Chương 2: Cách yêu trọn vẹn nhất

Những lời ấy nghe rất có lý, nhưng với Lục Bá Quân, vẫn không dễ chấp nhận bằng việc giữ lại một khoản tiền lớn trong nhà. Ông tính toán từng đồng, sợ cái thiếu trước mắt hơn mọi hứa hẹn xa xôi.

Dẫu vậy, ông cũng không phải người thích đôi co quá lâu, nhất là khi gặp ánh nhìn cứng rắn của vợ. Im lặng một lúc, ông nén lại, hạ giọng như thể đã nhượng bộ, nhưng thực ra chỉ khéo léo đẩy gánh nặng sang phía khác.

“Thôi được rồi. Nếu bà muốn cho nó đi học thì bà tự bỏ tiền ra mà lo. Tôi không có tiền để đóng cái học phí khổng lồ như thế đâu.”

Nói xong, ông quay mặt đi, như thể chỉ cần không nhìn thấy thì mọi chuyện sẽ tự nguôi.

Từ đầu đến giờ, Lục An Ninh vẫn lặng im, chờ đúng câu ấy. Cô hiểu tính ba mình, nhất là chuyện tiền bạc, nên khi nghe rồi, cô biết không thể trông mong thêm ở ông. Tim cô đập gấp, lòng bàn tay lạnh ngắt. Cô hít một hơi thật sâu, cố ngẩng lên một chút để giọng mình không bị chìm trong khoảng lặng nặng nề của bữa cơm.

“Về chuyện học phí, ba mẹ không cần lo cho con đâu. Trên thành phố có nhiều việc làm, con sẽ tìm việc làm thêm để tự trang trải. Nếu còn dư, con sẽ gửi về cho ba mẹ một ít. Con chỉ cần ba mẹ đồng ý cho con được đi học thôi.”

Câu nói vừa dứt, cổ họng cô nghẹn lại. Cô thấy rõ mình đang đặt cược tất cả vào lời hứa ấy, vừa như van xin, vừa như tự thề với chính mình.

Nghe con nói, Tạ Bích Dao đau như có ai bóp chặt tim. Thương con đến mức chỉ muốn kéo con vào lòng, bảo rằng con không cần phải gồng gánh như vậy. Nhưng bà cũng hiểu, con gái mình đã đi tới tận cùng của quyết tâm, không thể lùi nữa.

Bà nhìn An Ninh, giọng dịu đi nhưng kiên quyết, như đang chống lưng cho con bằng tất cả phần mạnh mẽ nhất trong mình.

“Con đừng nghe ba con nói linh tinh. Con cứ lên thành phố học cho thật tốt. Nếu mùa vụ bội thu, mẹ sẽ gửi tiền lên cho con. Ba con cổ hủ, ông ấy không hiểu đâu.”

Bà dừng lại một nhịp, rồi liếc sang chồng, ánh mắt sắc như đóng dấu lên quyết định đã đưa ra.

“Nếu ông còn dám ý kiến, ngày mai tôi không cho ông ăn cơm nữa.”

Lục Bá Quân cau mặt, vẻ khó chịu hiện rõ, nhưng ông không dám cãi. Từ trước đến nay, trong nhà người có tiếng nói nhất vẫn là Tạ Bích Dao. Một khi bà đã nói, cũng đồng nghĩa bà sẽ là người đứng ra gánh lấy hậu quả nếu có chuyện gì xảy ra. Lục An Ninh nhìn mẹ, cổ họng nghẹn lại. Trong lòng cô vừa biết ơn, vừa sợ hãi cho những tháng ngày sắp tới.

Trước ngày lên thành phố nhập học một tuần, nhân lúc Lục Bá Quân ra ngoài rượu chè với mấy người bạn trong xóm, Tạ Bích Dao lặng lẽ bước vào phòng con gái. Khi ấy, An Ninh đang cẩn thận xếp quần áo vào chiếc vali cũ. Từng món đồ được gấp ngay ngắn, như thể cô muốn mang theo chút nề nếp của nhà mình đến một nơi xa lạ.

Bà ngồi xuống cạnh con, không nói gì vội. Một lát sau, bà thò tay vào túi áo, lấy ra một xấp tiền được gói cẩn thận. Đó là số tiền khá lớn, gần bằng học phí của một kỳ. Bà đặt vào tay con, bàn tay thô ráp vì nắng gió siết nhẹ. Cái siết ấy vừa như dặn dò, vừa như níu lại, như sợ con từ chối, như sợ chỉ cần buông ra là con đường của con sẽ bị cắt ngang.

“Bây giờ mẹ không có nhiều, mẹ chỉ gom góp được từng này thôi. Con mang lên đó đóng tiền học trước. Nếu còn thiếu bao nhiêu thì gọi về cho mẹ, mẹ sẽ cố gắng xoay xở cho đủ. Lần đầu con lên thành phố, nơi xa lạ như vậy, mẹ lo cho con lắm. Con nhớ giữ gìn sức khỏe, cố gắng học hành cho đàng hoàng.”

Lời dặn dò nối nhau, chậm rãi mà dồn dập, như thể bà muốn nhét hết thương yêu vào vài câu ngắn ngủi trước khi con rời khỏi mái nhà này.

An Ninh nhận tiền, nước mắt rơi xuống từng giọt, nóng hổi trên mu bàn tay. Cô bỗng thấy quyết định đi học chưa bao giờ dễ dàng. Mỗi bước tiến của cô đều đổi bằng sự vất vả của mẹ, bằng những đêm thức trắng tính toán, bằng những lần nuốt hết mỏi mệt vào lòng để ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản.

Cô không biết sau này mình có đủ giỏi, đủ mạnh để báo hiếu hay không, nhưng cô biết, nếu hôm nay cô lùi lại, cả đời cô sẽ ân hận.

Cô ngẩng lên nhìn mẹ, giọng run run vì nghẹn.

“Từ nhỏ đến giờ, chỉ có mẹ là người thương con nhiều nhất. Con thương mẹ lắm. Con sẽ cố gắng học thật chăm chỉ, để sau này cuộc sống gia đình mình tốt hơn. Mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi nào rảnh, con sẽ về thăm mẹ.”

Tạ Bích Dao nuôi con gái hai mươi năm, ngày nào cũng quen với dáng con lăng xăng bên cạnh. Bà quen cả tiếng thở dài khe khẽ của con mỗi lần nghĩ đến tương lai.

Nghĩ đến chuyện từ ngày mai thôi sẽ không còn thấy con mỗi ngày, lòng bà vừa thương vừa nhớ, nghẹn đến mức chỉ dám nắm chặt tay con, như muốn giữ lại hơi ấm ấy lâu thêm một chút.

Thế nhưng bà hiểu rõ, giữ con lại mới là ích kỷ. Buông tay đúng lúc mới là cách yêu thương trọn vẹn nhất.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Ủa nhớ bộ này đọc rồi mà nhỉ, sao xóa đi úp lại à bà/Hey//Hey/

2026-01-31

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play