Chương 2: Chuyện Du Học

"Ba mẹ quyết định sẽ cho con đi du học."

Cô nghe vậy có chút sững sờ chưa dám tin vào lời mẹ mình nói.

"Mẹ, tại sao lại… muốn con đi du học?"

Bà nghiêm túc vẻ mặt không chút né tránh nói với cô.

"Mẹ nghĩ con nên đi du học một phần để quản lý được công ty và hơn nữa để có thể giao tiếp tốt hơn."

An Nhiên chưa nghĩ nhiều liền nói:

"Con từ chối."

Bà nghe vậy thay vì thở dài hay quát thì chỉ nói một câu.

"Mẹ biết con vì Minh Hoàng nên mới từ chối đúng không?"

Cô có chút sững sờ không nghĩ mẹ mình lại biết anh, bởi cô giấu quan hệ với anh khá kín đáo và chưa từng nói cho bố mẹ mình biết.

"Mẹ tại sao? Mẹ lại biết?"

Dường như đoán được câu con gái mình sẽ hỏi vậy, bà đứng dậy không nhìn cô chỉ nói:

"Mẹ nói với con một câu nhà cậu ta, con đừng nên dính dáng và con nên suy nghĩ việc đi du học đi, mẹ cho con một tuần để suy nghĩ."

Nói rồi bà đi về phòng mình để mình An Nhiên ở đó, phòng khách bình thường không rộng và cũng không bé chỉ vừa tầm.

Ở trong phòng cô cảm giác như mình bị giam cầm vậy, vừa buồn nhưng không biết nên tâm sự được với ai.

'Tại sao? Mọi chuyện lại như vậy?'

Chỉ nghĩ được như vậy, cô vốn không muốn để tâm nữa việc cô chia tay Minh Hoàng.

Cô đã dành cả một đêm để suy nghĩ có lúc khóc, nhưng không khóc to mà hai tay bịt chặt lại khóc trong im lặng.

Thời gian như thể dừng lại vậy, lúc đó cô chỉ cảm nhận được có mỗi mình nhớ lại những ký ức hai năm qua, giờ đây chỉ có thể dừng lại.

'Tại sao bây giờ lại trở nên như vậy? Cuộc đời thật trớ trêu.'

Cuộc sống vốn như vậy cứ ngỡ tất cả sẽ tốt đẹp, nhưng không càng gần gũi tới đâu thì lại chia cắt không phải là lý do thì do người nhà.

Im lặng lúc lâu gần trời tối cô mới đi ra khỏi phòng khách, lên trên phòng mình.

Căn phòng bình thường giường đối diện tủ quần áo, ở giữa là bàn cổng với ghế tựa lưng.

An Nhiên vào trong phòng cô đứng trước tủ quần áo mở ra nhìn ngẩn người một lúc lâu.

'Mình nghĩ nên đi vậy, dù sao Minh Hoàng anh ấy vẫn chưa tin mình chia tay, tính anh mình hiểu rõ.'

Nghĩ trong đầu tay liền lấy áo đã được treo trên móc, cô lấy quần áo để trên giường được trải ga màu hồng.

Để tạm ở đó cô lấy ghế con kê cạnh tủ quần áo lấy chiếc vali cũ kỹ.

"Khụ."

Bụi bẩn ở vali làm cô ho nhiều, An Nhiên cố lấy vali rồi để ở dưới vừa lấy cô nhắm mắt sợ nếu mở mắt ra bụi sẽ bay vào trong khiến mình khó chịu.

Để xuống dưới rồi cô đặt chân xuống dưới sàn nhà, cất ghế con vào cạnh bàn học của mình.

Xuống dưới nhà cô cầm một chậu nước thêm một cái khăn, bàn tay phải sấp khăn rồi vắt thật khô lau nhẹ trên chiếc vali.

Vừa lau cô vừa nghĩ tới kỷ niệm của hai người, mắt cô đã sưng đỏ lên vì khóc cố kìm nén nhưng nước mắt không tự chủ mà cứ rơi nhẹ trên gò má của thiếu nữ mười tám tuổi.

Lau một lúc đã xong cô để gọn khăn vào trong chậu để ở sau lưng cạnh giường.

Mở khóa vali ra bên trong rộng nhưng vừa tầm, cô đứng lên gỡ móc ra khỏi từng quần áo chầm chậm không chút vội vàng, lấy thêm cả bộ đồ ngủ mình hay mặc.

Bộ đồ ngủ cộc tay màu hồng pha chút màu kem ở bên phải in chữ You, áo bấm thêm cúc màu kem.

Lúc sau cô để gọn móc ở một chỗ rồi gấp gọn quần áo để một bên là áo, một bên là quần và váy bộ đồ ngủ cô để cạnh đó.

Quay sang ngăn kéo quần áo mở ra, cô liền lấy tất khăn quàng và thêm khăn mặt khăn dài gấp gọn xếp vào một chỗ ở ngăn khác.

Để gọn xong cô lấy móc quần áo, kiễng chân cố cho móc lên tủ quần áo.

Xong việc cô khóa lại vali rồi cho đứng thẳng lên kéo nhẹ đặt cạnh ở tủ quần áo.

'Ngày mai đi siêu thị chuẩn bị thêm đồ đạc vậy.'

Nghĩ vậy An Nhiên đi vào nhà vệ sinh một lúc cầm theo bộ đồ ngủ của mình, lúc sau cô đi ra xong việc lấy túi vải canvas.

Nhìn túi vải màu kem có in con mèo bên cạnh, màu đen và bên ngoài có túi, bên trong có khóa để kéo lại.

Chiếc túi mà cô cầm đi chơi cùng với anh, đựng đồ Minh Hoàng lúc đó còn cầm hộ cô mặc cho mình muốn cầm lại, nhưng anh không chịu còn nói:

"Anh thấy em nên để anh cầm không được cấm, em chỉ cầm nắm tay anh đi chơi là được rồi."

Nghe câu nói đó cô cười nhẹ còn ôm anh hai tay ôm chặt, nhìn anh mà nói:

"Em yêu anh nhất!"

Nghe câu đó cả hai đều cười nụ cười hạnh phúc, thế mà giờ

An Nhiên nắm chặt tay mình vào chiếc túi vải canvs để lên trên bàn học.

Ngồi lên trên giường cô bung xõa tóc mình, tóc ngang eo màu nâu nhẹ có lẽ do mặt trời chiếu vào làm tóc nâu hơn.

Để nhẹ buộc tóc và điện thoại lên trên bàn học, cô nằm xuống giường đắp chăn mỏng lên trên người mình, quay người sang bên trái.

Nhìn bức tường xanh lá nhẹ trước mặt, cô cảm nhận mình thật thất bại chả còn gì mà chỉ còn một mình.

Siết ta vào tấm chăn mỏng kéo lên trên đầu mình, nước mắt rơi xuống.

Có mạnh mẽ tới đâu cô cũng chỉ là con gái, không thể giữ được cảm xúc chỉ bọc lộ ra nhưng không phát ra tiếng mà im lặng.

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Chuyện Du Học
3 Chương 3: Quyết Định
4 Chương 4: Tới Nơi
5 Chương 5: Ngành Học
6 Chương 6: Tốt Nghiệp
7 Chương 7: Đợi
8 Chương 8: Về Nhà
9 Chương 9: Thực Tập
10 Chương 10: Thích Nghi
11 Chương 11: Bổ Nhiệm.
12 Chương 12: Công Việc Lần Đầu
13 Chương 13: Gặp Lại
14 Chương 14: Tâm Sự
15 Chương 15: Ép Hôn
16 Chương 16: Chất Vấn
17 Chương 17: Uy Hiếp
18 Chương 18: Tức Giận
19 Chương 19: Tới Ứng Tuyển
20 Chương 20: Giao Phó
21 Chương 21: Bại Lộ
22 Chương 22: Mua Đồ.
23 Chương 23: Tới Quán Bar
24 Chương 24: Thay Đồ
25 Chương 25: Đẩy Xuống Nước
26 Chương 26: Lại Gặp Nhau
27 Chương 27: Nghĩ Lại
28 Chương 28: Chuyện Xem Mắt
29 Chương 29: Xem Mắt
30 Chương 30: Hẹn Đi Ăn
31 Chương 31: Bắt Gỡ
32 Chương 32: Về Muộn
33 Chương 33: Lại Gặp Nhau
34 Chương 34: Bàn Chuyện
35 Chương 35: Vạch Ra Kế Hoạch
36 Chương 36: Nghi Ngờ
37 Chương 37: Lỡ Đập Một Nhịp
38 Chương 38: Đồng Ý Đi
39 Chương 39: Người Quen
40 Chương 40: Chuẩn Bị
41 Chương 41: Bị Hại
42 Chương 42: Ghi Lại
43 Chương 43: Hợp Đồng
44 Chương 44: Kể Lại
45 Chương 45: Tự Động Đến
46 Chương 46: Đăng Ký
47 Chương 47: Nhắc Chuyện Lấy Vợ
48 Chương 48: Đến Nhà Riêng
49 Chương 49: Bữa Trưa
50 Chương 50: Gặp Tại Nhà Hàng
51 Chương 51: Từ Chối
52 Chương 52: Phát Hiện
53 Chương 53: Đi Làm Lại
54 Chương 54: Ăn Tận Nơi.
55 Chương 55: Như Ngày Thường
56 Chương 56: Cuộc Họp
57 Chương 57: Đe Doạ
58 Chương 58: Suy Nghĩ
59 Chương 59: Ăn Trưa
60 Chương 60: Gặp Mẹ Anh
61 Chương 61: Nghĩ Lại
62 Chương 62: Vác Về Nhà
63 Chương 63: Bất Ngờ
64 Chương 64: Đáp Trả
65 Chương 65: Về Lại Nhà
66 Chương 66: Bỏ Thuốc
67 Chương 67: Về Nhà Riêng
68 Chương 68: Nhập viện
69 Chương 69: Bàn Tán
70 Chương 70:Hỏi Lại
71 Chương 71: Dự Cảm Không Lành
72 Chương 72: Đến Bữa Tiệc.
73 Chương 73: Lại Gặp
74 Chương 74: Bắt Quả Tang
75 Chương 75: Về Tạm Nhà
76 Chương 76: Hai Vạch
77 Chương 77: Suy Nghĩ Mãi
78 Chương 78: Ly Hôn
79 Chương 79: Giải Thích Lại
80 Chương 80: Khó Ngủ
81 Chương 81: Hẹn Gặp
82 Chương 82: Siêu Thị
83 Chương 83: Chửi
84 Chương 84: Thất Vọng
85 Chương 85: Gây Sự
86 Chương 86: Đi Tìm
87 Chương 87: Sắp Xếp Rút Tiền Mặt
88 Chương 88: Có Chuyện Muốn Nói
89 Chương 89: Xin Địa Chỉ
90 Chương 90: Hẹn
91 Chương 91: Rủ Đi Ăn
92 Chương 92: Nghi Ngờ
93 Chương 93: Tự Ý Vào
94 Chương 94: Khuyên
95 Chương 95: Bại Lộ
96 Chương 96: Mục Lục Mới
97 Chương 97: Thuốc Mê
98 Chương 98: Đến Hoặc Không?
99 Chương 99: Cấp Cứu
100 Chương 100: Kết Thúc Viên Mãn
Chapter

Updated 100 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Chuyện Du Học
3
Chương 3: Quyết Định
4
Chương 4: Tới Nơi
5
Chương 5: Ngành Học
6
Chương 6: Tốt Nghiệp
7
Chương 7: Đợi
8
Chương 8: Về Nhà
9
Chương 9: Thực Tập
10
Chương 10: Thích Nghi
11
Chương 11: Bổ Nhiệm.
12
Chương 12: Công Việc Lần Đầu
13
Chương 13: Gặp Lại
14
Chương 14: Tâm Sự
15
Chương 15: Ép Hôn
16
Chương 16: Chất Vấn
17
Chương 17: Uy Hiếp
18
Chương 18: Tức Giận
19
Chương 19: Tới Ứng Tuyển
20
Chương 20: Giao Phó
21
Chương 21: Bại Lộ
22
Chương 22: Mua Đồ.
23
Chương 23: Tới Quán Bar
24
Chương 24: Thay Đồ
25
Chương 25: Đẩy Xuống Nước
26
Chương 26: Lại Gặp Nhau
27
Chương 27: Nghĩ Lại
28
Chương 28: Chuyện Xem Mắt
29
Chương 29: Xem Mắt
30
Chương 30: Hẹn Đi Ăn
31
Chương 31: Bắt Gỡ
32
Chương 32: Về Muộn
33
Chương 33: Lại Gặp Nhau
34
Chương 34: Bàn Chuyện
35
Chương 35: Vạch Ra Kế Hoạch
36
Chương 36: Nghi Ngờ
37
Chương 37: Lỡ Đập Một Nhịp
38
Chương 38: Đồng Ý Đi
39
Chương 39: Người Quen
40
Chương 40: Chuẩn Bị
41
Chương 41: Bị Hại
42
Chương 42: Ghi Lại
43
Chương 43: Hợp Đồng
44
Chương 44: Kể Lại
45
Chương 45: Tự Động Đến
46
Chương 46: Đăng Ký
47
Chương 47: Nhắc Chuyện Lấy Vợ
48
Chương 48: Đến Nhà Riêng
49
Chương 49: Bữa Trưa
50
Chương 50: Gặp Tại Nhà Hàng
51
Chương 51: Từ Chối
52
Chương 52: Phát Hiện
53
Chương 53: Đi Làm Lại
54
Chương 54: Ăn Tận Nơi.
55
Chương 55: Như Ngày Thường
56
Chương 56: Cuộc Họp
57
Chương 57: Đe Doạ
58
Chương 58: Suy Nghĩ
59
Chương 59: Ăn Trưa
60
Chương 60: Gặp Mẹ Anh
61
Chương 61: Nghĩ Lại
62
Chương 62: Vác Về Nhà
63
Chương 63: Bất Ngờ
64
Chương 64: Đáp Trả
65
Chương 65: Về Lại Nhà
66
Chương 66: Bỏ Thuốc
67
Chương 67: Về Nhà Riêng
68
Chương 68: Nhập viện
69
Chương 69: Bàn Tán
70
Chương 70:Hỏi Lại
71
Chương 71: Dự Cảm Không Lành
72
Chương 72: Đến Bữa Tiệc.
73
Chương 73: Lại Gặp
74
Chương 74: Bắt Quả Tang
75
Chương 75: Về Tạm Nhà
76
Chương 76: Hai Vạch
77
Chương 77: Suy Nghĩ Mãi
78
Chương 78: Ly Hôn
79
Chương 79: Giải Thích Lại
80
Chương 80: Khó Ngủ
81
Chương 81: Hẹn Gặp
82
Chương 82: Siêu Thị
83
Chương 83: Chửi
84
Chương 84: Thất Vọng
85
Chương 85: Gây Sự
86
Chương 86: Đi Tìm
87
Chương 87: Sắp Xếp Rút Tiền Mặt
88
Chương 88: Có Chuyện Muốn Nói
89
Chương 89: Xin Địa Chỉ
90
Chương 90: Hẹn
91
Chương 91: Rủ Đi Ăn
92
Chương 92: Nghi Ngờ
93
Chương 93: Tự Ý Vào
94
Chương 94: Khuyên
95
Chương 95: Bại Lộ
96
Chương 96: Mục Lục Mới
97
Chương 97: Thuốc Mê
98
Chương 98: Đến Hoặc Không?
99
Chương 99: Cấp Cứu
100
Chương 100: Kết Thúc Viên Mãn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play