[Xuyên Không] Vĩnh Kết Đồng Tâm
Đang hăng máu gõ cháy phím bài văn nghị luận nghìn chữ để chửi tác giả của tiểu thuyết “ba xu” vừa đọc trên mạng. Thì bất thình lình bị té vào lòng nam chính mà mình ghét nhất là loại cảm giác như thế nào?
“Ối má ơi con ma!”
Đầu tiên là giật mình, hoảng hốt với ma nữ xuất hiện trước mặt. Tôi vội vàng ôm cổ người đàn ông đang đeo kính đen bên cạnh. Nhưng mà thứ khiến tôi chú ý là anh ta thơm quá, bệnh nghề nghiệp tái phát, còn chưa kịp hỏi anh ta dùng nước hoa loại gì đã bị người ta hất xuống cho té chổng vó.
“Tâm ơi, mau xin lỗi anh Vĩnh đi.”
Một chị gái tốt bụng đỡ tôi dậy, tuy nhiên lời chị ấy nói lại làm tôi ngơ ngác.
“Chị nói em ạ…?”
”Không em thì còn ai vào đây? Sao tự dưng lại bổ nhào vào người anh ấy vậy…Nam chính ngàn vàng mà nổi giận huỷ show là tiêu đó!!”
Nam chính gì cơ? Từ từ đã, mọi thứ chuyển biến quá nhanh. Rõ ràng là ban nãy tôi còn đang ở trong phòng của mình, ngồi trước bàn làm việc đọc tiểu thuyết, gõ bình luận. Nghe sét đánh bên tai, rồi chớp mắt cái tôi lại ở đây.
Đây là đâu? Và tôi là ai?
Đám đông đang đứng vây quanh và mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Duy chỉ có một người đang ngồi, nhìn sáng chói như có vầng hào quang sau lưng. Mặc dù là anh ta đang đóng bộ nguyên cây đen thui.
Tôi ghé sang thì thầm với chị gái ban nãy, ánh mắt cố ý “đá” nhẹ về phía người kia:
”Chị nói…đằng đó là nam chính…anh Vĩnh?”
”Đúng rồi đấy…đừng có chỉ tay vào mặt người ta.”
Vội rụt ngón trỏ về, tôi đảo mắt quan sát, đánh giá một vòng xung quanh. Nơi đây rất giống một studio phim trường. Hình như “con ma” kia cũng là người được hóa trang vì trông cô ta cứ đứng im ru ra đó mà cũng chẳng có ai đả động gì.
Khung cảnh này có chút quen thuộc, chẳng phải là giống với đoạn mở đầu trong tiểu thuyết mình vừa đọc hay sao?
Gì đây, tình cờ viết vài dòng cảm thán, tôi vô tình xuyên luôn vào nguyên tác à?
“Đoàn phim này cũng hay thật đấy. Nhân viên hóa trang thì tới trễ, người thì doạ ma tôi, kẻ thì nhảy vào người tôi…Có lẽ đạo diễn muốn đổi diễn viên chính khác rồi phải không?”
Ôi, coi cái giọng điệu kìa, đoạn này trong cốt truyện đúng là vì nhân viên hóa trang bị kẹt xe tới trễ khiến nam chính nổi nóng. Rồi cô gái đang hoá trang ma nữ kia cũng chính là nữ chính, vốn có ý tốt mang nước đến cho anh ta uống.
Nào ngờ lại bị chính lớp hoá trang quá đỗi chân thật làm anh ta giật mình. Còn hắt luôn cả ly nước vào mặt cô, khiến cô bẽ bàng.
Đúng là một khởi đầu đầy ướt át và không vui mấy nhỉ.
Nhìn sang ly nước trên tay nữ chính, nước vẫn còn đầy trong ly. Vậy chứng tỏ hành động hắt nước vẫn chưa diễn ra. Có phải là do lúc nãy tôi đột ngột xuyên không đã chen ngang phá hỏng tình tiết?
“Xin lỗi, xin lỗi, mong cậu bớt giận. Bên kia…nhân viên hóa trang nói là trên đường đi vướng phải một vụ tai nạn giao thông. Kẹt xe quá, nên tới trễ chút….”
“Nhưng mà tôi không có nhiều thời gian đâu chú à!”
Vị đạo diễn đáng bậc trưởng bối đã phải khúm núm, khom lưng xin lỗi mà tên nam chính hống hách kia chẳng những không cảm thông còn ngồi ngả lưng, vắt chân, nói chuyện với người lớn như vậy đúng là không có phép tắc gì.
Anh ta cần hoá trang như thế nào nhỉ? À, nhớ rồi, là vẽ hình xăm ở phần thân trên. Ái chà, ngừa nghề quá, thôi hay là để tôi giúp mọi người một tay nhé. Chứ không lát nữa nam chính lại kiếm chuyện trút giận lên nữ chính thì tội.
Thời điểm này, nam chính tên Lâm Phước Vĩnh là ngôi sao đang lên được người người săn đón. Còn nữ chính tên Ngô Ánh Quỳnh, mới chỉ là một cô sinh viên nhỏ nhoi, may mắn được nhận vào đóng vai phụ trong bộ phim kinh dị đang quay của nam chính.
Anh nam chính Lâm Phước Vĩnh này thì lại có sở thích đó là đè đầu cưỡi cổ những người thấp cổ bé họng, cho nên cô gái tội nghiệp kia mới dễ dàng trở thành mục tiêu cho anh ta bắt nạt.
Âu thì cũng là do kiểu tình tiết vả mặt trước ghét bỏ sau theo đuổi đấy…Nhưng mà trong tiểu thuyết này tôi đã đọc đến tận chương cuối mà vẫn chưa thấy nam chính bị vả mặt ở đâu cả.
Có vẻ tác giả hơi kém trong khoản lái xe, không biết bẻ cua như thế nào. Từ đầu đến cuối đều tôn nam chính như thần, còn nữ chính thì như cái giẻ rách bị anh ta nhặt lên vứt xuống, chà đạp tới lui.
Dứt dòng suy nghĩ quay trở lại thực tại, tôi nhún vai, thở ra một hơi, bước đến gần chỗ Lâm Phước Vĩnh:
“Xin lỗi, anh đẹp trai, do nãy tôi vội quá, lỡ vấp trúng người anh. Ý tôi muốn nói là để tôi hoá trang giúp anh nhé.”
Không quá để ý đến ánh mắt của những người xung quanh, hình như họ muốn cảnh báo với tôi điều gì đó. Nhưng mà tôi chỉ đang tập trung vào người trước mặt, anh ta ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm vào tôi. Tuy nửa khuôn mặt bị che bởi cặp kính đen, tôi vẫn thấy được hàng lông mày của anh ta đang nhíu lại.
“Cậu là ai?”
Haha, tôi cũng đang muốn hỏi câu đó đấy, rốt cuộc tôi đã xuyên vào nhân vật nào thế nhỉ? Nam phụ? Không thể nào, vì nam chính và nam phụ là bạn thân, anh ta sẽ nhận ra ngay. Hay phản diện? Cũng chẳng đúng vì chương đầu làm gì đã có phản diện xuất hiện
“Cậu ấy là Tâm, nhân viên hóa trang cho diễn viên đóng vai ma.”
Ôi thật là may có đạo diễn giải thích hộ. Nhưng mà Tâm là ai thế? Tôi nhớ trong tiểu thuyết hình như đâu nhân vật trọng yếu nào có tên này…? Mà thôi kệ cứ bắt tay vào việc cái đi đã.
Vừa kéo cái ghế ngồi xuống đã nghe Lâm Phước Vĩnh càm ràm:
“Hoá trang thấy gớm thế kia liệu có làm cho tôi được không đấy? Tôi đâu phải con ma!?”
Mí mắt tôi giựt giựt.
Updated 40 Episodes
Comments