Những vết thương nặng hơn như này Lục Cảnh Thần cũng đã bị qua không ít rồi , những vết thương cỏn con như thế này anh cũng không mấy quan tâm , chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi thờ ơ nói .
" Không sao đâu "
Bùi Thành Xuyên biết lúc nãy vì cứu mình nên Lục Cảnh Thần mới bị thương , muốn giúp anh băng bó vết thương lại nhưng Lục Cảnh Thần chỉ nói một tiếng không cần , rồi bỏ đi .
Anh về phòng lấy ra một hòm thuốc , ngồi lại xuống giường rồi tự băng bó cho mình , làm nghề này bị thương hay gãy xương là chuyện rất bình thường , anh cũng đã bị rất nhiều lần rồi , chỉ cần băng bó quoa loa vài ngày là khỏi , đối với anh không có gì là nghiêm trọng cả .
Sau khi làm xong mọi thứ anh bỏ những mẫu giấy dính máu vào sọt rác , thu dọn lại một chút rồi mở tủ lấy một bộ đồ khác đi vào nhà vệ sinh .
Đây là khu vực gần biên giới vì vậy điều kiện sống cũng rất khắc khổ , mỗi người được một căn phòng chỉ ba đến bốn mét , chỗ ngủ khá chật chội , vì vậy trong phòng của anh cũng không có quá nhiều vật dụng gì , chỉ có một chiếc giường nhỏ vừa đủ một người ngủ , một chiếc tủ để quần áo và một chiếc bàn , hai cái ghế là xong .
Sau khi tắm rửa xong , trên người vẫn còn vương hơi nước nhưng Lục Cảnh Thần chỉ lau tóc quoa loa rồi đi ra ngoài , trời đã gần trưa anh đi đến nhà ăn trong doanh trại lấy cơm của mình . Lúc đến nhà ăn anh cũng nhìn thấy Bùi Thành Xuyên và mọi người đang ngồi ăn ở đó .
Bùi Thành Xuyên thấy Lục Cảnh Thần đến thì liền đứng dậy nói :
" Đội trưởng Lục anh đến rồi sao ? Bọn tôi cứ nghĩ anh đã nghĩ trưa ở phòng rồi nên định ăn nhanh lên rồi mang cơm lên phòng cho anh "
Lục Cảnh Thần không mấy quan tâm chỉ thờ ơ bảo cậu ấy ngồi xuống ăn cơm , anh lấy một phần cơm rồi đi lại ngồi cùng bàn với bọn họ , thuận miệng hỏi .
" Một lát cứ để tôi gác cho , các cậu mệt rồi về nghĩ ngơi một lát đi "
Tiêu Hàn Phong nghe anh nói vậy liền nhìn lại cách tay đã được băng bó của Lục Cảnh Thần rồi nói :
" Đội trưởng Lục hay là cứ để chúng tôi gác thay anh cho , tay anh đã bị như vậy thì nên nghĩ ngơi mới phải "
Sắc mặt của anh cũng không mấy biến đổi vì lời nói của họ , nghiêm nghị nói :
" Tôi nói vậy thì cứ làm vậy đi "
Lúc này mấy người họ cũng không cố chấp dành việc về mình nữa , họ hiểu tính tình của Lục Cảnh Thần , anh là một người không muốn nhắc lại lần thứ hai , nếu họ nói thêm gì nữa chỉ sợ anh sẽ phạt họ chạy mấy vòng khắp sân này mất .
Sau khi ăn cơm xong Lục Cảnh Thần liền đi ra ngoài cổng để trực , bầu trời trưa nắng chói chang đến mức rát da rát thịt , phòng trực có được một chiếc quạt gió nhưng đã rất cũ kỹ , nó còn phát ra tiếng rè rè giống như là sắp hư , trong lúc trực không được dùng điện thoại nên Lục Cảnh Thần chỉ có thể đi tới đi lui trong phòng để bớt buồn chán .
Nơi này là nơi hẻo lánh đường núi khó vào , vì vậy các chiến sĩ làm nhiệm vụ ở đây hầu như không có người nhà lên thăm , trong lúc buồn chán anh lấy ra một điếu thuốc , chăm lửa hít một hơi cho đỡ cơn ghiền , không bao lâu bên ngoài vang lên tiếng động cơ xe máy , người vào chính là trung đội trưởng Cao , ông ấy đã ngoài bốn mươi rồi , khi nhìn thấy ông ấy về Lục Cảnh Thần liền đi ra ngoài , nhìn thấy trong tay của ông ấy còn ôm về một thứ gì đó , anh liền hỏi .
" Chú Cao , chú đang cầm gì vậy ? "
Ông Cao nghe vậy liền mỉm cười tủm tỉm , tìm chỗ để đậu xe rồi bước xuống đi lại chỗ Lục Cảnh Thần đang đứng , ông lấy ra một chú chó con còn rất nhỏ rồi thả nó xuống đất , nhìn Lục Cảnh Thần nói .
" Đây này , là nó đấy "
Lúc Cảnh Thần nhìn chú chó đang ngửi ngửi gì đó ở dưới đất rồi hỏi :
" Chú vừa mới xin của ai à ? "
Chú Cao bắt chú chó lại vuốt ve vài cái rồi nói :
" Chắc là bị lạc mẹ , khi đi canh tác ở đất chú thấy tội quá nên mang về nuôi luôn "
Chú chó con màu vàng rất đẹp , nó giống như muốn làm thân với Lục Cảnh Thần vì vậy cứ đi lại cọ tới cọ lui ở chân của anh , trong khi anh càng tránh né thì chú chó càng đi tới , nó còn ngoe nguẩy đuôi nhìn anh giống như là gặp được chủ nhân của mình .
chú Cao thấy vậy thì cười khà khà nói :
" Chú chó này thân với con như vậy hay con thay chú nuôi nó luôn đi , lúc nãy nó rất sợ chú đấy phải chạy rất nhanh mới bắt được nó mang về , vậy mà bây giờ lại dụi đầu vào con mà giỡn . Chắc con có duyên với nó rồi đấy "
Lục Cảnh Thần liếc nhìn con chó nhiều lông ấy , anh không từ chối cũng không đồng ý , nhưng vì chú Cao còn bận việc nên đã đi trước để lại con chó này cho anh . Anh cũng không mấy bận tâm đến nó , chỉ bỏ nó xung quanh đó , cho đi đâu thì đi , nhưng nào ngờ khi anh trực xong ca trực vừa mới bước ra ngoài thì không biết nó từ đâu chạy đến cắn ống quần anh . Hết cách Lục Cảnh Thần chỉ còn cách mang nó đến nhà ăn tìm một chút đồ ăn thừa cho nó .
Comments