Nghe tiếng ồn ào, bà Ái Ái vội bước ra khỏi phòng ngủ. Vẻ mặt bà hiện rõ sự lúng túng, đôi tay cứ quờ quạng như chẳng biết đặt vào đâu, miệng run run nói không nên lời:
" Vãn Vãn, con không nên ăn nói với cha và má lớn con như vậy."
Nói xong, bà không chờ cho cô kịp phản ứng lại thì đã quay sang ông Diệp Lang và bà Ngọc Lan, hạ thấp giọng, nở ra một nụ cười lấy lòng, nói khẽ:
" Ông với chị cả mới đến sao? Mau vào ngồi xuống uống miếng nước đi:"
Sau đó bà lại quay sang nói với bà Ngọc Lan, giọng càng mềm hơn, nói tiếng:
"Chị cả đừng giận....con bé Vãn Vãn tính khí không tốt nên hơi bướng bỉnh một chút thôi ạ."
Nghe vậy, bà Ngọc Lan phất mạnh tay áo, rồi hậm hực bước lại phía bộ sofa ngồi xuống. Ông Diệp Lang cũng lẽo đẽo theo sau, ngồi xuống đối diện với cô.
Vãn Vãn thở hắt ra, giọng điệu đầy vẻ khó chịu hỏi.
" Tôi đã đồng ý gả thay cho Vãn Tình rồi còn gì? Hai người đến đây chi nữa?".
Trái với thái độ khó chịu và lạnh nhạt với của cô,bà Ái Ái lại vui mừng ra mặt khi thấy ông Diệp Lang đến tận nhà. Bà đang cười, nghe cô hỏi, lập tức quay lại nhìn cô, bà lên tiếng trách móc:
" Vãn Vãn, con ăn nói gì thế? Mẹ lớn và cha con đến thăm con nên vui mới phải? Sao lại có thái độ như vậy. Con thật sự là một đứa trẻ bướng bỉnh".
Ông Diệp Lang nhìn cô một lúc, sau đó lên tiếng:
" Ái Ái, bà không được la Vãn Vãn. Con bé chấp nhận gả là thiệt thòi rồi. Nóng nảy một chút thì có sao? Là do tôi đến mà không nói trước, con bé khó chịu là chuyện bình thường".
Bà Ngọc Lan không hài lòng, gương mặt đanh lại, giọng bà ta gằn xuống lạnh lẽo, khẽ nói:
" Ông đừng bênh vực Vãn Vãn quá, thân là nhị tiểu thư, tốt nhất là phải biết thân, biết phận.''
Cô cười khẩy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía bà Ngọc Lan.
Thấy bầu không khí căng cứng, bà Ái Ái lập tức nhéo vào tay cô, ra hiệu cho cô im lặng.
Ông Diệp Lang liền thở dài, giọng trầm xuống, ông nói:
''Vãn Vãn, cha biết con không muốn gả qua Tần Gia. Nhưng Vãn Tình đang mang thai con của người khác. Ngoài con ra, thật sự không ai có thể giúp Diệp Gia chúng ta nữa hết.''
Vừa nghe ông Diệp Lang tiết lộ chuyện Vãn Tình mang thai, bà Ngọc Lan lập tức giáng một cú thật mạnh xuống bàn. Ánh mắt bà hằn lên tia giận dữ, giọng gằn lên từng chữ nói với cô:
" May mắn cho nó là Vãn Tình mang thai nên nó mới được bước chân vào Tần Gia. Chứ không thì....."
Cô không nhịn được nữa liền cắt ngang lời bà ta, nói xen vào:
"Nếu như không thì sao? Má lớn, nếu như má xem đó là ân huệ thì má tự đi mà tìm cách. Tôi không gả nữa".
Nghe cô nói vậy, bà Ái Ái liền quay sang nhìn cô. Ánh mắt không hài lòng nói:
"Vãn Vãn, con không được ăn nói như vậy với má lớn. Chuyện hôn nhân không phải con nói không muốn là được."
Ông Diệp Lang lúc này mới chậm rãi lên tiếng:
"Vãn Vãn, cha không phải muốn ép con. Nhưng nếu như có thể. Thì con hãy giúp Diệp Gia. Cha sẽ mang ơn con rất nhiều".
Bà Ái Ái thấy ông xuống nước, càng thêm sốt ruột. Bà đánh mạnh vào tay Vãn Vãn, giọng gắt lên:
" Vãn Vãn, con muốn mẹ chết thì con mới vừa lòng phải không? Muốn cho mẹ không còn mặt mũi nhìn Diệp Gia nữa con mới chịu sao?".
Lúc này, cơn tức giận trong lòng Vãn Vãn dâng lên đỉnh điểm khi thấy mẹ mình lại tiếp tục hăm dọa. Cô siết chặt tay, giọng quát lớn hơn:
" Mẹ thôi đi, đừng hở một tí là lại hăm dọa con. Con nói là con đồng ý gả qua Tần Gia. Nhưng với một điều kiện, đừng ai đến làm phiền đến con nữa."
Thấy cô đang lên cơn lôi đình, bà Ái Ái cũng vội vàng im lặng . Bà không dám hé môi thêm lời nào vì sợ nếu còn nói tiếp, cô sẽ lập tức đổi ý.
Nghe cô nói những lời đó, bà Ngọc Lan định phản pháo lại, nhưng vừa mới mở miệng thì ông Diệp Lang đã kịp thời đưa tay chặn lại. Một cái nhìn đầy cảnh cáo từ ông khiến bà phải nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Ông Diệp Lang xoay sang nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sâu hoắm đầy suy tư. Ông chậm rãi lên tiếng, chất giọng trầm thấp:
" Vãn Vãn, được rồi. Bây giờ cho đến khi hôn lễ diễn ra. Cha mẹ và má lớn sẽ không làm phiền đến con nữa. Chỉ cần khi Diệp Gia gọi con về làm hủ tục thì mong con sẽ về đúng giờ".
Cô còn chưa kịp trả lời thì bà Ái Ái đã nhanh nhảu cướp lời. Gương mặt bà hớn hở, giọng nói đầy vẻ xun xoe, vui vẻ đáp thay cho cô:
" Úi giời, ông đừng có lo. Nó đồng ý gả rồi thì chỉ cần ông gọi cho tôi, tôi lập tức đưa nó đến nhà Diệp Gia làm lễ. Ông yên tâm nha".
Vừa nói, bà Ái Ái vừa đon đả đưa tay vuốt ve lưng ông Diệp Lang. Hành động của bà như muốn lấy lòng ông một cách lộ liễu. Chứng kiến điệu bộ nịnh bợ của mẹ mình, Vãn Vãn khẽ nhếch môi, liếc nhìn bà bằng nửa con mắt. Trong lòng cô không giấu nổi vẻ ghê tởm trước sự hạ mình lộ liễu ấy của bà.
Nhưng trái ngược lại với sự vồn vã của bà Ái Ái, ông Diệp Lang lập tức gạt phắt đi. Ông né tránh bàn tay bà như tránh tà, gương mặt đanh lại đầy vẻ chán ghét khiến bà ta sững sờ.
Updated 22 Episodes
Comments