Mà cũng phải nói lúc này tôi mới nhận thấy tấm lưng của Lâm Phước Vĩnh thật là to lớn. Cơ bắp săn chắc, làn da căng mướt, rãnh sống lưng cong chạy thẳng từ cổ xuống eo. Quả là một tấm “canvas” đẹp, khiến người họa sĩ chỉ muốn lập tức hạ cọ vẽ ngay.
Đầu bút lạnh lẽo vừa chạm vào da, Lâm Phước Vĩnh đã rùng mình run lên, lưng của anh ta cứ cách xa ra khỏi tay tôi. Mấy lần liên tiếp như thế khiến tôi không thể nào vẽ được mà bực mình cằn nhằn:
“Này anh, không ngồi yên thì làm sao tôi vẽ được đây? Tốn thời gian quá đấy.”
Lâm Phước Vĩnh quay nghiêng mặt về phía vai, môi mím lại như sắp nói gì đó, nhưng im lặng. Lát sau, anh ta quay mặt về phía trước, tháo kính:
“Vẽ đi.”
Nghe vậy, tôi cũng quyết tâm đặt bút vẽ cho bằng được. Khi đầu bút vừa chạm xuống, tấm lưng phía trước run lên rất nhẹ, nhưng lần này anh ta vẫn giữ nguyên tư thế, không nhúc nhích hay rời đi. Có vẻ như cũng đang cố gắng ngồi yên.
Tự dưng tôi lại thấy có chút mắc cười, không nhịn được mà lén cong khóe môi. Hóa ra “con mèo” này cũng không khó huấn luyện lắm, nếu là cần cho công việc thì vẫn sẽ chịu ngoan ngoãn nghe lời.
Mỗi khi vẽ, tâm trí tôi lại chìm đắm, quên hết tất thảy mọi thứ xung quanh. Cả thế giới như thu nhỏ lại, chỉ còn bằng những nét vẽ trước mắt, một sự đắm đuối khó diễn tả thành lời.
Tôi vừa xem hình mẫu quản lý gửi qua Salo vừa vẽ. Đôi tay của Lê Khánh Tâm đã quá quen với những thao tác ấy nên mọi chuyển động đều trơn tru. Hình vẽ cứ thế lả lướt hiện ra trên tấm lưng trần, uốn lượn sang mạn sườn, rồi kết lại ở điểm nhấn giữa ngực.
Dời bút khỏi nét mực cuối cùng trên da, tôi bất giác ngẩng đầu lên:
“Xong rồi!”
Không ngờ Lâm Phước Vĩnh cũng đang cúi xuống, khoảng cách bất ngờ bị rút ngắn, hai chóp mũi bỗng chạm nhau trong gang tấc. Tôi giật mình lùi lại phía sau, vừa khéo nhìn rõ phần thân trên của người trước mặt.
“Wow, ngực to thật đấy…”
Lời vừa tuột ra khỏi miệng, tay tôi đã không kịp cản. Tôi vội dời mắt lên trên, nhưng e là không thể cứu lấy phẩm giá của mình được nữa. Ánh khinh bỉ hiện lên trên mặt của Lâm Phước Vĩnh đã quá rõ ràng.
Người ta hay nói, gương mặt đẹp thì dù có nổi giận hay cau có cũng khiến người khác khó rời mắt. Trước đây tôi còn bán tín bán nghi, giờ nhìn Lâm Phước Vĩnh, khẳng định là đúng thật.
Nhan sắc của anh ta vượt xa những gì tôi từng tưởng tượng khi đọc trong tiểu thuyết. “Làn thu thủy, nét xuân sơn”, Nguyễn Du dùng mấy chữ đó để tả nàng Kiều, giờ đem đặt vào anh ta thấy cũng không sai mấy. Tuy vậy, nhưng vẻ đẹp của Lâm Phước Vĩnh không hề nữ tính, đường nét rõ ràng, sắc sảo, vẫn là kiểu đẹp rất đàn ông, chỉ là quá mức nổi bật mà thôi.
May mà đúng lúc đạo diễn gọi Lâm Phước Vĩnh ra set-up cảnh quay, chứ không là tôi cũng kiếm không ra cái quần để đội lên.
Tôi đưa tay đỡ trán, trong lòng thầm kêu lên một tiếng. Tiêu rồi. Giờ thì tôi hiểu vì sao nữ chính lại không thể dứt ra khỏi nam chính, cho dù tính cách của anh ta có “khuyết tật” đến cỡ nào đi chăng nữa.
Quả nhiên, nhan sắc quyết định ý thức.
Ờ mà hình như vai trò của tôi đây là hết rồi thì phải, ở trong tiểu thuyết đoạn này cũng không viết thêm gì về phân cảnh của nam, nữ chính nữa. Về Lê Khánh Tâm lại càng không, nên giờ tôi chả biết phải làm gì tiếp theo. Thử nhắm mắt, mở mắt lại vài lần mà vẫn thấy chưa được xuyên trở lại thực tại.
Hay ý tác giả là muốn tôi xuyên vào để sửa lại cốt truyện cho hợp lý nhỉ…? Như tình tiết nam chính gặp nữ chính vừa rồi chẳng hạn.
Còn đang ngồi trầm ngâm thì anh nhân viên hóa trang riêng của Lâm Phước Vĩnh cũng vừa tới. Trán đẫm mồ hôi, anh ta hớt hải chạy đến chỗ chị quản lý xin lỗi rối rít. Hình như tôi nghe là anh ta tới trễ vì dính tai nạn giao thông, kẹt xe mãi mới thoát ra được.
Hai người đứng nói chuyện cách xa, nhưng thấy chị quản lý hất cằm về phía tôi là đủ hiểu chị đang thuật lại tình hình vừa nãy. Xong xuôi, anh nhân viên hóa trang kia chạy lại chỗ tôi, cúi đầu cảm ơn liên tục.
Chị quản lý bảo tôi xong việc rồi nên có thể về trước. Vậy là tôi cũng xách đồ, chào mọi người rồi đi luôn. Thôi kệ, cứ thử sống cuộc đời của nhân vật Lê Khánh Tâm này xem sao.
Tìm thấy ở trong túi của Lê Khánh Tâm có vé tháng đi xe buýt nên tôi nghĩ chắc cậu ấy cũng không có xe riêng. Tôi cũng không biết sau khi tan làm, Lê Khánh Tâm sẽ thường đi đâu, nên thôi đành đi về nhà.
Ngồi trên xe buýt, tôi lấy cuốn sổ vẽ trong túi lật vài trang xem để giết thời gian. Nào ngờ lại phát hiện ra một “kho báu” mà mình đang tìm kiếm bấy lâu. Thì ra Lê Khánh Tâm đang nghiên cứu vẽ truyện tranh kinh dị để làm đồ án tốt nghiệp. Trùng hợp là tôi cũng đang ấp ủ nghiên cứu đề tài này, phong cách vẽ của Lê Khánh Tâm rất hợp gu tôi. Những bức phác thảo này chẳng khác nào một nguồn tư liệu quý hiếm rơi đúng vào tay tôi.
Một cảm xúc vui sướng trào dâng trong lồng ngực, phải chăng đây chính là định mệnh. Bởi vì tôi vốn rất phân vân, kiếm nén hơn sáu năm trời để nghe theo định hướng của công ty mà chưa từng cho bản thân mình cơ hội để thực hiện điều mình mong muốn.
Tôi siết chặt cuốn sổ trong tay, cảm thấy vô cùng biết ơn vì được xuyên vào đây.
.
.
Thông qua app đặt hàng trong điện thoại tôi tìm đến địa chỉ được cậu ấy lưu là “nhà”. Nhưng mà từ trạm xe buýt phải đi thêm một đoạn vô đường nhỏ nữa thì mới tới, tôi đành phải xuống xe đi bộ vào.
Trên đường đi, ngang qua một võ đường mới khai trương đang treo băng rôn quảng cáo “Miễn phí 3 ngày học thử cho võ sinh mới! Xin mời!”
Kèm theo là hình minh họa những võ sư cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn. Nhìn thấy, làm tôi nhớ tới thân hình lực lưỡng của Lâm Phước Vĩnh. Sờ lại, thấy người ngợm mình thì ốm như que củi, đụng đâu cũng toàn xương. Đúng là kiểu dân vẽ suốt ngày chỉ ngồi một chỗ giống hệt tôi ngoài đời.
“Chào mừng học viên mới!”
Mấy ông anh mặc đồ võ từ trong võ đường bỗng dưng chạy ra túm lấy tôi, họ cứ thế kéo tôi vào mà không cho tôi kịp ú ớ. Một buổi tập võ miễn phí bất đắc dĩ ùa đến với tôi như một cơn bão.
Lúc tôi được thả ra ngoài thì trời đã tối hẳn, mấy ông anh võ sư nhiệt tình còn đứng ở ngoài cửa tiễn tôi đi.
“Ngày mai nhớ lại đến nhé!”
Hài hước thật, từ nhỏ tới lớn tôi chưa bao giờ trải qua chuyện thế này bao giờ.
Hơn nữa khi đến được nhà của Lê Khánh Tâm, tôi mới biết đó là một dãy trọ giá rẻ dành cho sinh viên. Trên chùm chìa khóa có ghi số phòng, nên tôi cũng không mất công tìm kiếm. Mở khóa, đẩy cửa bước vào, vừa bật đèn lên, tôi thấy tấm đệm đặt giữa phòng liền lao tới nằm lăn ra. Mệt đến mức chẳng còn nghĩ ngợi được gì.
Updated 23 Episodes
Comments