Chương 3: Hơi thở khó thông

Chu Nam vốn không phải người dễ dàng buông tay, từ lần đầu nhìn thấy Hạ Thanh Dao ở buổi lễ ánh mắt ông ta đã lộ rõ ý đồ xấu xa, thèm khát. Một người phụ nữ vừa xinh đẹp lại vừa kiêu ngạo như vậy đối với loại đàn ông như Chu Nam mà nói chính là chiến lợi phẩm đáng giá.

Thế nhưng ông ta có ngày hôm nay thì cũng trải qua vô số gió sương cuộc đời, ánh mắt cùng khứu giác vô cùng nhạy bén, chỉ cần vài động tác cử chỉ của Cố Cảnh Trầm thôi cũng nhìn ra được anh đối với Hạ Thanh Dao có phần khác.

Quan điểm của Chu Nam rất rõ ràng, phụ nữ chung quy cũng chỉ là trò tiêu khiển tiền tài mới là thứ khiến người ta vui vẻ nhất cho nên so với dục vọng cá nhân, việc lấy lòng Cố Cảnh Trầm hiền nhiên quan trọng hơn nhiều.

Thấy Hạ Thanh Dao vẫn còn đứng yên tại chỗ, ánh mắt ông ta nhanh chóng liếc về phía Cố Cảnh Trầm rồi dừng lại trên người cô giọng nói mang theo vài phần không vui cảnh cáo.

"Sau hôm nay tôi nghĩ Hạ tiểu thư nên tới đây thường xuyên hơn, sau này Hạ thị có sập thì còn biết đường kiếm cơm."

Lời nói thô tục của Chu Nam vừa dứt, trong phòng lập tức vang lên vài tiếng cười hùa theo.

Không khí trở nên càng lúc càng dung tục.

Chu Nam vẫn nhàn nhã dựa vào sofa, bàn tay đặt trên đùi nữ nhân viên tiếp rượu lặng lẽ trượt sâu vào trong vạt váy, người phụ nữ kia thuận thế ngả vào người ông ta nũng nịu một phen.

Hạ Thanh Dao vốn đã bị men rượu làm cho khó chịu nay lại thêm cảnh tượng kia khuấy đảo khiến bụng dạ cồn cào muốn nôn, cô siết chặt ly rượu trong tay cuối cùng bước chậm rãi về phía Cố Cảnh Trầm.

Xấu hổ nhục nhã thì đã sao? Từ lâu trong mắt Cố Cảnh Trầm cô đã không phải người phụ nữ thanh cao thuần khiết nữa rồi.

Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, mùi hương nhàn nhạt trên người anh khiến tim cô đập loạn.

Hạ Thanh Dao thầm nghĩ anh chán ghét cô như vậy lát nữa sẽ dùng lời nói, hành động thế nào để xua đuổi cô đây?

Cố Cảnh Trầm vẫn mang theo dáng vẻ hờ hững ngồi đó, Hạ Thanh Dao đứng bên cạnh ghế sofa cúi người rót thêm rượu vào ly của anh. Động tác cô rất chậm, giống như đang chờ đợi phán quyết dành cho mình.

"Cố tổng mời uống rượu."

Giọng cô khàn khàn, thấp đến gần như không nghe thấy.

Lần này Cố Cảnh Trầm không lập tức nhận ly.

Anh hơi ngẩng đầu nhìn cô.

Ánh đèn đa sắc trong phòng phủ lên gương mặt Hạ Thanh Dao, làn da vốn trắng như tuyết nay đã bị men rượu làm cho ửng đỏ.

Cô lúc này giống nhưng bông tuyết lạc lõng, yếu ớt và cô đơn.

Chỉ cần một tác động nhẹ thôi cũng có thể tan biến.

Cố Cảnh Trầm nhìn cô rất lâu, rồi rời mắt xuống bàn tay run rẩy mất tự nhiên ấy.

Trong khoảnh khắc đó, không gian xung quanh như chậm lại.

Chu Nam ở phía đối diện nhếch môi cười, giọng đầy trêu chọc:

"Cố tổng Hạ tiểu thư đây là mỹ nhân nổi tiếng Nam Thành, nếu không rơi vào hoàn cảnh sa cơ người bình thường muốn gặp chưa chắc đã gặp được đâu."

Ông ta kéo dài giọng, giống như đang giới thiệu một món hàng quý hiếm.

Mấy người đàn ông xung quanh lập tức cười hùa:

"Đúng vậy trước đây nghe nói Hạ tiểu thư lạnh lùng lắm, ai theo đuổi cũng không thèm để ý, không ngờ hôm nay lại ngoan ngoãn rót rượu cho chúng ta."

Cố Cảnh Trầm nghe xong những lời nói đó, ánh mắt nhìn Hạ Thanh Dao thêm phần mỉa mai.

"Vậy hôm nay tôi được hời rồi."

Nói rồi anh ngồi thẳng lưng cầm lấy ly rượu trên bàn khẽ khàng xoay nhẹ.

Nghe Cố Cảnh Trầm nói đám người thi nhau cười cợt góp vui.

Không khí kệch cỡm rẻ mặt một cách đáng giận.

Cô kiêu ngạo đấy thì đã sao? Đúng là từ khi chia tay Cố Cảnh Trầm cô không quen người đàn ông nào khác nữa, cô biết gia đình mình người có bối cảnh thấp thì khinh bỉ, mà người giàu có thì lại coi như cái máy rút tiền.

Cô không muốn dựa vào đàn ông, lợi dụng người ta cho nên bao năm dẫu bị thúc giục vẫn luôn chần chừ.

Hạ Thanh Dao mím chặt môi ngăn không cho những thứ tồn tại trong bụng trào ra.

Hạ Thanh Dao không phải người giỏi uống rượu, bình thường chỉ một chén thôi cũng khiến đầu óc cô quay cuồng rồi nói gì đến hơn chục chém như hôm nay.

Cô đứng đó như cây non trơ trọi, dẫu cố gắng đứng vững nhưng cơ thể vẫn như gió lớn tạt qua chao đảo.

Đám người kia vẫn liên tục dùng những lời lẽ thô bỉ sỉ nhục, lấy cô ra làm chủ đề mua vui.

Nhưng cô chẳng nghe ra một từ nào nữa rồi.

Cố Cảnh Trầm không lên tiếng, Hạ Thanh Dao cũng chẳng mặt dày tới mức ngồi xuống vị trí trống bên cạnh anh.

Qua một hồi đứng đó cả người cô gần như đã đi tới giới hạn, thời khắc đầu gối quỵ xuống, cánh tay Cố Cảnh Trầm đưa ra cho cô một điểm tựa vững vàng.

Khi mông Hạ Thanh Dao tiếp xúc với ghế sofa mềm mại là lúc cánh tay Cố Cảnh Trầm thu về.

"Hạ Thanh Dao đừng khiến tôi phải hối hận vì đã từng yêu cô."

Giọng anh rất nhỏ rất khẽ, gần như Hạ Thanh Dao phải cố gắng lắm mới nghe được toàn bộ câu chữ.

Hai tay cô bấu chặt vào vạt váy, vành mắt mang theo kìm nén đỏ ửng.

Người ta nói tình yêu tuổi học trò là thứ tình cảm thuần khiết và đẹp đẽ nhất, khiến người từng trải qua nhớ mãi không quên.

Cố Cảnh Trầm phải thất vọng về cô lắm mới muốn rũ sạch quá khứ như vậy.

Chu Nam bên kia thấy hai người thì thầm to nhỏ thì tỏ ra bản thân như công thần:

"Xem ra cô Hạ rất hợp mắt Cố tổng."

Ông ta nói đoạn rồi nghiêng người về phía trước, ánh mắt đầy ẩn ý:

"Nếu Cố tổng đã thích đêm nay cứ giữ lại, chúng tôi tuyệt đối không tranh."

Chu Nam nói chuyện như kiểu Hạ Thanh Dao là một món hàng mặc ông ta phó mặc số phận, thích đẩy vào tay ai thì đẩy cô tuyệt đối không có quyền quyết định

Cố Cảnh Trầm vẫn ngồi im, không tỏ vẻ gì ngoài sự lạnh lùng.

Anh không vội lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu rồi từ từ đặt ly xuống.

Hạ Thanh Dao ngồi bên cạnh, đầu mỗi lúc một cúi thấp, dẫu cô đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng khi nghe những lời sỉ nhục này, lòng tự trọng tổn thương không ít.

Mãi về sau Cố Cảnh Trầm mới nghiêng đầu qua nhìn Hạ Thanh Dao trào phúng nói:

"Cô Hạ sẽ nguyện ý?"

Chu Nam nhếch môi:

"Cô ta ấy à, cha cô ta đã nói rồi chỉ cần hợp đồng vay vốn được thông qua tôi có thể tùy ý."

Lời Chu Nam nói khiến tim Hạ Thanh Dao như bị ai đó bóp nghẹt.

Đến cha ruột còn khinh rẻ thì sao có thể đòi hỏi người khác cho mình tôn nghiêm?

Hạ Thanh Dao chưa bao giờ cảm thấy cuộc đời mình nực cười như bây giờ.

Từng cung bậc cảm xúc lần lượt bao trùm rồi dần nhấn chìm cô trong bóng đen vĩnh hằng.

Giữa lúc Hạ Thanh Dao kiệt quệ nhất, Cố Cảnh Trầm đánh thêm đòn chí mạng: "Chu tổng nghĩ nhiều rồi, tôi không phải loại người nào cũng lọt vào mắt."

Lời vừa phát ra, trong đám người liền có một giọng nói theo vào:

"Nghe nói Cố tổng và Hứa tiểu thư tình cảm rất tốt, đúng là trăm nghe không bằng mắt thấy."

Cánh môi Cố Cảnh Trầm khẽ cong như khẳng định lời người kia nói là đúng.

Lồng ngực Hạ Thanh Dao thắt lại, trái tim tưởng chừng đã đóng băng đau nhói.

Thật ra người khác nói cô thế nào cũng có thể chịu được, nhưng đến phiên anh mọi phòng tuyến cô dựng lên đều trở nên vô ích.

Cảm giác hụt hẫng này là sao? Mong chờ gì ở anh?

Chẳng lẽ còn muốn cùng anh nối lại tình xưa?

Có lời Cố Cảnh Trầm nói, không ai còn dám gán ghét Hạ Thanh Dao cùng anh ta nữa.

Sau đó đám người vẫn tiếp tục uống rượu trò chuyện thế nhưng Hạ Thanh Dao đã trở thành người tàng hình.

Cô không thể rời đi cố gắng gượng tới khi tiệc tan.

Đám người coi Cố Cảnh Trầm thành trung tâm, cho nên anh ta đứng dậy cũng đồng loạt đứng dậy theo.

Chu Nam như con chim vành khuyên không ngừng đi theo sau Cố Cảnh Trầm hót vang.

Căn phòng dần trở lại yên tĩnh, lúc này Hạ Thanh Dao mới chống đỡ cơ thể khó chịu lảo đảo rời khỏi phòng.

Đêm đã về khuya, đường phố xe cộ dần thưa thớt, Hạ Thanh Dao đứng dưới lòng đường vẫy mãi chẳng được chiếc xe taxi nào.

Lúc này cơn buồn nôn ép xuống đã lâu ập đến, Hạ Thanh Dao lao nhanh ra một gốc cây gần đó nôn sạch những thứ trong dạ dày ra.

Mùi vị đắng nghét và cảm giác rỗng tuếch lan tỏa trong cổ họng, cô cảm thấy cơ thể mình như một cái vỏ rỗng, không còn sức sống.

Khi cơn nôn khan cuối cùng cũng ngừng lại, cô hổn hển thở dốc, đầu óc quay cuồng như muốn sụp xuống.

Hạ Thanh Dao nghỉ ngơi một lúc rồi quay lại vệ đường, nhưng lần này cô không cố gắng bắt xe nữa mà ngồi bệt xuống bậc đá lạnh ngắt.

Nước mắt lặng lẽ rơi, dẫu Hạ Thanh Dao có tìm mọi cách cũng không thể kìm nén được nữa cuối cùng cô bỏ cuộc để mặc hai hàng nước mắt chảy trên gò má gầy gò.

Cô không khóc to, không kêu gào, khóc trong âm thầm lặng lẽ. Mỗi giọt nước mắt như một sự giải thoát, như thể đang xả hết tất cả những gì đã bị kìm nén suốt thời gian qua.

Bên cạnh Hạ Thanh Dao không rõ từ lúc nào xuất hiện một đôi giày da, người kia khá kiên nhẫn chờ cô khóc xong mới lên tiếng.

"Cô Hạ, Cố tổng dặn tôi đưa cô về."

Hạ Thanh Dao ngẩng đầu nhìn người đàn ông.

Cô vốn định lên tiếng từ chối, nhưng chợt nhận ra bản thân chẳng còn gì để mà kiêu ngạo nữa.

Nếu để tuột mấy cơ hội này, cô có khả năng cao sẽ phải đi bộ về nhà.

Không rõ Cố Cảnh Trầm có suy nghĩ thế nào, tại sao sau những lời lạnh lùng đó lại giang tay giúp đỡ cô?

Hạ Thanh Dao không hiểu, cũng không muốn hiểu nữa.

Cô đứng dậy lễ phép nói:

"Cảm ơn chú."

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Không giải thích không thanh minh cũng chẳng cố chứng tỏ điều gì cả, cô ấy vẫn luôn lặng lẽ chịu đựng tất cả... dù là bị người mình yêu hiểu lầm, dù là hoàn cảnh ép buộc, dù đang phải cam chịu khi có những người thân không ra gì... Cô ấy có thể chịu được hết những lời nói không ra gì từ miệng đời nhưng lại không thể chịu nổi được một lời nói "vô tình tàn nhẫn" của anh..

2026-03-09

4

Joyce🌟

Joyce🌟

Cô ấy đã chịu đựng và đủ khổ vì cái gia đình ích kỷ kia rồi. Ngay cả anh cũng coi thường khinh khi cô ấy nữa là buồn lắm đấy... Vì cô ấy là người nói chia tay trước bằng những lời đau lòng, anh có quyền giận anh có quyền hận có quyền làm tổn thương... nhưng cũng nên có giới hạn thôi, kẻo sau này anh hối không kịp đấy

2026-03-09

4

Thương Nguyễn

Thương Nguyễn

Đến cha ruột còn xem như một món hàng thì làm sao người ngoài họ xem trọng được..... hãy sống cho chính mình một lần đi cô gái

2026-03-09

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play