C2

Vãn Vãn không nói gì nữa, cô nhìn gương mặt vui vẻ như trẻ con của mẹ mình mà trong lòng nặng trĩu, bao năm qua, mặc dù bị ông Diệp Lang bỏ mặc, không quan tâm nhưng nếu như được ông ta hỏi, bà Ái Ái lập tức vui mừng mà dốc hết lòng mình với ông ấy.

Mặc dù, ông Diệp Lang không phải là người chồng tốt. Nhưng trách nhiệm một người cha, ông ta lại làm rất tròn nghĩa vụ. Cô không hận ông Diệp Lang bỏ rơi cô, cô chỉ thấy bất bình cho mẹ mình mà thôi.

Bầu không khí đang náo nức bỗng chùng xuống. Bà Ái Ái thu lại vẻ hớn hở, gương mặt lộ rõ sự bất an khi bắt gặp ánh mắt thẫn thờ của cô. Bà ngập ngừng hỏi:

" Vãn Vãn, sao vậy? Sao lại thẩn thơ nữa rồi? Kết hôn với Tần gia không phải ai muốn cũng được đâu."

Cô quay lại nhìn bà, ánh mắt trĩu nặng rồi khẽ hỏi:

" Mẹ, thật sự mẹ thương ông ta đến vậy sao? Mẹ có bao giờ hận ông ta chưa?".

Bà Ái Ái lắc đầu, thở dài một tiếng rồi chậm rãi trả lời:" Vãn Vãn, con đừng mãi suy nghĩ như vậy! Cha con, ông ấy không có lỗi. Là do mẹ, tự mẹ chấp nhận, ông ấy nói rất rõ với mẹ ngay từ đầu rồi. Chỉ là mẹ thật sự yêu ông ấy nên cố chấp".

Cô đột ngột quay lại, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ rồi quát lớn:" Mẹ thật là, lúc nào cũng ông ấy, ông ấy. Mẹ không thấy mình thiệt thòi sao?".

Bà Ái Ái nhìn cô thật lâu, rồi khẽ nở nụ cười chua chát mà đáp lời:"Vãn Vãn, sau này con thật sự yêu một người nào đó rồi, con sẽ hiểu những gì mẹ đã làm, mẹ không ép buộc con phải giống mẹ, nếu như kết hôn không hạnh phúc. Con vẫn có thể ly hôn, mẹ sẽ không ép con nữa".

Cô không đáp lại, bước thẳng về phía cửa sổ phòng bệnh rồi khoanh tay, lặng lẽ nhìn ra khoảng không xa xăm. Bà Ái Ái khẽ thở dài, đứng dậy rời khỏi giường đi về phía cô. Giọng bà nhẹ nhàng nói:

"Vãn Vãn, con không giống mẹ. Con mạnh mẽ và dứt khoát hơn mẹ. Nên sau này con làm gì ra sao, mẹ sẽ không can thiệp nữa. Nhưng lần này coi như con trả hiếu cho cha con. Gả qua Tần Gia, để cứu lấy công ty của ông ấy nha con".

Cô quay lại, gương mặt đã lấy lại vẻ bình thản đến lạ lùng. Ánh mắt không một chút gợn sóng, cô khẽ gật đầu. " Được rồi, con phải đồng ý sớm chứ không mẹ lại đi tự tử. Con không có thời gian mà canh mẹ hoài vậy đâu".

Nghe cô nói xong, bà Ái Ái liền bật cười lớn, rồi vừa cười vừa mắng yêu cô." con nói như mẹ là người mẹ độc đoán lắm không bằng!".

Khóe môi cô khẽ nhếch lên một đường cong giễu cợt, gương mặt không chút thân thiện mà lạnh lùng đáp lại:" Ai chứ mẹ thì là như vậy đó. Mẹ thì chỉ biết ăn hiếp con".

Bà Ái Ái cười xòa, vừa xoa đầu cô vừa nói bằng chất giọng cưng chiều hết mực:" Được rồi, lần này thôi. Sau này mẹ sẽ không ép buộc con chuyện gì nữa."

Dứt lời , bà nhanh tay bấm gọi cho ông Diệp Lang. Bên kia vang lên tiếng cười hài lòng. Cô đứng nhìn gương mặt không giấu được vẻ mặt hạnh phúc của mẹ mình thì thở dài tự hỏi.

" Tình yêu là gì? Mà mẹ mình ưu mê như vậy?".

Chiều hôm đó, đúng 6h tối. Ông Diệp Lang cùng bà Ngọc Lan đến nhà. Thấy cô đang ngồi xem ti vi trong phòng khách thì ông ta nhẹ nhàng nói với cô:

" Vãn Vãn, cha nghe mẹ nói con đã đồng ý gả cho Tần Mặc Thâm rồi phải không?".

Cô bình thản, tay vẫn nhét bánh vào miệng. Mắt hướng thẳng vào màn hình tivi trả lời ông ta:

" Phải, đồng ý rồi".

Thấy thái độ của cô, bà Ngọc Lan không hài lòng, nên lên tiếng khiển trách cô:

" Vãn Vãn, người lớn nói chuyện con phải dạ thưa rõ ràng. Bây giờ con sắp trở thành Tần Phu nhân rồi càng nên cẩn thận lời ăn tiếng nói cho đúng mực".

Cô khẽ cười khẩy, tư thế vẫn bất động như cũ. Giọng cô lạnh ngắt đáp trả bà Ngọc Lan:

"Má lớn nói phải, nhưng tôi không phải là Vãn Tình, con của má. Nên má đừng có dạy dỗ tôi".

Bà Ngọc Lan tức giận, ánh mắt sắc bén chỉa thẳng vào cô. Giọng bà run lên:" Vãn Vãn, đừng có mà không biết điều như vậy? Hay là con muốn ta phải dùng biện pháp mạnh với con".

Ông Diệp Lang thấy bầu không khí càng ngày càng leo thang, liền lên tiếng xen vào nói:" Ngọc Lan, bà đừng lớn tiếng với Vãn Vãn. Con bé vì gia đình mình mà hy sinh, gả qua Tần Gia, như vậy là quá tốt rồi. Bà đừng gây khó dễ cho con bé".

Bà Ngọc Lan mặt biến sắc vì tức giận, bà quát thẳng vào mặt ông Diệp Lang:" Ông lúc nào cũng cưng chiều nó nên nó mới không xem ông ra gì đó. Hay là nó được sinh ra từ một người phụ nữ ông mê nên ông không dám la mắng nó?".

Cô nổi giận, vứt mạnh gói bim bim xuống bàn rồi quay phắt lại, nhìn thẳng vào bà Ngọc Lan mà nói:" Má lớn, tôi là do ai sinh ra cũng được. Không phải do má sinh ra là được. Nếu như hai người đến đây chỉ để tìm cách gây sự với tôi thì cửa ở đằng kia. Mời hai người về cho, tôi không rãnh rỗi nghe hai người trách móc".

Hot

Comments

Thuy Pham Bich Pham

Thuy Pham Bich Pham

n9 tuyệt vời

2026-02-04

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play