Bí Mật Hai Quý Tử Nhà Họ Lê
Ánh đèn thành phố hắt lên mặt kính những tòa nhà cao tầng, tạo nên thứ ánh sáng lộng lẫy đến mỉa mai — lộng lẫy với một cô gái vừa bị đem ra đấu giá cả cuộc đời.
Trà My đứng trước cánh cửa phòng suite khách sạn hạng sang tầng ba mươi. Chiếc váy mỏng khoác trên người như một lời chế nhạo — mỏng đến nỗi lộ rõ đường cong của thân hình đang run rẩy.
Phía sau, chú cô siết chặt cánh tay cô.
"Chú ơi, xin chú..." giọng Trà My run lên. "Đừng làm vậy. Con sẽ đi làm bất cứ việc gì. Con có thể giúp công ty—"
"Câm miệng!" Chú Đức quát.
Thím Lan khoanh tay đứng bên cạnh, gương mặt không một chút áy náy.
"Công ty suýt phá sản là vì bố mẹ mày ngày trước. Giờ mày phải gánh." Thím Lan gầm lên.
Mỹ Linh, con gái họ, nở nụ cười đắc ý.
"Mà mày cũng chỉ là đứa con nhặt thôi. Phải biết ơn vì bán được trăm tỷ đấy."
Bên trong căn phòng, một ông già ngồi trên chiếc ghế bành cạnh bàn kính. Tóc bạc trắng. Nụ cười gợi lên cảm giác buồn nôn. Tờ hợp đồng nằm ngay ngắn trên mặt bàn.
"Đưa con bé vào đi," ông ta nói nhẹ tênh.
Trà My giãy giụa. "Con xin! Đừng mà!"
Nhưng mũi kim đã xuyên qua cánh tay cô. Dòng chất lỏng lạnh ngắt chảy vào cơ thể. Mắt Trà My bắt đầu mờ dần khi cánh cửa bị đẩy bật ra và thân người cô bị ném vào trong.
Cửa đóng sập. Khóa trái từ bên ngoài. Tiếng bước chân xa dần không chút do dự.
"Chú! Thím! Mở cửa ra!" Trà My đấm liên hồi vào cánh cửa, đôi tay yếu ớt vì thuốc.
Không ai đáp. Cô chầm chậm quay lại. Ông già kia đã đứng dậy, đôi mắt ông ta bò nhầy nhụa trên tấm thân sau lớp vải trong suốt — chiếc váy giờ đây không khác gì bản án.
"Ta đã bỏ ra trăm tỷ để mua cô," ông ta cất tiếng, giọng nặng trịch và khàn đặc. "Hợp đồng hợp tác đó sẽ cứu sống cái công ty nhà chú cháu cô. Cô nên lấy làm vinh hạnh."
Trà My lùi lại.
"Đừng lại gần..."
Ông ta cười khẽ rồi bước tới.
Trà My chạy vòng quanh căn phòng. Tim cô đập thình thịch. Thuốc mê khiến thân người cô loạng choạng, nhưng nỗi sợ hãi bơm cho cô thêm sức lực. Ông già vồ lấy cô. Bàn tay ông ta suýt chạm vai Trà My thì—
Prang!
Theo bản năng, Trà My chộp lấy chiếc bình pha lê trên bàn và vung hết sức. Bình đập thẳng vào đầu ông già.
Tiếng vỡ vang khắp phòng. Thân hình ông ta đổ sụp xuống. Máu rỉ ra từ thái dương. Trà My đứng chết lặng, tay run bần bật.
"T-tôi không..." hơi thở cô dồn dập. Nhưng cô không có thời gian để hối hận. Bằng đôi tay run rẩy, cô lục tìm túi xách của ông ta. Một thẻ khách sạn và một tấm thẻ đen không ghi tên rơi xuống sàn.
Trà My vơ lấy, đẩy cửa rồi lao ra ngoài. Nhưng ở đầu hành lang kia, chú và thím cô vẫn còn đứng đó — dường như để chắc chắn rằng giao dịch hoàn tất.
Trà My đông cứng. Không thể đi qua lối đó. Trong cơn hoảng loạn, cô nhìn thấy một cánh cửa phòng khác hé mở. Một người đàn ông mặc vest đen vừa bước ra và đi nhanh về phía thang máy.
'Vậy là phòng đó đang trống,' cô nghĩ. Không kịp cân nhắc, cô lách vào và khép cửa lại nhẹ nhàng.
Đèn trong phòng mờ nhạt. Cô dựa lưng vào cánh cửa, cố lấy lại hơi thở. Nhưng mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Trà My từ từ ngoái lại phía giường — và máu trong người cô như ngừng chảy. Có một người đàn ông nằm đó, bất tỉnh.
Bên ngoài, người vệ sĩ lúc nãy thực ra chỉ ra kiểm tra hành lang. Không ai hay biết rằng một cô gái đang hoảng loạn vừa lọt vào phòng của chủ nhân mình.
Trên chiếc giường king size, người đàn ông mà cô tưởng đang bất tỉnh bắt đầu cựa mình. Bàn tay to, gân guốc kéo phăng chiếc cà vạt như thể nó đang bóp nghẹt cổ. Hơi nóng phả khắp căn phòng — không phải do nhiệt độ, mà vì thứ gì đó đang sai.
Trà My quay đầu lại, và thế giới như ngừng quay. Người đàn ông đã ngồi nửa dậy. Thân hình vạm vỡ, rắn chắc. Chiếc sơ mi trắng bung mở phần ngực, phô ra bờ ngực cứng cáp. Dọc hai cánh tay, những hình xăm tối màu lan từ vai xuống tận cổ tay.
Nhưng với Trà My, tất cả chỉ là một màn sương mờ. Thị lực cô nhòe nhoẹt vì thuốc mê vẫn đang cuồn cuộn trong huyết quản — thứ thuốc mà Mỹ Linh tiêm vào tay cô mới vài phút trước.
Đầu cô nặng trĩu, thế giới quay cuồng. Cô ôm lấy thái dương.
"Phải... đi thôi..." cô lẩm bẩm.
Phía bên kia, người đàn ông nhận ra có kẻ lạ trong phòng mình. Ánh mắt anh ta hoang dại, nhưng cơ hàm siết lại, gắng giữ tỉnh táo.
Ai đó đã đầu độc anh ta sau cuộc gặp quan trọng tối nay — cuộc gặp buộc anh ta phải xuất hiện trước công chúng lần thứ hai trong suốt ba mươi hai năm cuộc đời.
Anh ta hiếm khi lộ diện, hiếm khi để cái tên mình gắn với một gương mặt. Và đêm nay, chính anh ta cũng là nạn nhân.
"Ai... cô là ai..." giọng anh ta trầm và nặng, nghẹn lại bởi ý thức chỉ còn nửa vời.
Trà My giật mình.
"T-tôi xin lỗi... tôi nhầm phòng," cô đáp vội. "Tôi đi ngay."
Cô quay người, định mở cửa. Nhưng trước khi tay cô chạm tay nắm, một bàn tay mạnh mẽ đã khóa chặt lấy cổ tay cô.
Trà My sững lại. Người đàn ông di chuyển nhanh đến khó tin dù ý thức đang dần tuột mất. Anh ta kéo cô lại, rồi chỉ bằng một động tác, đẩy cô ngã xuống giường.
Trà My bàng hoàng, hơi thở tắc nghẽn.
"Buông tôi ra!" cô kêu lên yếu ớt, cố vùng vẫy thoát thân.
Nhưng sức lực cả hai đều chao đảo. Thuốc trong người Trà My khiến mọi cử động trì trệ, còn thuốc trong người anh ta đang phá nát lý trí.
Đôi mắt anh ta lướt qua gương mặt Trà My, mờ ảo trong tầm nhìn méo mó.
"Ai sai cô đến..." anh ta thì thào, giọng khản đặc.
Trà My lắc đầu lia lịa.
"Không ai cả... tôi chỉ—"
Lời cô bị nuốt chửng khi đầu ngày càng nặng. Thị giác nhòa dần. Cô không còn phân biệt nổi đâu là thực, đâu là ảo.
Người đàn ông nhắm mắt một thoáng, gắng chống lại chất độc trong máu. Nhưng cơ thể bỏng rát, tâm trí hỗn loạn, bản năng vượt ngoài tầm kiểm soát.
Ánh mắt hai người gặp nhau — cả hai đều không hoàn toàn tỉnh táo. Cả hai đều mắc kẹt trong thứ chất độc đang cuộn chảy khắp cơ thể.
Trà My cố gượng dậy.
"Tôi phải đi..." cô thì thầm, giọng vỡ vụn.
Nhưng bàn tay anh ta siết quá chặt. Sức lực anh ta vượt xa thân hình đang kiệt quệ vì thuốc mê của cô. Mỗi cử động của Trà My đều chậm chạp, nặng nề, như thể cơ thể không còn thuộc về mình.
Người đàn ông đưa tay lên, chạm vào mặt Trà My.
Trà My rùng mình.
"Đừng..." cô van lơi lả.
Mắt cô mờ đi. Gương mặt người đàn ông phía trên chỉ là bóng hình mập mờ — đường hàm sắc lẹm, hơi thở nặng nề, làn da nóng rực như muốn thiêu đốt. Cô không thể nhìn rõ anh ta là ai.
Người đàn ông cúi xuống, hơi thở phả lên da cô. Có gì đó bất thường trong từng cử chỉ của anh ta. Một thôi thúc hoang dại không sinh ra từ ý thức tỉnh táo.
Trà My chống cự. Nước mắt lăn dài.
"Buông tôi ra... xin hãy..."
Nhưng tiếng khóc của cô như không thể xuyên thấu ý thức người đàn ông. Chất độc đang chiếm lĩnh tâm trí anh ta, xóa nhòa ranh giới đúng sai. Bản năng bị bẻ cong khiến anh ta hành động ngoài ý muốn.
Anh ta không tỉnh. Anh ta không phải là chính mình. Nhưng với Trà My, lý do đó chẳng làm vơi đi nỗi sợ.
Cơn đau lan khắp cơ thể. Cô gồng cứng, khóc, van xin, cố đẩy ra, nhưng sức lực cạn dần từng chút một.
Tiếng khóc của Trà My bị nuốt chửng giữa bốn bức tường dày của căn phòng khách sạn xa hoa. Bên ngoài, Berlin vẫn đóng băng trong lạnh lẽo, thờ ơ với hai con người cùng bị phản bội bởi chính những kẻ xung quanh.
"Xin hãy dừng lại... đau lắm, anh đang làm tôi đau," Trà My cầu xin, nhưng người đàn ông không hề đoái hoài.
Còn anh ta, trong lớp ý thức rạn nứt, như đang chìm trong bóng tối thì thầm về quyền lực và chinh phục — nhìn thấy kẻ thù cần khuất phục, chứ không phải một cô gái không thể tự vệ.
'Mẹ ơi... Bố ơi, My đã thất bại rồi...' Trà My thổn thức trong lòng. Van xin hay chống cự giờ đều vô ích. Người đàn ông đã cướp đi thứ quý giá nhất của cô. Thứ cô gìn giữ bấy lâu.
Updated 115 Episodes
Comments