Tôi thấy tay nghề của cậu Tâm này tốt lắm đó chứ. Hóa trang nhìn rất chân thật, không vì thế ông đã chẳng hết hồn mà tạt nước vào nữ chính à? Hoá trang cho ma mà không thấy gớm thì còn kiểu gì nữa hả cha?
Nuốt xuống cục nước miếng, trôi luôn câu cảm thán trong cổ họng. Tôi mỉm cười rồi bình tĩnh trả lời:
"Vẽ hình xăm dễ hơn hoá trang cho ma nhiều. Anh không muốn tốn thời gian thì cởi áo lẹ đi ạ.”
Lâm Phước Vĩnh cố tình rướn mặt tới nhìn thẳng vào mắt tôi, nghe nói nam chính có ánh mắt áp chế khiến ai nhìn vào cũng trở nên bủn rủn, sợ hãi. Nhưng mà nhìn qua cặp kính đen tôi chả thấy được gì, nên chống cằm, chớp chớp mắt nhìn lại anh ta.
Với bản tính kiêu ngạo ghét những ai dám tỏ ra trên cơ mình, trước tình cảnh này sẽ xảy ra hai trường hợp một là anh ta sẽ bực dọc đứng dậy bỏ đi. Hai là…
Anh ta đột ngột cởi phăng áo khoác, ném thẳng không thương tiếc vào mặt trợ lý đứng bên cạnh, rồi chỉ tay vào tôi, nghiến răng:
“Liệu hồn mà làm cho tốt.”
Tôi lấy sẵn đồ nghề hóa trang, siết chặt tuýp mực xăm, bẻ vài đốt ngón tay rồi tiếp:
“Vâng, anh cứ cởi nốt đi.”
“Muốn ngắm người tôi lắm hả? Đồ biến thái!”, gã nam chính kỳ quặc phán một câu xanh rờn, nghe mà mặt tôi cũng phải biểu cảm như kiểu emoji “?? :) ??
“Gì vậy ông? Vị trí của hình xăm là từ bả vai trở xuống nửa lưng, sau đó là ở mạn sườn đến giữa ngực. Vậy nên cần phải cởi trần hẳn luôn thì mới có thể vẽ được đó anh ơi.”
Lâm Phước Vĩnh khựng lại hành động tự ôm bả vai, tôi còn thấy rõ nét “sượng trân” trên mặt anh ta. Cứ tưởng anh ta sẽ mè nheo hay khó chịu gì đó nữa, thế mà anh ta chỉ tặc lưỡi rồi quay người, cởi nốt chiếc áo ba lỗ khoe tấm lưng trần.
Đúng là nam chính ‘tâm can’ thập toàn thập mỹ của tác giả, nhìn mỗi lưng thôi đã thấy quá xuất sắc. To lớn, cơ bắp săn chắc, làn da căng mướt, rãnh sống lưng cong chạy thẳng từ cổ xuống eo.
Xin lỗi nha, dân mỹ thuật như tôi thì nhìn cái gì đẹp đều muốn cảm thán. Dù rằng là người mình không ưa thì vẫn không thể dằn lòng không cảm khái.
Tôi nhẹ nhàng hạ đầu bút xuống tấm “canvas” đẹp như in ấy, vừa trượt đi thì lưng anh ta lại rời xa tay tôi. Cố áp sát lần nữa, nó lại rời ra. Cứ thế liên tục mấy lần làm tôi phát bực.
“Này anh, không ngồi yên thì làm sao tôi vẽ được đây? Tốn thời gian quá đấy.”
Lâm Phước Vĩnh quay nghiêng mặt về phía vai, môi mím như sắp nói gì đó, nhưng im lặng. Lát sau, anh ta quay mặt về phía trước, tháo kính:
“Vẽ đi.”
Nghe vậy, tôi cũng quyết tâm đặt bút vẽ cho bằng được. Đầu bút lần này lại chạm xuống, tấm lưng phía trước run lên rất nhẹ, nhưng anh ta vẫn giữ nguyên tư thế, không nhúc nhích hay rời đi. Có vẻ như cũng đang cố gắng ngồi yên.
Tự dưng tôi lại thấy có chút mắc cười, không nhịn được mà lén cong khóe môi. Hóa ra “con mèo” này cũng không khó huấn luyện lắm, nếu là cần cho công việc thì vẫn sẽ chịu ngoan ngoãn nghe lời.
Mỗi khi vẽ, tâm trí tôi lại chìm đắm, quên hết tất thảy mọi thứ xung quanh. Cả thế giới như thu nhỏ lại, chỉ còn bằng những nét vẽ trước mắt, một sự đắm đuối khó diễn tả thành lời.
Tôi vừa xem hình mẫu quản lý gửi qua Salo vừa vẽ. Đôi tay của chủ nhân thân xác này đã quá quen với những thao tác ấy nên mọi chuyển động đều trơn tru. Hình vẽ cứ thế lả lướt hiện ra trên tấm lưng trần, uốn lượn sang mạn sườn, rồi kết lại ở điểm nhấn giữa ngực.
Dời bút khỏi nét mực cuối cùng trên da, tôi bất giác ngẩng đầu lên:
“Xong rồi!”
Không ngờ Lâm Phước Vĩnh cũng đang cúi xuống, khoảng cách bất ngờ bị rút ngắn, hai chóp mũi bỗng chạm nhau trong gang tấc. Tôi giật mình lùi lại phía sau, vừa khéo nhìn rõ phần thân trên của người trước mặt.
“Wow, ngực to thật đấy…”
Lời vừa tuột ra khỏi miệng, tay tôi đã không kịp cản. Tôi vội dời mắt lên trên, nhưng e là không thể cứu lấy phẩm giá của mình được nữa. Ánh khinh bỉ hiện lên trên mặt của Lâm Phước Vĩnh đã quá rõ ràng.
Tôi há hốc miệng, không sao rời mắt khỏi gương mặt ấy, định nói cái gì cũng không nhớ rõ nữa. Người ta hay nói, gương mặt đẹp thì dù có nổi giận hay cau có cũng khiến người khác khó rời mắt. Trước đây tôi còn bán tín bán nghi, giờ nhìn Lâm Phước Vĩnh, khẳng định là đúng thật.
Nhan sắc của anh ta vượt xa những gì tôi từng tưởng tượng khi đọc trong tiểu thuyết. “Làn thu thủy, nét xuân sơn”, Nguyễn Du dùng mấy chữ đó để tả nàng Kiều, giờ đem đặt vào anh ta thấy cũng không sai mấy. Tuy vậy, nhưng vẻ đẹp của Lâm Phước Vĩnh không hề nữ tính, đường nét rõ ràng, sắc sảo, vẫn là kiểu đẹp rất đàn ông, chỉ là quá mức nổi bật mà thôi.
May mà đúng lúc đạo diễn gọi Lâm Phước Vĩnh ra set-up cảnh quay, chứ không là tôi cũng kiếm không ra cái quần để đội lên.
Tôi đưa tay đỡ trán, trong lòng thầm kêu lên một tiếng. Tiêu rồi. Giờ thì tôi hiểu vì sao nữ chính lại không thể dứt ra khỏi nam chính, cho dù tính cách của anh ta có “khuyết tật” đến cỡ nào đi chăng nữa.
Quả nhiên, nhan sắc quyết định ý thức.
Updated 40 Episodes
Comments