Sau Khi Tôi Chết, Kẻ Thù Bỗng Trở Nên Thật Ngọt Ngào.
Hồ Thanh Tùng, 28 tuổi, nghề nghiệp diễn viên.
Cái tên ấy từng xuất hiện dày đặc trên các bảng xếp hạng tìm kiếm, từng được truyền thông tung hô là “gương mặt điện ảnh mới” của giới giải trí. Anh bước chân vào nghề từ những vai phụ không tên, rồi nhờ một bộ phim chuyển thể mà vụt sáng chỉ sau một đêm. Hoạt động trong nghề tính đến nay cũng đã được mười năm, trở thành gương mặt quen thuộc với bao nhiêu khán giả trên khắp cả nước.
Mười năm lăn lộn trong nghề, đủ để một thực tập sinh run rẩy trước ống kính trở thành người có thể một mình gánh phòng vé. Đủ để anh hiểu rằng nụ cười trước ống kính phải hoàn hảo đến từng góc độ, dù phía sau là kịch bản bị sửa đến nát vụn, là hợp đồng giăng như tơ nhện, là những tin đồn vô căn cứ có thể đẩy một người xuống vực chỉ trong vài giờ.
Tài nguyên anh có không ít. Kịch bản chất đống thành chồng. Thương hiệu tìm đến không ngừng. Tương lai, trong mắt người ngoài, rộng mở và sáng rực như ánh đèn sân khấu mỗi đêm trao giải.
Thế nhưng rồi, cũng chính trong lúc đỉnh cao ấy - cái tên “Hồ Thanh Tùng” đột ngột biến mất khỏi giới giải trí.
Không tuyên bố giải nghệ.
Cũng không một lời tạm biệt.
Tin tức tràn lan, suy đoán đủ kiểu. Người nói anh bị phong sát ngầm. Kẻ bảo anh đắc tội sai người. Cũng có người tin rằng anh đang âm thầm chữa bệnh ở nước ngoài.
Nhưng sự thật là như thế nào, không một ai biết cả.
Trước sự biến mất hết sức đột ngột của anh, một tin tức hết sức chấn động giới giải trí được đẩy lên trang nhất:
“Diễn viên Trịnh Nhật Quân hủy toàn bộ lịch trình, rời khỏi lễ trao giải, từ chối nhận danh hiệu diễn viên xuất sắc nhất năm.”
—--
Một lần nữa mở mắt ra, trần nhà trước mặt là màu sơn cũ kỹ của một ký túc xá quen thuộc.
Thanh Tùng nhíu mày, đưa tay day nhẹ hai bên thái dương đang nhức nhối. Cảm giác choáng váng vẫn chưa tan, như thể vừa rơi từ một nơi rất cao xuống. Anh chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt quét một vòng quanh căn phòng nhỏ hẹp, giường tầng sắt cũ, chiếc bàn gỗ sứt cạnh, vali đặt dưới gầm giường.
Anh ngẩn người một lúc lâu, cảm thấy mọi thứ thật vô thực.
Dường như mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là một cơn ác mộng của bản thân anh.
Trong cơn ác mộng ấy, Thanh Tùng bị một đám người lôi vào một căn tầng hầm ngay bên dưới khu chung cư mình sinh sống, ngày qua ngày bọn họ liên tục chuốc rượu anh, hãm hiếp anh, biến anh thành bộ dạng người không ra người, ma không ra ma. Cuối cùng Thanh Tùng không thể chịu đựng nổi, anh tự đập đầu vào tường, cướp đi mạng sống của chính mình.
Đương lúc anh đang thất thần, điện thoại bên gối bỗng vang lên âm báo tin nhắn, anh huơ tay lên cầm lấy, đọc thật chậm, thật kỹ dòng tin nhắn được gửi đến.
[ Chị An: Hôm nay có buổi thử vai lúc 2 giờ chiều. Thu xếp chuẩn bị đi nhé! ]
Hai giờ chiều…
Nam phụ phim điện ảnh…
Cuối cùng Thanh Tùng cũng nhận ra điểm không đúng từ nãy đến giờ là đâu rồi!
Anh gần như bật dậy, lao thẳng xuống từ tầng hai của chiếc giường tầng. Khung sắt cũ kỹ rung lên, phát ra tiếng ọp ẹp chói tai trong căn phòng yên tĩnh. Chân vừa chạm đất, anh đã bước nhanh về phía nhà vệ sinh nhỏ nằm đối diện bên phải giường. Cửa bật mở, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống khuôn mặt anh trong gương.
Chàng trai ấy mang mái tóc nâu hạt dẻ mềm mại, khẽ phủ xuống vầng trán cao. Đôi mắt đào hoa sâu thẳm, long lanh mà sắc sảo, chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ khiến người khác vô thức chững lại. Sống mũi cao thẳng tôn lên từng đường nét thanh tú, đôi môi mỏng khẽ mím lại như đang giấu một bí mật không lời. Làn da trắng đến mức gần như trong suốt, tạo nên vẻ đẹp mong manh, khiến gương mặt cậu phảng phất nét nhợt nhạt nhưng lại càng làm tăng thêm khí chất lạnh lùng và cuốn hút khó cưỡng.
Thanh Tùng không quen người này, một chút cũng không quen!
Nhìn chàng trai trong gương đang “bắt chước” theo từng hành động của mình, nhịp tim của anh dường như chững lại, nếu như anh không nhầm, thì đây chính là “sống lại” mà trong tiểu thuyết thường đề cập đúng không?
Thanh Tùng hít sâu một hơi, lồng ngực phập phồng như cố ép bản thân bình tĩnh lại, nhưng sự thật trước mắt vẫn khiến anh khó lòng chấp nhận.
Đúng lúc đó, cánh cửa ký túc xá bật mở, tiếng bản lề khẽ vang lên trong không gian yên ắng. Một chàng trai bước vào, vẻ mặt nổi bật chẳng hề kém cạnh, ánh mắt sáng và nụ cười lười biếng đầy tự tin. Thấy anh vẫn đứng trước gương, cậu ta nhếch môi, thong thả tiến lại phía sau:
“Đẹp rồi, đừng soi nữa!”
Thanh Tùng khó hiểu quay lại đối mặt với cậu chàng, như thể thấy được sự cẩn trọng và nghi hoặc trong ánh mắt anh, cậu ta nói tiếp:
“Ông tướng à, ông bệnh la liệt được một tuần rồi đó, chị An lo cho ông lắm đó, chị ấy còn dặn tụi tui nếu thấy ông không ổn là phải lập tức đưa đến bệnh viện, may mà hôm nay cuối cùng ông cũng tỉnh, nếu không tui đã gọi xe cấp cứu đến rồi.”
Thanh Tùng muốn đáp lại nhưng lại không biết phải đáp ra làm sao, “bản thân anh” tên gì anh còn chưa biết, làm sao dám mở miệng nói bừa đáp bậy được, thế là anh dè dặt nói:
“Ừm, cảm ơn ông, tui không sao.”
Chàng trai kia vui vẻ gật đầu, ngáp dài một cái rồi tiến vào bên trong, nằm lên chiếc giường ngay bên dưới giường anh.
Thanh Tùng lại nhìn mình trong gương một lúc lâu, cuối cùng bước trở lại bên giường, cầm lấy “điện thoại của mình”.
Anh vào ghi chú đầu tiên, một đống lịch trình được ghi chép bên trong khiến anh choáng hết cả đầu, anh tạm thời thoát ra, đổi sự chú ý sang Facebook.
Tài khoản đang được đăng nhập trong ứng dụng là một tài khoản cá nhân với 182 bạn bè và 8.367 lượt theo dõi, một con số không quá phô trương nhưng đủ để chứng tỏ chủ nhân không hề mờ nhạt giữa đám đông.
Tên hiển thị nổi bật ngay trên đầu trang: Trần Vũ Minh Lam. Bốn chữ mềm mại, uyển chuyển, như thể chỉ cần đọc lên thôi cũng cảm nhận được chút gì đó thanh nhã và dịu dàng quá mức.
Quá yểu điệu - Thanh Tùng khẽ nhíu mày nghĩ thầm, ánh mắt thoáng lộ vẻ không hài lòng khi nhìn cái tên phản chiếu trên màn hình.
Nhưng thôi, tên cha sinh mẹ đẻ của người ta, anh không có quyền ý kiến.
Anh lại nhìn xuống dòng giới thiệu ở phần tiểu sử “Diễn viên trực thuộc công ty giải trí VG Entertainment”.
Hàng mày Thanh Tùng càng nhíu chặt hơn, thì ra là thực tập sinh trực thuộc công ty chủ quản của anh, bảo sao khi vừa tỉnh lại, nhìn khung cảnh trước mắt anh lại cảm thấy hơi quen, hóa ra đó đúng là ký túc xá của công ty.
Anh lướt một vòng tường cá nhân của “bản thân”, ngoài những bài đăng về cuộc sống thường ngày ra thì chẳng có thêm gì cả, nhưng phải công nhận, “Minh Lam” này thật sự rất xinh đẹp.
Tuy diễn xuất của cậu thông qua mấy đoạn phim ngắn được công ty đăng tải chẳng đâu vào đâu, thế nhưng gương mặt lại vô cùng cuốn hút, nói khó nghe một chút thì chính là “kiếm cơm bằng nhan sắc”.
Tìm hiểu tổng quan về bản thân xong, Thanh Tùng lại vào Messenger, thật ra anh có hơi băn khoăn với hành động này, không biết có bị gọi là xâm phạm quyền riêng tư hay không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, “Minh Lam” là mình, mình cũng là “Minh Lam”, thôi thì, chắc là không tính đâu nhỉ?
Anh dạo một vòng tìm người có ảnh đại diện khớp với chàng trai ở giường dưới của mình, nhìn biệt danh “óc heo” của chàng trai, Thanh Tùng tặc lưỡi, anh bấm vào xem tên người đó.
Trịnh Nhật Vương.
Cái tên này nghe khá quen tai, hình như khi “còn sống” anh đã nghe ở đâu đó rồi thì phải. Nhưng nghĩ mãi chẳng ra, anh vốn không định để ý đến nó nữa thì bỗng thấy một bức ảnh trong mục hình ảnh giữa hai người.
Chính là bức ảnh chàng trai Nhật Vương trong bộ quần áo ở nhà giản dị, mái tóc hơi rối tự nhiên, gương mặt rạng rỡ nụ cười đầy năng lượng. Cậu nghiêng người về phía trước, một tay giơ lên chỉ về người đàn ông đang ngồi bên cạnh.
Người kia hoàn toàn không để tâm đến ống kính, ánh mắt dán chặt vào màn hình, tay cầm tay cầm PS5 chăm chú điều khiển nhân vật trong game. Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt góc cạnh, khiến biểu cảm tập trung ấy càng thêm rõ nét.
Má…
Anh nhớ ra rồi, Trịnh Nhật Vương này chính là em trai của Trịnh Nhật Quân, kẻ thù không đội trời chung trong giới của anh!
Updated 26 Episodes
Comments
Lục Ngạn Nhiên
mấy vụ này có nhiều nè, hình như bên TQ có 1 vụ nam diễn viên bị hãm hiếp rồi thả thi thể xuống dưới lầu hay sao á, nghe rợn hết ng😌
2026-03-01
4
Tuna @_@
truyện có lịch ra chap cố định ko bà?
2026-02-28
1
Xiao Xiao
Trời ơi quen lắm 😭😭
2026-03-01
0