Chương 2: Quán bar gặp lại

Sau cuộc chạm mặt Cố Cảnh Trầm, Hạ Thanh Dao chẳng có tâm trạng quay lại sảnh tiệc làm một con hát mua vui cho người nữa.

Lợi dụng lúc mọi người không ai để ý, Hạ Thanh Dao lặng lẽ rời khỏi bữa tiệc. Hành động này của cô khiến Hạ Giang Bân tức giận đến mức gần như phát điên.

Khi cô về tới nhà liền nhận được một cái tát như trời giáng xuống.

Hạ Thanh Dao để mặc cho khoé môi rịn máu, đôi mắt thất vọng nhìn người cha ruột của mình.

"Có nhất thiết phải làm vậy không? Có người cha nào đẩy con vào miệng cọp cơ chứ, bố còn không biết Chu Nam là người thế nào sao? Qua lại với ông ta sau này ai còn dám lấy con."

Hạ Giang Bân mang tư tưởng phong kiến lại đặt tiền bạc lên trên hết, sao có thể vì vài lời nói của Hạ Thanh Dao mà thay đổi.

Sắc mặt ông ta hằn học nhìn Hạ Thanh Dao chẳng khác nào kẻ thù, gằn giọng:

"Cả nhà sắp phải ra ngoài đường ăn xin, mày còn ở đây nghĩ cho bản thân? Sao mày ích kỷ thế?"

Hạ Thanh Dao đứng lặng, má phải đỏ bừng cùng khoé môi rỉ máu trông vô cùng thê thảm, thế nhưng trong chính ngôi nhà mình giữ những người thân ruột thịt cô lại chẳng có lấy một người đứng ra bảo vệ, thương xót.

Hai từ "Ích kỷ" khiến lòng Hạ Thanh Dao dâng lên chua xót.

Cô đã làm biết bao nhiêu việc, tự tay cắt đứt tình yêu của mình cuối cùng đổi lại được hai từ này đây.

"Con ích kỷ." Hạ Thanh Dao khẽ cười, giọng nói khàn đi: "Những việc con làm cho gia đình này, cho Hạ thị còn chưa đủ sao? Bây giờ con chỉ muốn tự quyết định cuộc đời mình một lần thôi cũng là ích kỷ sao?"

Hạ Giang Bân đập mạnh tay xuống bàn, khuôn mặt sa sầm:

"Quyết định cuộc đời? Mày lấy gì mà quyết định? Không tiền, không chỗ dựa, mày tưởng xã hội này dễ sống lắm à?"

Trong căn phòng chật hẹp, không khí bỗng nặng nề đến nghẹt thở.

Hạ Thanh Dao nhìn cha một lúc lâu, rồi chậm rãi cụp mắt thở dài:

"Bố là người làm ăn chẳng lẽ không nhìn ra được với kiểu quản lý hiện tại, Hạ thị dù có rót bao nhiêu vốn đi chăng nữa cũng chỉ như muối bỏ bể."

Câu nói vừa dứt, cả căn phòng rơi vào im lặng. Hạ Thanh Dao thậm chí còn nghe được tiếng hít thở khó thông của Hạ Giang Bân, thế nhưng cô không hề hoảng sợ vẫn tiếp tục nói:

"Bố chẳng lẽ phải làm đến mức mất hết sạch mặt mũi, sau này không còn Hạ thị nữa con nhất định cũng sẽ không để bố mẹ chịu khổ."

Trái ngược với những lời tận tình của cô, Hạ Giang Bân lại chẳng nghe lọt tai nổi một câu. Ông ta chỉ biết cô đang chống đối không nghe lời mà thôi.

"Mày...

Hạ Giang Bân giơ tay muốn đánh Hạ Thanh Dao lần nữa, nhưng lần này đã bị vợ cản lại.

Liễu Nhuế Quyên từ trong bếp chạy ra ôm lấy cánh tay đang giơ lên của chồng.

"Ông bớt giận để tôi khuyên nhủ con bé."

Hạ Giang Bân trừng mắt nhìn vợ rồi lại liếc xéo Hạ Thanh Dao một cái, đưa ra tối hậu thư.

"Tao không biết mày làm thế nào, nhưng tao phải nói hết lời mới đổi được một cái hẹn từ chỗ Chu Nam, ông ta nói tám giờ tối mai mày đến quán bar đường số chín tìm ông ta, nếu không sẽ hủy hồ sơ vay vốn."

Hạ Thanh Dao đứng nguyên tại chỗ, gương mặt không biểu cảm.

Thấy thế Liễu Nhuế Quyên lên tiếng nói thay:

"Con bé sẽ nghe lời mà, ông vào phòng nghỉ ngơi đi."

Hạ Giang Bân hừ lạnh: "Còn bà nữa đấy, không biết dạy con."

Nói xong ông ta hất tay mặt lầm lỳ đi vào phòng, tiếng đóng cửa đầy giận dữ khép lại không gian ồn ào.

Liễu Nhuế Quyên lúc này mới đi qua chỗ con gái, nước mắt lăn dài nói: "Con cũng đừng trách ông ấy, mấy đêm rồi ông ấy vì chuyện công ty mà thức trắng."

Hạ Thanh Dao khẽ siết chặt tay, giọng lạnh đi:

"Vậy trách ai đây? Trách con sao?"

Liễu Nhuế Quyên lau nước mắt giọng nghẹn ngào:

"Em trai con cũng biết lỗi rồi, nó cũng chỉ vì muốn chứng minh bản thân có năng lực nên mới bị người ta dụ dỗ."

Bà ngập ngừng một lát rồi nói tiếp:

"Dao Dao nếu công ty vì em trai con mà phá sản cả đời này nó phải sống sao đây? Tính cách Kiến Hào con còn không rõ sao."

Nghe những lời này Hạ Thanh Dao cười cũng không được mà khóc cũng vô ích, từ nhỏ đến lớn cả gia đình này đều coi em trai cô là trung tâm, cái gì cũng chỉ nghĩ đến nó trước tiên.

Nó làm sai cô là người chịu tội, ai cũng lo cho tương lai của nó còn của cô lại khinh rẻ.

Trong khi cô bị ép lấy lòng cho người khác, thì người đáng ra phải lo lắng chạy vạy tìm mối làm ăn để chuộc tội là Hạ Kiến Hào lại đang nhậu nhẹt tiêu sài hoang phí ở chốn ăn chơi nào đó.

Hạ Thanh Dao cầm bàn tay đang đặt lên cánh tay cô ra, có chút tự giễu nói:

"Mẹ đây là lần cuối, sau này Hạ thị có thế nào con cũng không liên quan nữa."

Qua ngày mai cô sẽ rời Hạ Thị, rời bỏ chức giám đốc phòng kinh doanh khiến cô mất ăn mất ngủ kia.

Hạ Thanh Dao nói xong chẳng buồn để ý đến người mẹ đang lấy nước mắt rửa mặt kia nữa chậm rãi bước lên phòng.

Ngày hôm sau, Hạ Thanh Dao theo như thời gian Hạ Giang Bân nói đúng tám giờ có mặt tại quán bar đường số chín.

Chu Nam là khách quen lớn của nơi này, Hạ Thanh Dao vừa nói tên ông ta với người phục vụ liền được dẫn ngay tới căn phòng vip trên lầu hai.

Vừa đẩy cửa bước vào sắc mặt Hạ Thanh Dao đã cứng đờ, bởi trong phòng cô nhìn thấy được gương mặt không thể nào quen thuộc hơn.

Cố Cảnh Trầm vậy mà xuất hiện ở nơi này.

Tại sao suốt năm năm qua anh bặt vô âm tín, rồi lại có mặt ở những lúc cô chật vật, xấu xí nhất?

Hạ Thanh Dao cứ thế chôn chân tại cửa, đôi chân rõ ràng muốn chạy trốn nhưng đầu óc lại bất lực.

Trong phòng Cố Cảnh Trầm vẫn luôn im lặng đột ngột lên tiếng, giọng điệu anh sặc mùi khinh thường chế nhạo:

"Chu tổng thật có bản lĩnh, mời được đoá hoa cao ngạo lạnh lùng như cô Hạ đây."

Chu Nam hướng Hạ Thanh Dao cười cợt, dẫu cô có mặt cũng chẳng xem ra gì, mang những lời lẽ thô thiển, nhục mạ nhất ra để nói:

"Băng khiết thì sao chứ chẳng phải cuối cùng cũng khuất phục dưới thân đàn ông chúng ta à?" Nói rồi ông ta xoay ly rượu trong tay cười ha hả.

Trong căn phòng này không chỉ có Chu Nam và Cố Cảnh Trầm mà còn bẩy tám người đàn ông khác nữa, bọn họ nghe gã ta nói ánh mắt đổ lên người cô càng thêm trần trụi.

Hạ Thanh Dao hôm nay có tham gia mấy cuộc phỏng vấn xin việc, cô mặc luôn đồ công sở tới đây, không mang mục đích gì cho nên gương mặt cũng chẳng buồn tô vẽ mộc mạc một cách đáng giận.

Thế nhưng Hạ Thanh Dao vốn xinh đẹp, không son phấn lại càng thêm phần kiều diễm khác biệt.

Chu Nam phẩy tay đuổi người phụ nữ bên cạnh ra ngoài, rồi tựa lưng vào ghế, nở nụ cười cợt nhả:

"Để xem rượu mỹ nhân Nam Thành rót có khác biệt với mấy cô em ở đây không?"

Hạ Thanh Dao đứng yên tại chỗ, ánh mắt lạnh đi vài phần.

Cô biết rõ Chu Nam cố tình làm nhục mình, khiến cô mất hết tôn nghiêm trước ông ta cùng những người khác, nhưng vẫn đi qua bàn tay vẫn chậm rãi cầm lấy chai rượu trên bàn, rót đầy ly trước mặt hắn.

Giọng cô bình tĩnh đến lạ:

“Rượu đã rót rồi, Chu tổng chuyện của Hạ thị… ông định tính thế nào?”

Chu Nam nhếch môi cười, ánh mắt quét một lượt từ đầu đến chân cô, mang theo vài phần trêu tức.

“Hạ tiểu thư nóng vội như vậy làm gì? Tiệc còn chưa tàn cơ mà."

Đám đông lần lượt phát ra tiếng cười chế nhạo, người bên cạnh Chu Nam hùa theo:

"Ở đây đều là những người có máu mặt trong giới, Hạ tiểu thư không muốn thử sao? Nhỡ đâu đêm nay lại ký được hợp đồng với mấy người cùng một lúc."

Hạ Thanh Dao cắn chặt răng, các đốt ngón tay nắm chặt lại.

Người ta nói quả không sai bên ngoài đạo mạo nhưng chưa biết chừng bên trong đạo đức suy đồi.

Toàn những ông chủ của tập đoàn lớn, vậy mà lại chung ta bắt nạt một người phụ nữ yếu ớt như cô.

Biết vậy nhưng cô có thể phản kháng được sao? Nếu làm được từ lúc bước vào cô đã cho mỗi người một chai rượu vào đầu rồi, thế nhưng cô chưa có bản lĩnh ấy, bởi đêm nay nếu như cô có một phần thái độ ngày mai Hạ thị sẽ bị đồng loạt tẩy chay, vĩnh viễn không còn cơ hội tái sinh.

Nhớ đến người cha hay mắng chửi cùng người mẹ cả ngày khóc lóc ầm ĩ, Hạ Thanh Dao ngậm đắng nuốt cay lần lượt rót rượu vào ly từng người kính cẩn mời.

Đến khi tới chỗ Cố Cảnh Trầm cả người cô đã bị men rượu làm cho lảo đảo.

"Cố tổng kính anh."

Cố Cảnh Trầm vẫn ngồi im, anh ngồi nơi góc phòng ánh sáng chỉ chiếu tới nửa gương mặt. Hạ Thanh Dao không nhìn anh, nói đúng ra là không dám đối diện.

Dẫu sao cô đã từng yêu anh, đem thời niên thiếu đẹp đẽ nhất đứng trước mặt anh giờ đây sa vào vũng bùn lầy, ở trong hoàn cạnh tồi tệ nhất lòng không tránh khỏi xấu hổ.

Hạ Thanh Dao nâng ly lên không chờ xem Cố Cảnh Trầm có nhận lấy hay không đã ngửa cổ uống cạn.

Cố Cảnh Trầm vẫn ngồi im, cánh tay đặt trên ghế gõ nhẹ theo nhịp.

Anh ta là khách quá Chu Nam mời tới, là người có thân phận khác biệt với những ga trong phòng này, chỉ cần anh ta nói một câu thôi đã có thể đánh gẫy hoàn toàn những cố gắng nãy giờ của Hạ Thanh Dao.

Hạ Thanh Dao đứng đó như một con hề, chờ đợi lời phán quyết tử thần.

Vậy nhưng điều mà Hạ Thanh Dao nghĩ đến đã không xảy ra, qua một lúc Cố Cảnh Trầm chậm rãi cầm lấy ly rượu nhấp nhẹ vài ngụm.

"Thấy không tôi đã nói Hạ tiểu thư có bản lĩnh mà." Chu Nam hả hê vỗ tay một cái: "Hạ tiểu thư tới bên cạnh chăm sóc Cố tổng đi."

Nghe qua Hạ Thanh Dao mới chú ý tới trước khi cô đi qua Cố Cảnh Trầm chưa từng động vào một giọt rượu nào cả.

Sao anh lại giúp cô? Anh là người hận cô nhất mà.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Chị có nịnh nọt 10 ông cũng chẳng bằng lấy lòng một người là anh, anh mới chính là trùm cuối quyết định tất cả sinh tồn của Hạ thị, chỉ cần một câu nói của anh đủ để người khác có mặt mũi hay không. Anh hận nhưng anh cũng yêu, có yêu mới có hận mà càng hận lại càng yêu.

2026-03-09

5

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Chính vì cái tư tưởng cổ hủ trọng nam khinh nữ nên mấy thằng con trai được nuông chiều tôi vô phép vô thiên mới trở nên bất tài vô dụng đó. Chỉ biết ăn chơi rồi phá còn hậu quả thì đổ lên đầu những đứa con gái vô tội, bản thân bất tài vô dụng nhưng lại trách người khác ích kỷ.

2026-03-09

4

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đúng là lời nói trói buộc đạo đức của một người cha ích kỷ🙄 Có câu: hi sinh đời bố củng cố đời con, còn người cha này thì hi sinh đời con để cho đời cha được ăn sung mặc sướng 🙄😅

2026-03-09

4

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play