Chương 5: Phải biết diễn

Tần Mặc Đình nói như một sự thật hiển nhiên, bởi chính hắn cũng đang sống như thế. Không cần học thêm, hắn vẫn sung túc hơn khối người. Con trai duy nhất của chủ khu chung cư lớn, lại còn dính tới chuyện cho vay nặng lãi, tiền bạc, nhà cửa, địa vị, thứ gì hắn cũng có sẵn.

Được nuông chiều từ nhỏ, hắn tin rằng tiền có thể giải quyết hầu hết mọi thứ trên đời, kể cả những thứ người ta gọi là tương lai.

Tần Hồng Kiêu nhìn con trai, vẻ mặt bất lực như đã quen với việc nói bao nhiêu cũng vô ích. Ông không biết phải làm gì để nó trưởng thành hơn. Dẫu vậy, nó vẫn là đứa con trai duy nhất. Vì thế ông vừa giận vừa thương, vừa muốn nghiêm khắc lại vừa không nỡ buông tay.

Ông thở ra một hơi, giọng hạ thấp, như tự nhắc mình đừng nóng nữa.

“Thôi được rồi, ba không đôi co với con nữa. Nhưng nhớ cho ba, nói năng cư xử cho đàng hoàng. Ba còn phải làm ăn.”

Tần Mặc Đình không muốn ở lại thêm giây nào, chỉ sợ ba lại lải nhải thêm. Hắn đứng phắt dậy, bước thẳng lên lầu hai, rẽ vào căn phòng vẫn dùng để nghỉ sau những lần đi đòi nợ.

Thực ra hắn sống trong một căn biệt thự xa hoa ở ngoại thành. Thế nhưng đường xa, lại lười di chuyển, nên mỗi năm chỉ về đó vài lần. Thời gian còn lại, hắn ở tạm căn phòng ngay trên khu chung cư của ba mình. Vừa tiện, vừa như một cách để hắn tiếp tục sống theo ý hắn muốn, phớt lờ tất cả những lời khuyên răn.

Vừa đưa tay định mở cửa, hắn chợt thấy cô gái ban nãy đang loay hoay với chiếc vali ở cuối hành lang. Hai người bất ngờ chạm mắt nhau. Lục An Ninh lập tức quay đi, rõ ràng không muốn dây dưa với kiểu người như hắn.

Nhưng Tần Mặc Đình lại chẳng có ý định để cô lảng tránh. Hắn cất tiếng trước, giọng ngang nhiên như thể đang ra luật lệ.

“Này, cô là người mới đến thuê nhà đúng không? Ba tôi bảo tôi để ý cô một chút. Sau này gặp thì nhớ chào.”

Lục An Ninh khó chịu vì thái độ ấy, nhưng vẫn nhớ mình đang ở nhờ chỗ người ta. Cô hạ giọng, giữ phép lịch sự tối thiểu.

“Chào anh. Tôi sẽ ghi nhớ.”

Tần Mặc Đình nghe giọng cô, trong lòng bỗng thấy dễ chịu lạ thường. Âm sắc êm và trong, càng nghe càng thuận tai. Dù nhận ra cô hoàn toàn không có thiện cảm với mình, hắn cũng chẳng để tâm.

Trong mắt hắn, cô chỉ là một cô sinh viên tỉnh lẻ mới lên thành phố, rồi cũng sẽ bận rộn với đời mình như bao người khác.

Hắn mở cửa phòng, đóng sầm lại, rồi nằm vật xuống giường, chẳng buồn thay đồ.

Còn Lục An Ninh đứng yên thêm vài giây. Tim cô vẫn chưa kịp trở lại nhịp bình thường. Người thành phố thứ hai cô gặp, sau ông chủ hiền lành, lại là một kẻ thô lỗ đến vậy. Hắn trái ngược hoàn toàn với những hình dung đầu tiên của cô về nơi phồn hoa.

Việc dọn đồ vào phòng tốn nhiều thời gian hơn cô nghĩ. Gần như cả một ngày trôi qua mới sắp xếp xong xuôi. Lúc này đã khuya, bụng cô bắt đầu cồn cào vì đói.

Thế nhưng An Ninh vừa mới lên thành phố, mọi thứ còn lạ lẫm, cô không biết quanh đây có chỗ nào bán đồ ăn, lại càng không dám lang thang một mình trong đêm.

Cô cũng muốn tiết kiệm. Tiền học, tiền nhà, rồi tiền sinh hoạt, thứ nào cũng đang chờ phía trước. Đến giờ cô vẫn chưa tìm được việc làm. Dù số tiền ba mẹ cho còn đủ để cầm cự thời gian đầu, cô vẫn cẩn thận chi tiêu, như thể chỉ cần sơ sẩy một lần là cả kế hoạch sẽ đổ vỡ.

Đúng lúc ấy, từ căn phòng bên cạnh vang lên một tiếng rầm khá lớn, như có người đẩy cửa mạnh. Có vẻ người đàn ông đó lại ra ngoài.

An Ninh khựng lại. Cô vốn đã có ác cảm, càng không muốn dính dáng thêm. Dù đói đến mấy, cô vẫn không định hỏi han điều gì. Trong lòng cô, hắn đã bị xếp thẳng vào loại nguy hiểm. Tránh được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Tần Mặc Đình tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Với hắn, đêm mới là lúc bắt đầu “công việc”. Hắn rửa mặt qua loa, kéo vạt áo cho ngay ngắn rồi bước xuống phòng làm việc. Đèn vẫn sáng. Ba hắn vẫn chưa ngủ, gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi pha lạnh lùng, như thể thứ thức cùng ông không phải là cà phê, mà là những con số chưa thu về.

Tần Hồng Kiêu ném một xấp hợp đồng về phía con trai. Giọng ông lạnh tanh, không vòng vo.

“Mày muốn làm gì thì làm, miễn sao bọn nó chịu trả tiền. Đám này nợ dai lắm rồi, vay gần một năm mà chưa trả cho ba mày đồng nào.”

Tần Mặc Đình cầm xấp giấy, lướt mắt qua vài dòng rồi cười khẩy. Nụ cười ấy không hẳn là đắc ý, mà giống như một cái nhếch môi của kẻ đã quen nhìn mọi thứ bằng sự hoài nghi. Hắn ngước lên nhìn cha, ánh mắt vừa trêu ngươi vừa thẳng thừng.

“Ba không diễn nữa à? Ban ngày còn làm bộ ông chủ tốt bụng, giờ nói chuyện như thật. Ba với con vốn cùng một kiểu, vậy sau này đừng mắng con nữa.”

Câu nói bật ra nghe như báng bổ, nhưng lại chạm đúng sự thật mà cả hai đều hiểu. Tần Hồng Kiêu chưa từng là người “đàng hoàng” như vẻ ngoài ông cố dựng. Khu chung cư rộng lớn này không tự nhiên mà có. Nó là kết quả của những năm tháng lăn lộn trong thế giới ngầm, của những khoản lãi chồng lãi và những lần thu nợ không hề tử tế.

Có lẽ cũng vì vậy mà Tần Mặc Đình lớn lên, thừa hưởng trọn vẹn sự lạnh lùng, thô bạo, và cả niềm tin rằng nắm được tiền trong tay thì sẽ nắm được quyền.

Tần Hồng Kiêu không nổi giận.

Ông chỉ nhìn con trai, như nhìn một bản sao thô ráp của chính mình. Giọng ông trầm xuống, chậm rãi, như đang dạy một bài học đã thuộc lòng.

“Muốn sống trong cái xã hội này thì phải biết diễn. Thành thật quá, người ta nhìn thấu hết thì sau này mày chẳng còn đường mà làm việc đâu.”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Cuộc đời là một vở kịch là một bộ phim mỗi người đều là vai chính, cũng phải biết diễn mới tồn tại được ở đời chứ😎😂

2026-01-31

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Quyết định khó khăn
2 Chương 2: Cách yêu trọn vẹn nhất
3 Chương 3: Giả vờ lạnh lùng
4 Chương 4: Người đàn ông thô lỗ
5 Chương 5: Phải biết diễn
6 Chương 6: Nửa thật nửa trêu
7 Chương 7: Tiếp tục trêu chọc
8 Chương 8: Nổi hứng thú
9 Chương 9: Tìm được công việc
10 Chương 10: Nói dối vụng về
11 Chương 11: Lòng nặng trĩu
12 Chương 12: Dịu dàng hiếm hoi
13 Chương 13: Vô tình đến nơi cô làm việc
14 Chương 14: Cảm giác khó chịu
15 Chương 15: Ăn tối
16 Chương 16: Ngỏ ý giúp đỡ
17 Chương 17: Lo lắng vẫn còn
18 Chương 18: Không phải chuyện của anh
19 Chương 19: Ngất xỉu
20 Chương 20: Bao nhiêu cũng cho cô
21 Chương 21: Thật sự khó chịu
22 Chương 22: Anh say rồi
23 Chương 23: Chưa từng cầu xin
24 Chương 24: Kẻ nói dối
25 Chương 25: Đau đến nghẹt thở
26 Chương 26: Yêu thì làm được gì
27 Chương 27: Chúng ta kết hôn đi
28 Chương 28: Chịu hết nổi rồi
29 Chương 29: Mưu hèn kế bẩn
30 Chương 30: Ba tháng không gặp
31 Chương 31: Không còn đường lui
32 Chương 32: Mọi chuyện đã đi quá xa
33 Chương 33: Đâu là thực? Đâu là kí ức?
34 Chương 34: Bị dồn đến đường cùng
35 Chương 35: Biến cố ập đến
36 Chương 36: Hết cách thật rồi
37 Chương 37: Mọi thứ sẽ được giải quyết
38 Chương 38: Tốt cho tất cả chúng ta
39 Chương 39: Không có phép màu nào cả
40 Chương 40: Không thể quay đầu
41 Chương 41: Tình yêu ép buộc
42 Chương 42: Không tiếc sao?
43 Chương 43: Cố tình né tránh
44 Chương 44: Đêm tân hôn
45 Chương 45: Đợi em tự nguyện
46 Chương 46: Cô ấy là vợ tôi
47 Chương 47: Có tiền có quyền
48 Chương 48: Bị thương nặng
49 Chương 49: Không để hắn chết
50 Chương 50: Đối xử tốt với nhau
51 Chương 51: Tiểu trà xanh
52 Chương 52: Chuyện tốt đến cùng lúc
53 Chương 53: Khó nói thành lời
54 Chương 54: Bạn học mới
55 Chương 55: Đẹp trai nguy hiểm
56 Chương 56: Thất hứa
57 Chương 57: “Anh trai”
58 Chương 58: Đứa trẻ giận dỗi
59 Chương 59: Cô quan tâm hắn rồi!
60 Chương 60: Món quà vụng về
61 Chương 61: Trái tim khẽ rung động
62 Chương 62: Em phải thương tôi
63 Chương 63: Chiếm hữu hoàn toàn
64 Chương 64: Công khai yêu đương
65 Chương 65: Anh chỉ cần ngoan
66 Chương 66: Tự nguyện kết hôn
67 Chương 67: Âm mưu xấu xa (1)
68 Chương 68: Âm mưu xấu xa (2)
69 Chương 69: Nguy hiểm cận kề
70 Chương 70: Không còn trói buộc
71 Chương 71: Nỗi đau, sợ hãi và tuyệt vọng
72 Chương 72: Hoàn toàn sụp đổ
73 Chương 73: Tổ chức tang lễ
74 Chương 74: Ông trời có mắt
75 Chương 75: Nỗi đau vẫn còn đó
76 Chương 76: Anh ơi!
Chapter

Updated 76 Episodes

1
Chương 1: Quyết định khó khăn
2
Chương 2: Cách yêu trọn vẹn nhất
3
Chương 3: Giả vờ lạnh lùng
4
Chương 4: Người đàn ông thô lỗ
5
Chương 5: Phải biết diễn
6
Chương 6: Nửa thật nửa trêu
7
Chương 7: Tiếp tục trêu chọc
8
Chương 8: Nổi hứng thú
9
Chương 9: Tìm được công việc
10
Chương 10: Nói dối vụng về
11
Chương 11: Lòng nặng trĩu
12
Chương 12: Dịu dàng hiếm hoi
13
Chương 13: Vô tình đến nơi cô làm việc
14
Chương 14: Cảm giác khó chịu
15
Chương 15: Ăn tối
16
Chương 16: Ngỏ ý giúp đỡ
17
Chương 17: Lo lắng vẫn còn
18
Chương 18: Không phải chuyện của anh
19
Chương 19: Ngất xỉu
20
Chương 20: Bao nhiêu cũng cho cô
21
Chương 21: Thật sự khó chịu
22
Chương 22: Anh say rồi
23
Chương 23: Chưa từng cầu xin
24
Chương 24: Kẻ nói dối
25
Chương 25: Đau đến nghẹt thở
26
Chương 26: Yêu thì làm được gì
27
Chương 27: Chúng ta kết hôn đi
28
Chương 28: Chịu hết nổi rồi
29
Chương 29: Mưu hèn kế bẩn
30
Chương 30: Ba tháng không gặp
31
Chương 31: Không còn đường lui
32
Chương 32: Mọi chuyện đã đi quá xa
33
Chương 33: Đâu là thực? Đâu là kí ức?
34
Chương 34: Bị dồn đến đường cùng
35
Chương 35: Biến cố ập đến
36
Chương 36: Hết cách thật rồi
37
Chương 37: Mọi thứ sẽ được giải quyết
38
Chương 38: Tốt cho tất cả chúng ta
39
Chương 39: Không có phép màu nào cả
40
Chương 40: Không thể quay đầu
41
Chương 41: Tình yêu ép buộc
42
Chương 42: Không tiếc sao?
43
Chương 43: Cố tình né tránh
44
Chương 44: Đêm tân hôn
45
Chương 45: Đợi em tự nguyện
46
Chương 46: Cô ấy là vợ tôi
47
Chương 47: Có tiền có quyền
48
Chương 48: Bị thương nặng
49
Chương 49: Không để hắn chết
50
Chương 50: Đối xử tốt với nhau
51
Chương 51: Tiểu trà xanh
52
Chương 52: Chuyện tốt đến cùng lúc
53
Chương 53: Khó nói thành lời
54
Chương 54: Bạn học mới
55
Chương 55: Đẹp trai nguy hiểm
56
Chương 56: Thất hứa
57
Chương 57: “Anh trai”
58
Chương 58: Đứa trẻ giận dỗi
59
Chương 59: Cô quan tâm hắn rồi!
60
Chương 60: Món quà vụng về
61
Chương 61: Trái tim khẽ rung động
62
Chương 62: Em phải thương tôi
63
Chương 63: Chiếm hữu hoàn toàn
64
Chương 64: Công khai yêu đương
65
Chương 65: Anh chỉ cần ngoan
66
Chương 66: Tự nguyện kết hôn
67
Chương 67: Âm mưu xấu xa (1)
68
Chương 68: Âm mưu xấu xa (2)
69
Chương 69: Nguy hiểm cận kề
70
Chương 70: Không còn trói buộc
71
Chương 71: Nỗi đau, sợ hãi và tuyệt vọng
72
Chương 72: Hoàn toàn sụp đổ
73
Chương 73: Tổ chức tang lễ
74
Chương 74: Ông trời có mắt
75
Chương 75: Nỗi đau vẫn còn đó
76
Chương 76: Anh ơi!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play