Chương 2

Phòng làm việc của ba cô cách phòng của cô vài bước chân , khi ra ngoài có rất nhiều nhân viên đi ngang qua chào hỏi cô , Hạ Ninh Ninh cho dù không thích cảm giác người khác chào hỏi mình nhiều như vậy , nhưng cô vẫn gắng gượng gật đầu xem như có lệ .

Phòng chủ tịch không đóng cửa , vừa nhìn vào phòng là đã thấy được một người đàn ông trung niên đang ngồi chễm trệ trên ghế làm việc , Hạ Ninh Ninh gõ tay vào cửa phòng vài cái rồi hắng giọng nói .

" Ba con mang bản báo cáo đến cho ba kiểm tra đây ạ "

Lúc này ông Hạ mới ngẩng mặt lên nhìn cô con gái của mình đang đứng ở cửa , ông không mở miệng nói gì , chỉ ngoắc tay ra lệnh cô mang bản báo cáo lại đây cho ông .

Hạ Ninh Ninh nhanh chóng đi lại bàn làm việc của ba mình , gương mặt của cô vô cùng vui vẻ giống như là đã nắm chắc phần thắng trong tay , cũng đúng thôi mà , người giúp cô làm bản báo cáo này là chị Trần Lệ , nó hoàn hảo đến mức cô còn không tìm ra sơ hở thì sau ba cô có thể nhận ra được .

Như vậy cô cũng không sợ ba sẽ bắt mình làm lại .

Trong lúc cô còn đang vui vẻ chờ ông nhận xét thì lần này lại khác xa với lần trước , ông chỉ lật xem vài cái rồi để lại lên bàn , chủ đề hỏi cô hoàn toàn khác xa với chủ đề công việc .

" Dạo này Cảnh Thần có hay gọi về cho con không ? "

Lại nghe đến cái tên Cảnh Thần này nữa , chắc kiếp trước cô mắc nợ anh ta nên kiếp này cái tên của anh ta cứ mãi bám theo cô .

Lông mi cô hơi rũ xuống , mày nhăn làm nói :

" Chắc anh ấy đang bận làm nhiệm vụ nên không có thời gian gọi về cho con , với lại thời gian gần đây con cũng rất bận nên cũng không hỏi thăm anh ấy "

Ông Hạ nghe vậy hơi trầm ngâm rồi hỏi tiếp :

" Thời gian trước con và Cảnh Thần có cãi nhau không ? "

Cô khẽ dừng một giây hơi nhướng mi nói :

" Không ạ "

Ông Hạ nhíu mày suy nghĩ gì đó đôi chút , điều này khiến Hạ Ninh Ninh cũng thấy lạ nhưng lại không dám hỏi ông .

Đứng thêm một lúc ba cũng cho cô rời khỏi phòng rồi không hỏi thêm gì nữa , lúc này Hạ Ninh Ninh mới được thở phào nhẹ nhõm cả người .

Ở vùng phía Bắc nơi núi rừng hẻo lánh , biên giới cách trở , vào buổi sáng sương mù dày đặc đến mức không thấy được bóng người , lúc này tận sâu trong lớp sương mù ấy , một giọng nói nghiêm nghị truyền sang từ bộ đàm .

" Bọn chúng tận dụng thời gian buổi sáng có sương mù để vận chuyển hàng qua khu vực biên giới , mọi người phải hết sức chú ý , lần này phải tóm gọn được bọn chúng . Rõ chưa "

Người đàn ông mặc cảnh phục , bên ngoài mặc thêm một chiếc áo giáp , đang núp trong một cái cây cổ thụ rất to , anh ta cầm bộ đàm , giọng nói vô cùng nghiêm nghị phát ra .

" Đã rõ "

Qua khu rừng này chính là sang biên giới của nước khác , nơi này địa hình hiểm trở nhưng được rất nhiều tội phạm chọn đi đường này , bởi vì nơi đây ít người canh gác , dễ dàng đi qua , nhưng hôm nay chắc chắn bọn họ sẽ khó thoát , tất cả đội tuần tra đã bố trí sẵn nhân lực ở đây , chỉ cần họ vừa qua biên giới là sẽ bị vây bắt ngay lập tức .

Rất nhanh Lục Cảnh Thần đã nghe thấy tiếng bước chân dẫm trên lá cây khô , họ đi rất gấp gáp , dựa vào tiếng bước chân anh có thể đoán được họ có từ năm đến sáu người , bàn tay với những đốt ngón tay thon dài màu mật ong nhanh thoăn thoắt lắp súng vào , anh hơi thụt lùi vào trong để đoán phương hướng trong làn sương mù rồi đi gần đến họ .

Khi bọn họ đã đi vào nơi có người trong đội tuần tra tập kết , trong đàm liền vang lên một giọng nói ra hiệu .

" Lên "

Ngay lập tức trong làn sương mù không thấy rõ bóng người ấy , chỉ có thể đoán phương hướng để nhận diện được người xung quanh , một trận chiến đã diễn ra , ngay khi bị tập kích bọn buông hàng đó liền muốn tháo chạy nhưng chạy đến đâu cũng chỉ toàn là cảnh sát , họ không còn cách nào khác liền rút dao phòng thủ . Nhưng họ thì ít người còn cảnh sát thì lại rất đông , vì vậy chưa chóng cự được bao lâu thì họ đã phải buông vũ khí đầu hàng .

Mặt trời dần ló dạng trong nắng sớm , xuyên qua tán lá nhưng giọt sương cũng nhỏ giọt xuống . Đống hàng mà bọn họ buông về chính là thuốc lá lậu , đám người buông hàng đó bị nhốt trong một căn phòng , chờ cấp trên xuống mang về xử lý .

Sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ mọi người liền về phòng nghĩ ngơi , tất cả mọi người rất may mắn là không ai bị thương , nhưng Lục Cảnh Thần thì lại đi ngược lại với may mắn đó , vì lúc nãy nghe được tiếng động người đồng đội bên cạnh đang gặp nguy hiểm vì đối tượng cầm dao đâm thẳng đến , anh đã không ngần ngại dùng tay mình chặn lại để giúp cậu ấy , kết quả lại bị thương ở cánh tay .

Vì trong sương mù bao quanh nên Lục Cảnh Thần không thấy đau cũng không biết mình đã bị thương , nhưng khi quay về doanh trại , Bùi Thành Xuyên thấy tay anh chảy máu nhiều hơn thì cậu ấy liền sốt sắng nói .

" Đội trưởng Lục , tay anh bị thương rồi "

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play