Ninh Lộ xấu hổ lấy tay che miệng anh lại.
"Bác sĩ, chỉ là hiểu lầm. Hiểu lầm."
Tên này lời gì cũng nói được.
"Haha... Tuổi trẻ mà. Chúng tôi hiểu."
Dạ Trạch Nhiên lấy tay cô ra khỏi miệng.
"Căn phòng này, sao cứ mờ mờ vậy. Có phải mọi người đang bày trí cái gì không?"
"..." Ninh Lộ nhìn một vòng căn phòng. Với cùng sáng sủa mà.
"..." Hộ lý, bác sĩ cũng nhìn theo một vòng.
"Cái đó... Anh xem mấy ngón?"
Ninh Lộ xòe bàn tay mũm mĩm trước mắt anh quơ quơ.
Dạ Trạch Nhiên giữ lại.
"Tôi nói không rõ thôi. Có phải là không thấy đâu."
Ninh Lộ nuốt nước bọt hỏi lần nữa.
"Tên anh là gì?"
"Dạ Trạch Nhiên."
Vừa nghe câu trả này cô liền thở phào. May quá, vẫn ổn.
"Cũng may, không ngốc."
Dạ Trạch Nhiên khẽ nhíu mày, anh cầm căn cước lên đưa ngay trước mắt cô.
"Tôi nói không thấy rõ. Không phải là mù nha. Cái tên to như vậy mà."
Khoé miệng cô giật giật nhìn sang bác sĩ.
Kết quả, Dạ Trạch Nhiên bị mất trí nhớ tạm thời, và mắt phải dùng một loại kính đặc biệt để ổn định lại ánh sáng. Tin xấu là Ninh Lộ phải chăm sóc anh đến khi tìm được người nhà. Dù sao, chuyện này cũng là do cô. Tin tốt là tiền trong ví anh tạm thời là của cô rồi. Cũng không tệ lắm.
Mấy ngày ở bệnh viện.
Buổi tối, cô đều nằm trên giường bệnh của Dạ Trạch Nhiên. Còn anh thì tựa ở ghế. Cũng không biết ai là người bệnh nữa. Không khỏi thừa nhận, tên yêu nghiệt này khá chu đáo.
Nằm viện vài ngày cuối cùng cũng được về nhà rồi. Cô thật sự là rất mệt mỏi. Với thân hình mũm mĩm này của cô cứ tạm bợ ở chiếc giường nhỏ thật là rất khó chịu.
Vừa bước ra khỏi bệnh viện.
Cổ áo phía sau bị giữ lại.
Ninh Lộ ngẩng mặt lên.
"Dạ Trạch Nhiên, anh cao thì hay lắm à."
Dạ Trạch Nhiên bĩu môi.
"Nắm tay đi. Mắt thật sự rất khó chịu."
Được là tôi sai, tôi sai. Cô nắm lấy tay anh.
Phía trước, có một cửa hàng quần áo nam. Cô lại nhìn sang Dạ Trạch Nhiên. Kệ đi, dù sao cũng là tiền của anh mà.
Hai người bước vào trong.
"Kính chào quý khách."
"Anh ở đây lựa vài bộ quần áo. Tôi đi nhà vệ sinh sẽ ra ngay."
"Được!"
[...]
Lời thị phi ở đâu cũng nghe thấy.
Ninh Lộ ở trong nhà vệ sinh nghe rất rõ.
"Con mập ấy có gì xứng với tiểu soái ca đó. Thật là đóa hoa rực rỡ giẫm bãi phân trâu."
"Có thể là cô ta có tiền."
"Nhìn dáng vẻ nghèo hèn đó thì tiền cái gì. Rõ ràng là dùng trò bẩn gì đó."
Ninh Lộ siết chặt tay vừa định mở cửa thì khựng lại.
Là giọng nói của Dạ Trạch Nhiên.
"Miệng mình thối nên quản cho tốt vào. Nếu tôi nghe thấy lời không hay về vợ tôi nữa. Các người tự gánh hậu quả."
Cái khí chất này làm sao giả được.
Họ cúi đầu xuống.
"Xin lỗi! Chúng tôi không dám nữa."
Sau đó liền rời đi.
Ninh Lộ khóe mắt có chút cay. Lần đầu tiên, có người bảo vệ cô như vậy.
Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh đã nhìn thấy Dạ Trạch Nhiên tựa lưng chờ bên ngoài.
"Khụ! Anh đứng ở nhà vệ sinh nữ làm gì?"
Dạ Trạch Nhiên cứ như đứa trẻ to xác nắm lấy tay cô.
"Tôi sợ."
"Sợ cái gì?" Vừa rồi tên nào bên ngoài nói chuyện rất oai phong mà.
"Cái đó... Tôi không biết. Chúng ta đã ngủ cùng nhau. Cô không được bỏ rơi tôi đâu."
Lơi vừa thốt ra cửa Dạ Trạch Nhiên.
Khiến cho một số người làm rơi cả quần áo đang lựa trên tay. Ánh mắt nhìn cô cứ như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Anh có thể đừng nhắc nữa không."
Cô nghiến răng nghiến lợi.
"Không được. Cô không chịu trách nhiệm thì ngày nào tôi cũng phải nhắc. Nếu không, cô quên thì sao."
"..." Ninh Lộ thật sự là cạn lời. Đại ca, tôi là phụ nữ còn không bắt anh chịu trách nhiệm thì thôi đi. Còn đằng này có người hay không anh đều nhắc. Cứ như sợ cả thế giới này không biết hai người đã ngủ cùng nhau vậy.
Hít sâu một hơi, cô lãng sang chuyện khác.
"Anh chọn quần áo xong chưa?"
Dạ Trạch Nhiên lắc đầu.
"Cô lựa đi. Tôi không biết."
Anh ngồi xuống ghế, cắn hạt dưa nhìn cô.
Ninh Lộ gật đầu, đưa ngón tay về phía anh. Được, anh giỏi. Dù sao, cô cũng không muốn ở lại đây thêm nữa.
"Anh thử xem."
Một bộ thể thao, quần tây, áo phông tay dài. Thêm hai bộ đồ ngủ ở nhà.
Dạ Trạch Nhiên nhìn cô.
"Không mua đồ lót à. Ở nhà không cần mặc sao?"
Một lần nữa, ánh mắt dò xét lại hướng về cô. Kiểu cô gái mập mạp này có chút quá phấn khích. Sau đó lại nhìn nhau gật đầu. Ờ thì, nếu người khác thì nói vậy nhưng cái tên yêu nghiệt này thì cũng không phải là không được.
Ninh Lộ cố gắng bình tĩnh lại.
"Tổ tông, tôi mua. Được chưa."
Cô không biết tên tổ tông này mất trí nhớ tạm thời đến bao giờ. Anh ta mà mất trí nhớ ư. Khôn cha người ta thì có.
Sau khi thanh toán xong, cô gọi xe để trở về trấn Hoa Đông.
Lên xe chưa được bao lâu, tổ tông này lại chiếm tiện nghi cô rồi.
Anh nằm lên đùi cô, vòng tay ôm qua eo ngủ rất ngon.
"Anh, cái... Thả ra."
"Đầu đau lắm. Cô cũng ôm tôi như cả đêm mà. Có sao đâu."
Giọng anh cứ như đang làm nũng hơn.
"..." Tài xế trợn mắt nhìn qua kính chiếu hậu.
"..." Ninh Lộ.
Cả đoạn đường, Dạ Trạch Nhiên vẫn ôm cô ngủ. Thật sự là làm tức chết cô mà.
[...]
Updated 23 Episodes
Comments
Joyce🌟
Mới đọc có vài chương thôi nghe có vẻ sủng ngọt lắm nhỉ. Ảnh bám người cỡ này chắc khi nhớ lại cũng ko "bỏ của" chạy lấy người đâu he/Hey/
2026-03-01
5
So Lucky I🌟
Không có tin xấu gì đâu chị, gặp được anh toàn là tin tốt thôi. Thứ nhất tiền của anh cũng là của chị, thứ hai toàn bộ con người anh cũng là của chị sau này mọi thứ của anh đều là của chị, làm gì có chuyện nào là không tốt😆😆😆 vào một ngày đẹp trời bỗng dưng nhặt được ck🤣🤣🤣
2026-03-01
4
So Lucky I🌟
Anh thế này có khác nào đang ăn vạ chị không nhỉ. Đã ngủ với anh rồi chị phải có trách nhiệm đấy nhé, không có chuyện bỏ rơi anh đâu, nhớ đấy chị trốn không thoát anh đâu nè🤣🤣🤣🤣
2026-03-01
4