Tình Cũ Là Chồng Tôi

Tình Cũ Là Chồng Tôi

Chương 1: Chia tay

"Chia tay đi!"

An Nhiên nói câu đấy ánh mắt điềm tĩnh nhìn về phía anh không chút lưu luyến, còn Minh Hoàng sau khi anh nghe không dám tin vào tai mình.

Hai tay anh nắm chặt vào tay tôi, dường như không dám tin tôi sẽ nói câu đó.

"Không!"

Lắc đầu ánh mắt tha thiết nhìn về phía An Nhiên.

"Anh không cho phép em nói vậy, dù sao chúng ta đã yêu nhau được hai năm, với cả nay là kỷ niệm hai năm chúng ta yêu nhau nữa."

Đúng vậy nay là kỷ niệm hai năm, từ lúc quen nhau tới giờ Minh Hoàng đã đưa tôi đi ra siêu thị, anh còn cầm cả bó hoa.

Siêu thị đông người ồn ào nhưng…tình cảm của mình, suy nghĩ rất nhiều.

Minh Hoàng dù đưa cô đi nhưng An Nhiên không để tâm về việc anh dẫn đi, trong đầu tôi dường như là những lời nói về việc mẹ của anh.

'Cô hãy chia tay con trai tôi đi, vì cô và nó vốn không xứng.'

"Kỷ niệm thì sao? Tôi đã nói rồi chia tay đi."

An Nhiên nhìn Minh Hoàng với ánh mắt tức giận hất tay anh ra, anh thấy cô như vậy hình như không dám tin mà hỏi.

"Tại sao? Hay em có người khác?"

"Đúng vậy."

Nói rồi cô lấy điện thoại ở trong túi đeo chéo của mình đeo bên phải ra, ngón tay ấn một dãy số điện thoại.

Khi điện thoại bên kia bắt máy cô liền nói:

"Anh, sao anh không đón bé vậy? Anh biết em phải đợi anh lâu như nào không?"

"Được rồi đợi tí anh qua đón bé liền, bé ở chỗ nào vậy?"

"Em đang ở siêu thị anh qua đây đi."

"Được rồi."

Nói xong câu đó cô liền cất điện thoại trong túi, Minh Hoàng nghe cuộc đối thoại vậy anh không dám tin.

An Nhiên quay người đi về phía trước, mặc kệ anh nhưng Minh Hoàng làm gì có chịu để yên, anh chạy nhanh nắm chặt lấy tay tôi.

Siết chặt ép người mình vào bức tường rồi nói:

"Em cũng gan to thật đấy, tôi không ngờ hai năm tôi dành tình cảm cho em giờ đây chỉ để nghe câu nói chia tay."

"Hừ."

An Nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt anh, sự giận dữ cộng thêm khó chịu.

"Tôi vốn chỉ coi anh là bạn, chưa từng nghĩ tới việc là có người yêu, anh đừng ảo tưởng nữa Minh Hoàng."

"An Nhiên, em dám…"

Chưa nói hết thì có một người đẩy anh ra khỏi cô.

"Anh đến rồi sao, Hạo Quân?"

Hạo Quân thấy cô gật đầu nhẹ ánh mắt nhìn tôi rồi hỏi.

"Em có sao không?"

"Không sao."

Minh Hoàng nhìn vậy chỉ cười cho có, nụ cười chua chát vì không nghĩ là cô sẽ coi mình chỉ là bạn.

"Anh là gì của cô ấy?"

Minh Hoàng lên tiếng chất vấn, anh dù sao cũng không tin cô sẽ dám làm vậy."

"Tôi sao?"

Hạo Quân lên tiếng nhìn anh, vẻ mặt đầy chế giễu tay phải khoác lên vai cô kéo vào trong lòng mình rồi nói:

"Tôi tất nhiên là người yêu của cô ấy."

Minh Hoàng như bị sét đánh ngang tai, An Nhiên thấy vậy không nói gì chỉ im lặng quay sang nhìn Hạo Quân.

"Chúng ta đi thôi."

"Ừ"

Hai người lên xe còn cô quay đầu nhìn Minh Hoàng, anh bất động vẻ mặt buồn bã, có lẽ kỉ niệm hai năm anh không nghĩ tới mình sẽ phải nghe những câu nói đấy.

"Sao cậu phải chia tay? Tớ thấy hai người chẳng phải rất yêu nhau sao?"

An Nhiên thở dài nhìn Hạo Quân rồi nói:

"Tớ không thích anh ấy nữa, chúng tớ không có duyên có lẽ anh sẽ tìm được người xứng đáng hơn."

Hạo Quân nghe vậy không biết nói gì, anh nhìn

"Tớ thấy cậu yêu Minh Hoàng thật sự chắc chắn có lý do nào nên cậu mới làm vậy."

Nhìn ánh mắt của cậu có lẽ là nói đúng, dù gì cũng yêu nhau hai năm và hôm nay lại chính là kỉ niệm.

Cô siết chặt nắm tay muốn khóc nhưng cố gắng cười nhẹ và nói:

"Cậu cứ nghĩ vậy, cậu biết rồi đấy Minh Hoàng anh ấy giỏi hơn tớ và còn đẹp trai nữa."

"Nhưng đó không phải lý do để cậu nói vậy, nếu hai người quen nhau từ đầu đáng lẽ cậu nên từ chối thẳng thay vì đồng ý."

Hạo Quân nói thẳng không giấu giếm, cô chỉ nghe vậy nhưng không làm gì chỉ im lặng.

"Có một số lý do nên tớ không muốn yêu Minh Hoàng nữa."

Hạo Quân nghe vậy không biết nên nói gì, chỉ có thể chở An Nhiên về nhà.

Tới nhà An Nhiên xuống xe nhìn Hạo Quân rồi nói:

"Cảm ơn cậu nhé, Hạo Quân."

"Ừ"

Hạo Quân nói một tiếng rồi nhìn về phía trước mà lái đi.

An Nhiên vào trong căn nhà, ngôi nhà bình thường không to không bé mà vừa tầm, mở cửa ra tôi vào bên trong.

"Con về rồi sao?"

Nhìn mẹ người tầm bốn mươi tuổi và da mặt hơi nhiều tàn nhan, nhưng bà mỉm cười nhẹ nhìn tôi.

"Vâng con về rồi mẹ."

"Ừ vậy vào trong nhà đi mẹ có một số chuyện muốn nói với con."

"Có chuyện gì mà mẹ muốn nói với con sao?"

Mẹ gật đầu nhìn cô rồi nói.

"Ừ vào trong nhà đi."

Nói rồi mẹ vào phòng khách, tôi không biết mẹ muốn nói chuyện gì với tôi nên chỉ vào phòng khách.

Vào bên trong cô thấy mẹ mình đang ngồi ghế sofa bà uống cốc trà, ngồi xuống ghế ngồi bên cạnh mẹ, hai tay đặt lên đầu gối mình rồi nói:

"Mẹ, mẹ có chuyện gì gọi con sao?"

Bà đặt cốc trà xuống bàn, vẻ mặt nghiêm nghị rồi nói:

"Đúng là có chuyện muốn nói với con, mẹ và ba con đã bàn bạc."

"Bàn bạc gì vậy mẹ?"

An Nhiên tò mò không biết rốt cuộc bố mẹ mình bàn bạc về chuyện gì mà không nói thẳng.

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Chuyện Du Học
3 Chương 3: Quyết Định
4 Chương 4: Tới Nơi
5 Chương 5: Ngành Học
6 Chương 6: Tốt Nghiệp
7 Chương 7: Đợi
8 Chương 8: Về Nhà
9 Chương 9: Thực Tập
10 Chương 10: Thích Nghi
11 Chương 11: Bổ Nhiệm.
12 Chương 12: Công Việc Lần Đầu
13 Chương 13: Gặp Lại
14 Chương 14: Tâm Sự
15 Chương 15: Ép Hôn
16 Chương 16: Chất Vấn
17 Chương 17: Uy Hiếp
18 Chương 18: Tức Giận
19 Chương 19: Tới Ứng Tuyển
20 Chương 20: Giao Phó
21 Chương 21: Bại Lộ
22 Chương 22: Mua Đồ.
23 Chương 23: Tới Quán Bar
24 Chương 24: Thay Đồ
25 Chương 25: Đẩy Xuống Nước
26 Chương 26: Lại Gặp Nhau
27 Chương 27: Nghĩ Lại
28 Chương 28: Chuyện Xem Mắt
29 Chương 29: Xem Mắt
30 Chương 30: Hẹn Đi Ăn
31 Chương 31: Bắt Gỡ
32 Chương 32: Về Muộn
33 Chương 33: Lại Gặp Nhau
34 Chương 34: Bàn Chuyện
35 Chương 35: Vạch Ra Kế Hoạch
36 Chương 36: Nghi Ngờ
37 Chương 37: Lỡ Đập Một Nhịp
38 Chương 38: Đồng Ý Đi
39 Chương 39: Người Quen
40 Chương 40: Chuẩn Bị
41 Chương 41: Bị Hại
42 Chương 42: Ghi Lại
43 Chương 43: Hợp Đồng
44 Chương 44: Kể Lại
45 Chương 45: Tự Động Đến
46 Chương 46: Đăng Ký
47 Chương 47: Nhắc Chuyện Lấy Vợ
48 Chương 48: Đến Nhà Riêng
49 Chương 49: Bữa Trưa
50 Chương 50: Gặp Tại Nhà Hàng
51 Chương 51: Từ Chối
52 Chương 52: Phát Hiện
53 Chương 53: Đi Làm Lại
54 Chương 54: Ăn Tận Nơi.
55 Chương 55: Như Ngày Thường
56 Chương 56: Cuộc Họp
57 Chương 57: Đe Doạ
58 Chương 58: Suy Nghĩ
59 Chương 59: Ăn Trưa
60 Chương 60: Gặp Mẹ Anh
61 Chương 61: Nghĩ Lại
62 Chương 62: Vác Về Nhà
63 Chương 63: Bất Ngờ
64 Chương 64: Đáp Trả
65 Chương 65: Về Lại Nhà
66 Chương 66: Bỏ Thuốc
67 Chương 67: Về Nhà Riêng
68 Chương 68: Nhập viện
69 Chương 69: Bàn Tán
70 Chương 70:Hỏi Lại
71 Chương 71: Dự Cảm Không Lành
72 Chương 72: Đến Bữa Tiệc.
73 Chương 73: Lại Gặp
74 Chương 74: Bắt Quả Tang
75 Chương 75: Về Tạm Nhà
76 Chương 76: Hai Vạch
77 Chương 77: Suy Nghĩ Mãi
78 Chương 78: Ly Hôn
79 Chương 79: Giải Thích Lại
80 Chương 80: Khó Ngủ
81 Chương 81: Hẹn Gặp
82 Chương 82: Siêu Thị
83 Chương 83: Chửi
84 Chương 84: Thất Vọng
85 Chương 85: Gây Sự
86 Chương 86: Đi Tìm
87 Chương 87: Sắp Xếp Rút Tiền Mặt
88 Chương 88: Có Chuyện Muốn Nói
89 Chương 89: Xin Địa Chỉ
90 Chương 90: Hẹn
91 Chương 91: Rủ Đi Ăn
92 Chương 92: Nghi Ngờ
93 Chương 93: Tự Ý Vào
94 Chương 94: Khuyên
95 Chương 95: Bại Lộ
96 Chương 96: Mục Lục Mới
97 Chương 97: Thuốc Mê
98 Chương 98: Đến Hoặc Không?
99 Chương 99: Cấp Cứu
100 Chương 100: Kết Thúc Viên Mãn
Chapter

Updated 100 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Chuyện Du Học
3
Chương 3: Quyết Định
4
Chương 4: Tới Nơi
5
Chương 5: Ngành Học
6
Chương 6: Tốt Nghiệp
7
Chương 7: Đợi
8
Chương 8: Về Nhà
9
Chương 9: Thực Tập
10
Chương 10: Thích Nghi
11
Chương 11: Bổ Nhiệm.
12
Chương 12: Công Việc Lần Đầu
13
Chương 13: Gặp Lại
14
Chương 14: Tâm Sự
15
Chương 15: Ép Hôn
16
Chương 16: Chất Vấn
17
Chương 17: Uy Hiếp
18
Chương 18: Tức Giận
19
Chương 19: Tới Ứng Tuyển
20
Chương 20: Giao Phó
21
Chương 21: Bại Lộ
22
Chương 22: Mua Đồ.
23
Chương 23: Tới Quán Bar
24
Chương 24: Thay Đồ
25
Chương 25: Đẩy Xuống Nước
26
Chương 26: Lại Gặp Nhau
27
Chương 27: Nghĩ Lại
28
Chương 28: Chuyện Xem Mắt
29
Chương 29: Xem Mắt
30
Chương 30: Hẹn Đi Ăn
31
Chương 31: Bắt Gỡ
32
Chương 32: Về Muộn
33
Chương 33: Lại Gặp Nhau
34
Chương 34: Bàn Chuyện
35
Chương 35: Vạch Ra Kế Hoạch
36
Chương 36: Nghi Ngờ
37
Chương 37: Lỡ Đập Một Nhịp
38
Chương 38: Đồng Ý Đi
39
Chương 39: Người Quen
40
Chương 40: Chuẩn Bị
41
Chương 41: Bị Hại
42
Chương 42: Ghi Lại
43
Chương 43: Hợp Đồng
44
Chương 44: Kể Lại
45
Chương 45: Tự Động Đến
46
Chương 46: Đăng Ký
47
Chương 47: Nhắc Chuyện Lấy Vợ
48
Chương 48: Đến Nhà Riêng
49
Chương 49: Bữa Trưa
50
Chương 50: Gặp Tại Nhà Hàng
51
Chương 51: Từ Chối
52
Chương 52: Phát Hiện
53
Chương 53: Đi Làm Lại
54
Chương 54: Ăn Tận Nơi.
55
Chương 55: Như Ngày Thường
56
Chương 56: Cuộc Họp
57
Chương 57: Đe Doạ
58
Chương 58: Suy Nghĩ
59
Chương 59: Ăn Trưa
60
Chương 60: Gặp Mẹ Anh
61
Chương 61: Nghĩ Lại
62
Chương 62: Vác Về Nhà
63
Chương 63: Bất Ngờ
64
Chương 64: Đáp Trả
65
Chương 65: Về Lại Nhà
66
Chương 66: Bỏ Thuốc
67
Chương 67: Về Nhà Riêng
68
Chương 68: Nhập viện
69
Chương 69: Bàn Tán
70
Chương 70:Hỏi Lại
71
Chương 71: Dự Cảm Không Lành
72
Chương 72: Đến Bữa Tiệc.
73
Chương 73: Lại Gặp
74
Chương 74: Bắt Quả Tang
75
Chương 75: Về Tạm Nhà
76
Chương 76: Hai Vạch
77
Chương 77: Suy Nghĩ Mãi
78
Chương 78: Ly Hôn
79
Chương 79: Giải Thích Lại
80
Chương 80: Khó Ngủ
81
Chương 81: Hẹn Gặp
82
Chương 82: Siêu Thị
83
Chương 83: Chửi
84
Chương 84: Thất Vọng
85
Chương 85: Gây Sự
86
Chương 86: Đi Tìm
87
Chương 87: Sắp Xếp Rút Tiền Mặt
88
Chương 88: Có Chuyện Muốn Nói
89
Chương 89: Xin Địa Chỉ
90
Chương 90: Hẹn
91
Chương 91: Rủ Đi Ăn
92
Chương 92: Nghi Ngờ
93
Chương 93: Tự Ý Vào
94
Chương 94: Khuyên
95
Chương 95: Bại Lộ
96
Chương 96: Mục Lục Mới
97
Chương 97: Thuốc Mê
98
Chương 98: Đến Hoặc Không?
99
Chương 99: Cấp Cứu
100
Chương 100: Kết Thúc Viên Mãn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play