Chương ba

Ờ, mà xong cảnh này rồi thì tôi cần làm gì nữa nhỉ? Vì theo trong tiểu thuyết lật sang trang là đến hôm sau luôn mà. Lục trong túi quần, vừa hay tìm được chiếc ví của chủ nhân thân xác này. Tiện thể mở ra, xem có thông tin gì giúp tôi hiểu thêm về thân phận hiện tại của mình hay không.

Thì ra cậu ta tên là Lê Khánh Tâm, hai mươi bốn tuổi, kém tôi hẳn một con giáp. Là sinh viên năm cuối, trường Mỹ Thuật, khoa tạo hình. Hoài niệm thật, nhân vật trùng cả trường và ngành học, làm tôi nhớ cái hồi còn là sinh viên ghê.

Có phải chăng vì sự trùng hợp này nên tôi mới xuyên vào trở thành cậu ấy hay không?

Tôi tìm thấy trong giỏ xách cậu ấy đeo bên người còn có một bản hợp đồng về công việc làm hóa trang part-time cho đoàn phim. Xem ra cũng chỉ còn buổi ngày mai nữa là kết thúc.

Dù sao vẫn chưa trở về lại được, hay cứ thử đóng vai cậu Tâm này để xem diễn biến thế nào. Có khi tác giả sau khi đọc bình luận của tôi, thấy hợp lý nên muốn tôi xuyên vào để giúp chỉnh sửa lại cốt truyện thì sao?

Phía xa tôi thấy anh nhân viên hóa trang riêng của Lâm Phước Vĩnh cũng vừa tới. Trán đẫm mồ hôi, anh ta hớt hải chạy đến chỗ chị quản lý xin lỗi rối rít.

Nhìn chị quản lý hất cằm về phía tôi là đủ hiểu chị đang thuật lại tình hình vừa nãy. Xong xuôi, anh nhân viên hóa trang kia chạy lại chỗ tôi, cúi đầu cảm ơn liên tục.

Chị quản lý bảo tôi xong việc rồi nên có thể về trước. Nam chính với nữ chính đang đóng phim đằng kia, tôi nghĩ mấy phân đoạn quan trọng đều được viết trong nguyên tác.

Còn những phần không nhắc tới có lẽ cũng không ảnh hưởng gì nên không cần thiết phải để ý. Vậy là tôi cũng xách đồ, chào mọi người rồi đi luôn.

Ở trong túi của Lê Khánh Tâm có vé tháng đi xe buýt nên tôi nghĩ chắc cậu ấy không có xe riêng. Tôi cũng không biết sau khi tan làm, cậu Tâm này sẽ thường đi đâu, nên thôi đành đi về nhà.

Ngồi trên xe buýt, tôi lấy cuốn sổ vẽ trong túi lật vài trang xem để giết thời gian. Nào ngờ lại phát hiện ra một “kho báu” mà mình đang tìm kiếm bấy lâu. Thì ra Lê Khánh Tâm đang nghiên cứu vẽ truyện tranh kinh dị để làm đồ án tốt nghiệp.

Trùng hợp là tôi cũng đang ấp ủ nghiên cứu đề tài này, phong cách vẽ của Lê Khánh Tâm rất hợp gu tôi. Những bức phác thảo này chẳng khác nào một nguồn tư liệu quý hiếm rơi đúng vào tay tôi.

Một cảm xúc vui sướng trào dâng trong lồng ngực, phải chăng đây chính là định mệnh. Bởi vì tôi vốn rất phân vân, kiềm nén hơn bảy năm trời để nghe theo định hướng của công ty mà chưa từng cho bản thân mình cơ hội để thực hiện điều mình mong muốn.

Tôi siết chặt cuốn sổ trong tay, cảm thấy vô cùng biết ơn vì được xuyên vào đây.

.

.

Thông qua app đặt hàng trong điện thoại tôi tìm đến địa chỉ được cậu ấy lưu là “nhà”. Nhưng mà từ trạm xe buýt phải đi thêm một đoạn vô đường nhỏ nữa thì mới tới, tôi đành phải xuống xe đi bộ vào.

Trên đường đi, ngang qua một võ đường mới khai trương đang treo băng rôn quảng cáo “Miễn phí 3 ngày học thử cho võ sinh mới! Xin mời!”

Kèm theo là hình minh họa những võ sư cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn. Nhìn thấy, làm tôi nhớ tới thân hình lực lưỡng của Lâm Phước Vĩnh. Sờ lại, thấy người ngợm mình thì ốm như que củi, đụng đâu cũng toàn xương. Đúng là kiểu dân vẽ suốt ngày chỉ ngồi một chỗ giống hệt tôi ngoài đời.

Nhớ lại cuộc sống ở ngoài đời thực, tôi cũng đã nhiều lần lên kế hoạch để tham gia các hoạt động thể thao nâng cao sức khỏe nhưng mãi vẫn chưa thể thực hiện được. Do bản thân mỗi khi ngồi xuống ghế làm việc là chẳng muốn đứng lên nữa, phải chi có ai đó thúc giục, lôi kéo tôi thì may ra..

“Chào mừng học viên mới!”

Mấy ông anh mặc đồ võ từ trong võ đường bỗng dưng chạy ra túm lấy tôi, họ cứ thế kéo tôi vào mà không cho tôi kịp ú ớ. Một buổi tập võ miễn phí bất đắc dĩ ùa đến với tôi như một cơn bão.

Lúc tôi được thả ra ngoài thì trời đã tối hẳn, mấy ông anh nhiệt tình còn đứng ở ngoài cửa tiễn tôi đi.

“Ngày mai nhớ lại đến nhé!”

Quao, thế là tôi vừa được làm một chuyện mà mình ở ngoài chưa làm được rồi đấy. Cũng thú vị phết.

Khi đến được nhà của Lê Khánh Tâm, tôi mới biết đó là một dãy trọ giá rẻ dành cho sinh viên. Trên chùm chìa khóa có ghi số phòng, nên tôi cũng không mất công tìm kiếm. Mở khóa, đẩy cửa bước vào, vừa bật đèn lên, tôi thấy tấm đệm đặt giữa phòng liền lao tới nằm lăn ra. Mệt đến mức chẳng còn nghĩ ngợi được gì.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play