."
"Bà là người không có quyền nhắc tới mẹ tôi nhất, đừng giở giọng tốt đẹp ở đây." - Lưu Như Yến quát lớn.
"Hỗn xược." - Lưu Minh Đạt tát mạnh vào mặt cô khiến khoé môi rỉ rả máu tươi.
Updated 35 Episodes
Comments
Phạm Hà Phương
Mọi khổ đau tổn thương của cô đều từ người ba giả dối ko ra gì
2026-01-29
1