Hôn Nhân Gượng Ép

Hôn Nhân Gượng Ép

C1

" Cái gì? Mẹ con lại nhập viện nữa sao? Được rồi, chú ba chở mẹ con vào bệnh viện đi. Con sẽ đến liền".

Vãn Vãn đang ngồi làm việc, cô ngồi bật dậy chạy vào phòng làm việc của quản lý. Gấp gáp nói:

" Chị Lan cho em xin nghỉ nha. Mẹ em bà lại tự tử nữa rồi".

Chị Lan ( Quản lý) khẽ giật mình, sau đó thở dài nói:

" Nữa hả, đây là lần thứ ba trong tháng rồi đó Vãn Vãn. Em xem được thì đồng ý với mẹ em đi, chứ để cô làm vậy hoài. Nhở xảy ra án mạng thiệt thì em khổ đó".

Vãn Vãn bất lực, lắc đầu ngao ngán trả lời:

"Em biết rồi, để về em nói lại với bà xem sao?".

Dứt lời, cô cầm giấy ra cổng chạy thẳng xuống sảnh chính công ty ra về.

Khi bóng lưng cô vừa đi khuất, tiếng xì xào của đồng nghiệp vang lên.

A Hoa lên tiếng nói:

"Mẹ bà Vãn Vãn chơi lớn thật. Ép con gái lấy chồng mà dùng cả mạng sống của mình luôn".

Minh Anh , ngồi kế bên xen vào:

" Này là lần thứ ba rồi đấy! Theo đà này thế nào cũng sẽ có đám tang cho chúng ta dự thôi".

Chị Lan từ phòng làm việc bước ra, khẽ mạnh tay lên cánh cửa. Ra chiều kêu mọi người im lặng, ánh mắt chị sắc bén như dao, lướt qua từng người. Lập tức, bầu không khí đang nhộn nhịp liền im bặt. Chị Lan nói:

" Tập trung vào hồ sơ dự án. Chiều nay nộp".

Tất cả mọi người đều cúi đầu, không ai nói với ai câu gì nữa.

Vãn Vãn chạy đến bệnh viện, cô thở dốc, nắm tay nữ y tá gần đó hỏi dồn dập.

" Chị ...chị. Bệnh nhân tự tử được đưa vào lúc 9h sáng nay đang nằm ở đâu vậy chị?".

Y tá suy nghĩ một chút rồi khẽ hỏi lại:

" À, bệnh nhân tự sát bằng cách uống thuốc xổ á hả? Tên Trương Ái Ái phải không?".

Vãn Vãn nghe nói đến tên mẹ mình, cô liền gật đầu như gà mổ thóc. Sau đó, y tá dẫn cô đi, vào phòng bệnh. Thấy mẹ mình ôm bụng, gương mặt xanh xao, cô tức giận hét lớn:

" Mẹ, nghĩ sao tự tử mà mẹ đi uống thuốc xổ? Lần đầu tiên là thuốc bổ, lần thứ 2 là thuốc giảm cân. Uống xong kêu là không ăn uống được! Lần này lại là thuốc xổ. Mẹ đang ép con phải không?".

Trước thái độ tức giận của Vãn Vãn, Bà Trương Ái Ái cười khì khì trả lời:

" Mẹ đau bụng lắm con gái yêu à? Trời ơi mẹ tưởng không thể gặp được con nữa rồi chứ! Mẹ sợ lắm luôn á.

Cô tức giận, lắc đầu. Gương mặt đanh lại nói:

"Thôi thôi mẹ đừng có giả vờ như thế? Mẹ làm như mẹ thương con lắm không bằng"

Bà Ái Ái bật ra tiếng cười khì khì, cặp mắt nheo lại đầy vẻ tinh quái rồi thong thả nói:

" Mẹ bà cô, tôi không thương mà nuôi cô lớn trồng ngồng vậy sao? Cô biết cô rất khó nuôi không? Phải chăm sóc kỹ lưỡng lắm cô mới to xác như hôm nay ấy."

Vãn Vãn thở dài, ánh mắt xót xa nhìn mẹ mình nói:

'' Sau này mẹ đừng làm vậy nữa được không? Ông ta. Không phải, là gia ông ta không xứng đáng cho mẹ con mình phải hy sinh như vậy''.

Tiếng cười khì khì bỗng ngưng bặt. Gương mặt bà Ái Ái sa sầm xuống, không gian xung quanh cũng vì thế mà trở nên nặng nề. Bà thở dài nói:

''Vãn Vãn, con không nên nói cha mình như vậy? Dù sao ông ta vẫn là cho con, dòng máu chảy trong người con, cũng là của ổng. Cho nên, con phải có trách nhiệm giúp đỡ ông ấy.''

Vãn Vãn tức giận quát lớn'' Mẹ, con không hiểu sao mẹ lại có thể si tình với một người đàn ông bỏ rơi mẹ như vậy luôn á!''.

Bà Ái Ái nhìn thẳng vào mắt Vãn Vãn, giọng bà nhẹ nhàng nhưng đầy chua xót. Bà khẽ nói:

'' Vì mẹ yêu ông ấy, với mẹ ông ấy không phải là cha con, mà còn là chồng của mẹ. Cho dù ông ấy có đối xử với mẹ như nào cũng là do mẹ tự nguyện. Mẹ có thể trách móc ông ấy nhưng con thì không! Vì con là được ông ấy tạo ra. Mấy chục năm nay, ông ấy cũng chưa từng để con phải chịu thiệt thòi. Cho nên, con phải làm tròn trách nhiệm trả hiếu cho ông ấy, con hiểu không Vãn Vãn?''.

Cô dậm chân, bất lực kèm theo tức giận mà thở dài trả lời:

'' Mẹ không thương mẹ thì cũng đừng để cho người khác dùng thái độ thương hại dành cho mẹ được không? Mẹ cứ như vậy hỏi sao hy sinh, cam chịu và nhẫn nhịn gần hai mươi bốn năm qua, ông ta vẫn không tôn trọng hay quan tâm mẹ dù chỉ là một chút. Nếu là con, con bỏ ông ta lâu rồi chứ không nhu nhược như mẹ mà ngồi ở một chỗ chờ ông ta ban phát tình yêu cho đâu''.

Vẻ rạng rỡ vừa rồi biến mất hẳn, thay vào đó là một gương mặt bà Ái Ái đầy buồn bã. Ánh mắt bà long lanh bóng nước, như chứa đựng cả một nỗi niềm không thể thốt thành lời. Thấy vậy, cơn tức giận trong lòng Vãn Vãn chợt trùng xuống rồi tan biến. Cô bước lại phía giường bệnh ngồi xuống cạnh mẹ mình. Ôm lấy bà, gương mặt cô có chút xót xa nhìn bà Ái Ái, giọng nhỏ xuống, cô khẽ nói:

'' Thôi đừng buồn, con xin lỗi vì đã lở lời. Được rồi, mẹ muốn con kết hôn phải không? Vậy mẹ gọi cho ông ta. Nói là con đồng ý gả qua nhà họ Tần đi.''

Cô vừa dứt lời, bà Ái Ái khẽ cười tươi hỏi lại:" Thật sao?".

Nhưng ngay lập tức bà trở lại trạng thái buồn bã nói:" Thôi, người ta không muốn sao mình ép được".

Khóe môi cô nhếch lên, gương mặt xinh xắn có chút khó chịu nói:

" Vậy là do mẹ không chịu đó nha. Sau này đừng nói là con bất hiếu, không đồng ý này nọ:"

Cô vừa dứt lời, bà Ái Ái lập tức nắm lấy tay cô cười khì khì nói:

" Đâu, mẹ đồng ý mà. Đồng ý thông báo tin vui này cho cha con biết. Rằng con đồng ý gả qua nhà họ Tần rồi".

Hot

Comments

西门龙霆

西门龙霆

đầu tiên chúc mừng tgia ra truyện mới, thứ 2 thì xin chia sẻ dãi bày 1 chút, dù ko biết cốt truyện ra sao cũng đọc rất nhiều truyện của tgia, nhưng cái ấn tượng đầu tiên về truyện này là tên nhân vật Mặc Thâm, bởi vì người đàn ông tôi yêu ảnh tên Mặc Cảnh Thâm, thấy tên nhân vật của tgia tôi vừa mừng vừa buồn, cái tên này khiến giới tiểu thuyết như toả lên 1 ánh sáng lần nữa, cũng cái tên này nhân vật này dường như đã đi vào dĩ vãng của giới tiểu thuyết 😞

2026-02-04

1

cuncontv

cuncontv

chúc mừng tác giả ra truyện mới nha/Rose//Rose/

2026-02-03

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play