"Cẩn thận." Đạo diễn hét lên.
Cả phim trường náo loạn. Tô An nhắm nghiền mắt, hơi lạnh của cái chết cận kề tim cô thắt lại. Nhưng thay vì cảm giác va chạm đau đớn với đá cứng, cô lại rơi vào vòng tay rắn chắc và ấm áp. Một mùi hương gỗ tuyết tùng xông thẳng vào cánh mũi.
Thẩm Hàn đã lao ra khỏi ghế từ bao giờ (anh cũng chẳng hiểu sao lại lao ra, hình như có một thứ gì đó thôi thúc và ép buộc chân anh phải hoạt động). Với phản xạ nhanh nhạy của người thường xuyên tập luyện, anh đón trọn lấy cô trước khi cô va vào vách đá. Tuy nhiên, đà rơi quá mạnh khiến cả hai cùng ngã nhào xuống bã bùn lầy lội bên dưới.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, môi của Thẩm Hàn vô tình ép chặt lên môi Tô An. Một cú chạm bất ngờ, làm cả trường quay đều ngừng thở đón chờ lời mắng chửi hoặc phong sát của ảnh đế.
Tô An trợn tròn mắt, hơi thở của anh, vị thanh mát trên môi anh tràn ngập tâm trí của cô. Đó là nụ hôn đầu tiên của cô khi không diễn, và có lẽ cũng là nụ hôn đầu tiên của mà Thẩm Hàn "phải" nếm trải trên phim trường suốt bao năm sự nghiệp diễn xuất.
Chỉ vài giây sau, Thẩm Hàn nhanh chóng lùi lại, nhưng bàn tay vẫn siết chặt lấy bả vai cô. Mọi người xung quanh ùa tới, Lâm Tố chạy đến đầu tiên, vẻ mặt hốt hoảng giả tạo.
" Thẩm ảnh đế! Anh có sao không? Trời ơi, anh có biết mình quý giá thế nào không mà lại đi cứu một diễn viên đóng thế bẩn thỉu thế này?"
Thẩm Hàn không trả lời, anh đứng dậy, nhìn xuống bàn tay mình, đôi tay vốn dĩ không chịu nổi một hạt bụi, lúc này lại dính đầy bùn đất và cả hơi ấm từ da thịt của Tô An. Lạ thay, anh không thấy buồn nôn và bài xích mãnh liệt như mọi khi.
Anh nhìn Tô An đang run rẩy dưới đất, đôi môi đỏ mọng vì nụ hôn vừa rồi. Anh độc thoại trong đầu với một sự kinh ngạc tột độ:"Mình không ghét cô ấy. Thậm chí...mình còn muốn nhiều hơn."
Tô An lắp bắp, cúi gập người:"Thẩm...Thẩm tiền bối, tôi xin lỗi. Tôi thực sự xin lỗi vì đã lầm bẩn anh."
"Cô tên gì? Tô An sao?" Giọng nói trầm thấp của Thẩm Hàn chỉ đủ cho hai người nghe.
"Vâng..."
"Làm bẩn tôi rồi, không phải chỉ xin lỗi là xong đâu."
Mọi người đều khựng lại khi nghe câu nói đó từ anh, mọi người đều hướng ánh mắt thương hại đến Tô An, vì nghĩ như những lần trước Thẩm Hàn sẽ đuổi cô ra khỏi đoàn phim.
Thẩm Hàn quay sang phía đạo diễn, người đang mồ hôi đầm đìa vì lo sợ anh bị thương. Anh lạnh lùng lên tiếng:"Đạo diễn Vương, tôi thấy...cảnh hôn và cảnh thân mật trong kịch bản này dùng góc máy giả sẽ rất thiếu chân thực. Nó làm giảm giá trị phim của ông."
Đạo diễn ngẩn người:"Nhưng...chính anh yêu cầu không đóng cảnh thân mật mà?"
Thẩm Hàn liếc nhìn Tô An, ánh mắt đầy ẩn ý và chiếm đoạt. Anh nhếch môi, nụ cười ấy không mang chút ấm áp nào, chỉ có sự tính toán của một kẻ vừa tìm tháy món đồ chơi ưng ý nhất.
"Bây giờ tôi đổi ý rồi. Nếu diễn viên đóng thế này là người thực hiện những cảnh đó thay cho Lâm tiểu thư, tôi sẽ tự mình diễn thật. Không cần cắt cảnh, không cần đạo cụ che chắn."
Cả phim trường xôn xao như vỡ trận. Lâm Tố đứng sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu vì vừa bi hạ nhục, vừa bị cướp mất đặc quyền gần gũi với anh. Còn Tô An, cô đứng chôn chân giữa bùn lầy, không thể tin nổi vào tai mình. Một diễn viên đóng thế hạng bét như cô, lại được ảnh đế chỉ định đóng cảnh nóng cùng?
Thẩm Hàn quay lưng bước đi về phía phòng thay đồ. Bước chân anh dứt khoát và mạnh mẽ. Trong lòng anh lúc này không phải là tình yêu, mà là một loại hưng phấn chưa từng có.
"Nguồn cảm hứng của mình đây rồi." Anh tự nhủ, đôi bàn tay giấu trong túi quần siết lại:"Tô An, từ giờ phút này, em sẽ chỉ được đóng cảnh thân mật với một mình tôi thôi."
Lâm Tố ngồi trong phòng trang điểm riêng, nhìn chằm chằm vào gương, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo vì ghen tức. Những ngón tay sơn đỏ rực siết chặt lấy chiếc cọ trang điểm đến mức nó gãy đôi.
"Một đứa đóng thế rẻ tiền mà cũng dám cướp sự chú ý của Thẩm Hàn? Để xem ngày mai mày còn cái mạng nào để đóng cảnh thân mật hay không."
Comments