[Xuyên Không] Vĩnh Kết Đồng Tâm
Khuyên bạn thật lòng, nếu có đọc tiểu thuyết “Ba xu” trên mạng thì tốt nhất đừng chửi tác giả. Bằng không, rất có thể bạn sẽ bị xuyên thẳng vào trong sách, nhập vai thành một nhân vật xúi quẩy nào đó, giống hệt như tôi đây này.
Mới nhỡ miệng cảm thán tác giả một câu mà chớp mắt tôi đã nhìn thấy “con ma” trong tiểu thuyết vừa đọc. Dù biết chỉ là hóa trang nhưng mà nó chân thật quá đấy.
Bây giờ tôi là ai? Và đây là đâu?
Đảo mắt, đánh giá một vòng xung quanh, nơi này trông rất giống một studio phim trường. À, rồi, rồi, tôi biết rồi. Đây chính là đoạn mở đầu nơi nữ chính và nam chính của tiểu thuyết chạm mặt nhau lần đầu.
Tôi rất háo hức và hào hứng đoán xem mình đang nhập vào vai gì. Nam phụ? Phản diện? Ba của nam chính? Mẹ của nữ chính …..?
Sau đó mọi suy đoán của tôi đều được đáp lại bằng một cái vỗ vai của vị đạo diễn:
“Chà, khá lắm Tâm, Cỡ này thì khỏi cần hiệu ứng kỹ xảo cũng đủ hù người ta giật mình rồi đấy!”
Tâm? Tâm nào? Tâm là ai? Ai là Tâm? Tôi vắt óc ra để nghĩ xem rốt cuộc trong cuốn truyện này có nhân vật nào tên là Tâm. Nhưng thật sự không nhớ ra nổi luôn.
Mấy thành viên khác trong ekip cũng tò mò kéo đến, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi tôi không ngớt.
“Tổ hóa trang lần này tìm được “thầy” giỏi quá nhỉ!?”
Dù vẫn chưa hiểu mô tê gì nhưng tự dưng được khen thế này cũng vui phết nhỉ. Tuy tôi không rành về mảng hóa trang nhưng cũng là dân mỹ thuật, được người khác công nhận tác phẩm của mình thật sự trong lòng rất cảm động.
Mà phải nói, tay nghề của cậu chàng tên Tâm này cũng khéo léo ghê. Lớp hóa trang tinh xảo, đường nét rất có hồn. Nếu không phải cô “ma” kia đứng cười tươi hiền từ thì có lẽ tôi đã hét toáng lên vì tưởng đó là ma thật mất.
Diễn viên đã trang điểm xong, đạo diễn và ekip liền đưa cô ấy vào set để chuẩn bị quay cảnh tiếp theo. Nhân lúc rảnh tay, tôi tranh thủ kiểm tra túi quần vừa hay tìm được chiếc ví của chủ nhân thân xác này. Tiện thể mở ra, xem có thông tin gì giúp tôi hiểu thêm về thân phận hiện tại của mình hay không.
Ồ, thì ra cậu ta tên là Lê Khánh Tâm, hai mươi ba tuổi, nhỏ hơn tôi sáu tuổi. Là sinh viên năm cuối, trường Mỹ Thuật, khoa tạo hình…
Tôi lẩm nhẩm một mình:
“Hoài niệm thật…”
Cách đây sáu năm trước tôi cũng từng là sinh viên Mỹ Thuật năm cuối, mọi thứ cứ như chỉ vừa mới đây thôi.
Hình như tôi cũng lờ mờ nhớ ra, đúng là ở đoạn này trong nguyên tác có nhắc tới một nhân vật tên Tâm phụ trách hóa trang cho nữ chính. Vậy hóa ra cô “ma” ban nãy chính là Ngô Ánh Quỳnh, nữ chính của tiểu thuyết.
Ơ, nhưng mà tự dưng tôi lại thấy hết vui, thế tôi chỉ là một nhân vật qua đường xuất hiện một, hai dòng rồi hết vai à? Có quá đáng không đấy? Hay tại tôi chửi tác giả vẫn còn ít, nên mới vô một vai chẳng tồn tại được bao lâu. Chơi chưa đã lại phải về à…?
Tác giả đúng là vớ vẩn…ẦMM! Chưa kịp dứt câu, bỗng dưng có một tiếng động lớn như trời sập làm tôi thót cả tim.
Không lẽ tác giả hiển linh? Tôi chắp tay vội vàng vái lạy bốn bề, em sai, em sai rồi ạ…
Sau đó không thấy tác giả ở đâu chỉ thấy đạo diễn cùng vài người trong đoàn phim đang tụ lại một chỗ. Tò mò, tôi len qua khe hở giữa đám đông, nhìn vào bên trong.
Ở đó, có một người đàn ông đeo kính đen, khoác áo da, đang thảnh thơi ngồi vắt chân trên ghế. Trái ngược hoàn toàn với những người xung quanh, kể cả vị đạo diễn lớn tuổi, đều đứng cả, còn khom lưng nói chuyện với anh ta. Có người khác đang nhặt cái bàn inox xếp lại, hình như nó chính là nguồn cơn của tiếng ồn ban nãy.
Khung cảnh ấy khiến tôi không khỏi nhíu mày.
Đang mơ hồ suy đoán tình huống, tôi bỗng thấy “cô ma” Ngô Ánh Quỳnh cầm ly nước, lon ton chạy về phía đám đông bên kia. Nên liền tiến tới bắt chuyện:
“Hế lô, đằng kia đang có chuyện gì thế nhỉ?”
Ngô Ánh Quỳnh quay sang trả lời, lớp hóa trang trên mặt cô vẫn khiến tôi thoáng giật mình. Cô hạ giọng nói:
“Nghe nói nhân viên hóa trang riêng cho anh Vĩnh tới giờ vẫn chưa thấy đâu…ảnh đang bực lắm đó…”
Anh Vĩnh?
Nghe đến cái tên đó là tôi đã thấy ngứa tai. À, nhớ ra rồi. Trong nguyên tác, nam chính Lâm Phước Vĩnh vì người của tổ hóa trang đến trễ, làm chậm tiến độ quay phim, ảnh hưởng đến thời gian của anh ta. Thế là nổi cáu, than phiền om sòm, khiến cả đoàn làm phim ai nấy đều phải nín thở.
Còn vì sao Lâm Phước Vĩnh có thể làm lớn chuyện như vậy mà đạo diễn cũng chẳng dám nói gì?
Đơn giản thôi vì công ty của anh ta chính là nhà tài trợ chính cho bộ phim này. Nam chính có tiền thì có quyền. Ở đoàn phim này, anh ta muốn làm “ông nội” cũng chẳng ai dám cãi.
Tôi nhếch môi bày ra một nụ cười méo xệch. Cái thứ trẻ con, bực bội là phá vỡ đồ đạc, làm mình làm mẩy. Nam chính này thì có gì mà hay ho chứ. Chẳng qua là do thiết lập của tác giả có vấn đề.
Lại lỡ chửi tác giả, tôi vội co người, giáo giác nhìn ngó, may mà không có trời nào sập xuống.
Nhìn sang Ngô Ánh Quỳnh đang đứng nhìn tôi ngơ ngác, nếu đúng theo cốt truyện, lúc này chỉ cần Ngô Ánh Quỳnh mang nước tới cho Lâm Phước Vĩnh thì chắc chắn sẽ bị anh ta hất thẳng vào mặt, khiến cô bẽ bàng ngay giữa phim trường. Chỉ vì lớp hóa trang trên mặt cô làm anh ta giật mình.
Rõ ràng là mình sai, nhưng Lâm Phước Vĩnh lại chẳng hề xin lỗi. Trái lại, anh ta còn nổi nóng, trút hết cơn thịnh nộ của mình lên Ngô Ánh Quỳnh, để mặc cô phải chịu uất ức.
Tôi cầm lấy ly nước từ tay Ngô Ánh Quỳnh, một hơi uống cạn.
“Cám ơn bạn nha, tui khát quá chừng, lát nữa tui rót lại cho bạn ly khác nha.”
Tôi cười với cô, còn cố tình dốc ngược cái ly trống trơn lên cho cô thấy, chứng minh rằng ly nước ấy vừa rồi đúng là cứu tinh cho cổ họng khô khốc của tôi.
Ngô Ánh Quỳnh sững người, trên mặt cô thoáng hiện vẻ hoang mang, rồi lắp bắp nói:
“Ơ… nhưng… nhưng thôi, để tui đi lấy lại ly khác cũng được.”
Tôi đặt ly nước rỗng vào tay của Ngô Ánh Quỳnh.
“Lát nữa lấy cũng được, giờ ảnh chưa khát đâu. Để tui qua nói chuyện cho. Nhờ bạn cất giùm tui cái ly nha.”
Coi như tôi xuyên sách để làm đại sứ hòa bình đi. Không cần thiết phải bắt đầu mối quan hệ bằng một tình huống khó chịu như thế. Chỉ cần dập được cơn giận của nam chính là xong chứ gì. Tác giả cứ xem tôi ra tay đây!
Updated 23 Episodes
Comments