Phòng làm việc của ba cô cách phòng của cô vài bước chân , khi ra ngoài có rất nhiều nhân viên đi ngang qua chào hỏi cô , Hạ Ninh Ninh cho dù không thích cảm giác người khác chào hỏi mình nhiều như vậy , nhưng cô vẫn gắng gượng gật đầu xem như có lệ .
Phòng chủ tịch không đóng cửa , vừa nhìn vào phòng là đã thấy được một người đàn ông trung niên đang ngồi chễm trệ trên ghế làm việc , Hạ Ninh Ninh gõ tay vào cửa phòng vài cái rồi hắng giọng nói .
" Ba con mang bản báo cáo đến cho ba kiểm tra đây ạ "
Lúc này ông Hạ mới ngẩng mặt lên nhìn cô con gái của mình đang đứng ở cửa , ông không mở miệng nói gì , chỉ ngoắc tay ra lệnh cô mang bản báo cáo lại đây cho ông .
Hạ Ninh Ninh nhanh chóng đi lại bàn làm việc của ba mình , gương mặt của cô vô cùng vui vẻ giống như là đã nắm chắc phần thắng trong tay , cũng đúng thôi mà , người giúp cô làm bản báo cáo này là chị Trần Lệ , nó hoàn hảo đến mức cô còn không tìm ra sơ hở thì sau ba cô có thể nhận ra được .
Như vậy cô cũng không sợ ba sẽ bắt mình làm lại .
Trong lúc cô còn đang vui vẻ chờ ông nhận xét thì lần này lại khác xa với lần trước , ông chỉ lật xem vài cái rồi để lại lên bàn , chủ đề hỏi cô hoàn toàn khác xa với chủ đề công việc .
" Dạo này Cảnh Thần có hay gọi về cho con không ? "
Lại nghe đến cái tên Cảnh Thần này nữa , chắc kiếp trước cô mắc nợ anh ta nên kiếp này cái tên của anh ta cứ mãi bám theo cô .
Lông mi cô hơi rũ xuống , mày nhăn làm nói :
" Chắc anh ấy đang bận làm nhiệm vụ nên không có thời gian gọi về cho con , với lại thời gian gần đây con cũng rất bận nên cũng không hỏi thăm anh ấy "
Ông Hạ nghe vậy hơi trầm ngâm rồi hỏi tiếp :
" Thời gian trước con và Cảnh Thần có cãi nhau không ? "
Cô khẽ dừng một giây hơi nhướng mi nói :
" Không ạ "
Ông Hạ nhíu mày suy nghĩ gì đó đôi chút , điều này khiến Hạ Ninh Ninh cũng thấy lạ nhưng lại không dám hỏi ông .
Đứng thêm một lúc ba cũng cho cô rời khỏi phòng rồi không hỏi thêm gì nữa , lúc này Hạ Ninh Ninh mới được thở phào nhẹ nhõm cả người .
Ở vùng phía Bắc nơi núi rừng hẻo lánh , biên giới cách trở , vào buổi sáng sương mù dày đặc đến mức không thấy được bóng người , lúc này tận sâu trong lớp sương mù ấy , một giọng nói nghiêm nghị truyền sang từ bộ đàm .
" Bọn chúng tận dụng thời gian buổi sáng có sương mù để vận chuyển hàng qua khu vực biên giới , mọi người phải hết sức chú ý , lần này phải tóm gọn được bọn chúng . Rõ chưa "
Người đàn ông mặc cảnh phục , bên ngoài mặc thêm một chiếc áo giáp , đang núp trong một cái cây cổ thụ rất to , anh ta cầm bộ đàm , giọng nói vô cùng nghiêm nghị phát ra .
" Đã rõ "
Qua khu rừng này chính là sang biên giới của nước khác , nơi này địa hình hiểm trở nhưng được rất nhiều tội phạm chọn đi đường này , bởi vì nơi đây ít người canh gác , dễ dàng đi qua , nhưng hôm nay chắc chắn bọn họ sẽ khó thoát , tất cả đội tuần tra đã bố trí sẵn nhân lực ở đây , chỉ cần họ vừa qua biên giới là sẽ bị vây bắt ngay lập tức .
Rất nhanh Lục Cảnh Thần đã nghe thấy tiếng bước chân dẫm trên lá cây khô , họ đi rất gấp gáp , dựa vào tiếng bước chân anh có thể đoán được họ có từ năm đến sáu người , bàn tay với những đốt ngón tay thon dài màu mật ong nhanh thoăn thoắt lắp súng vào , anh hơi thụt lùi vào trong để đoán phương hướng trong làn sương mù rồi đi gần đến họ .
Khi bọn họ đã đi vào nơi có người trong đội tuần tra tập kết , trong đàm liền vang lên một giọng nói ra hiệu .
" Lên "
Ngay lập tức trong làn sương mù không thấy rõ bóng người ấy , chỉ có thể đoán phương hướng để nhận diện được người xung quanh , một trận chiến đã diễn ra , ngay khi bị tập kích bọn buông hàng đó liền muốn tháo chạy nhưng chạy đến đâu cũng chỉ toàn là cảnh sát , họ không còn cách nào khác liền rút dao phòng thủ . Nhưng họ thì ít người còn cảnh sát thì lại rất đông , vì vậy chưa chóng cự được bao lâu thì họ đã phải buông vũ khí đầu hàng .
Mặt trời dần ló dạng trong nắng sớm , xuyên qua tán lá nhưng giọt sương cũng nhỏ giọt xuống . Đống hàng mà bọn họ buông về chính là thuốc lá lậu , đám người buông hàng đó bị nhốt trong một căn phòng , chờ cấp trên xuống mang về xử lý .
Sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ mọi người liền về phòng nghĩ ngơi , tất cả mọi người rất may mắn là không ai bị thương , nhưng Lục Cảnh Thần thì lại đi ngược lại với may mắn đó , vì lúc nãy nghe được tiếng động người đồng đội bên cạnh đang gặp nguy hiểm vì đối tượng cầm dao đâm thẳng đến , anh đã không ngần ngại dùng tay mình chặn lại để giúp cậu ấy , kết quả lại bị thương ở cánh tay .
Vì trong sương mù bao quanh nên Lục Cảnh Thần không thấy đau cũng không biết mình đã bị thương , nhưng khi quay về doanh trại , Bùi Thành Xuyên thấy tay anh chảy máu nhiều hơn thì cậu ấy liền sốt sắng nói .
" Đội trưởng Lục , tay anh bị thương rồi "
Comments