Bạn Trai Cũ Khó Dỗ Dành

Bạn Trai Cũ Khó Dỗ Dành

Chương 1: Là anh

Hạ Thanh Dao đeo đôi guốc cao, mặc chiếc váy dạ hội bó sát đến mức ngột ngạt, gương mặt vốn đã xinh đẹp nay được tô vẽ tỉ mỉ càng trở lên kiều diễm động lòng. Dưới tiếng nhạc du dương cùng những ánh mắt đánh giá, cô khoác tay cha bước vào sảnh chính.

Tiếng gót giày của cô gõ nhẹ trên nền đá cẩm thạch, từng nhịp đều đặn nhưng lại mang theo sự căng thẳng khó lòng che giấu. Cô khẽ siết tay cha, như muốn kéo chút thương tiếc từ ông.

Hạ Thanh Dao biết mục đích cha đưa cô đến bữa tiệc sang trọng này là gì, nên trong lòng càng run rẩy.

Hạ Giang Bân khựng lại một nhịp, nghiêng đầu nói nhỏ, giọng mang theo phần lạnh nhạt cảnh cáo:

"Ta đã nói con biết bao nhiêu lần kiếm một người giàu có mà kết hôn con không chịu, cứ nhớ mãi không quên cái thằng nghèo kiết xác kia làm gì."

Nghe những lời này Hạ Thanh Dao vô thức cắn chặt cánh môi, Hạ Giang Bân đang đổ mọi tội lỗi lên đầu cô, đem việc kinh doanh của gia đình xuống dốc là do cô không biết dựa vào cành cao cho nên việc đến nước này cô phải chịu trách nhiệm.

Ánh mắt Hạ Thanh Dao mang theo ý cười đầy thê lương, sinh ra trong gia đình trọng nam khinh nữ là thế đấy, rõ ràng là em trai cô không biết kinh doanh, nghe lời xúi giục đem tiền công ty đi đầu tư vào những hạng mục ảo mới khiến công ty mất đi nguồn vốn cốt lõi vậy mà lại thành cô làm sai.

Hạ Thanh Dao coi như đã hiểu, chấp nhận số phận. Trước những ánh mắt thèm thuồng không hề che giấu, mặc dù chán ghét đến buồn nôn cô vẫn phải nở nụ cười nhẹ nhàng đáp lại.

Hạ Giang Bân thấy con gái nghe lời liền nở nụ cười hài lòng: "Hạ thị phát triển sau này cũng không thiếu phần của con, chỉ là xã giao thôi không cần quá căng thẳng."

Nói dứt câu, Hạ Giang Bân liền kéo Hạ Thanh Dao

đến giữa sảnh, nơi có người đàn ông ngoài năm mươi đang đứng.

"Chu Tổng." Hạ Giang Bân hướng chu nam kính cẩn: "Con gái tôi Thanh Dao."

Người đàn ông Chu Nam kia dùng ánh mắt tham lam nhìn Hạ Thanh Dao một lượt từ đầu đến chân, sau đó dường như rất hài lòng với dáng vẻ xinh đẹp của người trước mặt nở nụ cười hài lòng.

"Đã nghe danh em Thanh Dao từ lâu, nay gặp quả thực xinh đẹp động lòng."

Người đàn ông Chu Nam này Hạ Thanh Dao biết, tuy chưa trực tiếp gặp mặt nhưng tiếng tăm của ông ta đã vô số lần được truyền tới tai cô.

Ông ta là tổng giám đốc ngân hàng Đông Phương, tiền nhiều đi kèm với tật nhiều. Ông ta đã cưới tới tận bốn người vợ, tình nhân bên ngoài thì nhiều vô số kể.

Bố cô đúng là vì cứu công ty việc gì cũng có thể làm được, ngay cả đưa con gái vào miệng cọp cũng không từ.

Thấy Hạ Thanh Dao cứng đờ, Hạ Giang Bân liền dùng khuỷu tay huých vào người cô.

"Chào Chu tổng."

Hạ Thanh Dao như một chiếc máy khẽ khàng lên tiếng, giọng nói vừa đủ nghe nhưng lại thiếu đi phần cảm xúc.

Điều này khiến sắc mặt Chu Nam hiện lên tia không vui.

"Hồ sơ vay vốn bên phía Hạ thị tôi đã xem qua, có điều..."

Ông ta nói đoạn dừng lại giữ chừng, khẽ xoay ly rượu trong tay, chất rượu đỏ sẫm lắc theo chuyển động cùng với đó ánh mắt ông ta chậm rãi chuyển từ Hạ Thanh Dao sang cha cô.

"Dạo gần đây thị trường không ổn định, những khoản vay lớn như vậy..." Ông ta nhún vai: "Hạ thị lại đang... Hội đồng bên tôi khá thận trọng."

Nụ cười trên môi Hạ Giang Bân cứng đờ, bàn tay đặt trên lưng con gái hơi siết lại.

Ông ta cười gượng:

"Chỉ là khó khăn tạm thời thôi."

Chu Nam cười khẩy nâng ly rượu nhấp nhẹ một ngụm:

"Khó khăn tạm thời sao, nhưng tôi nghe nói ngân hàng đang chuẩn bị thu hồi nợ rồi."

Nói rồi ông ta nhìn sang Hạ Thanh Dao, ánh mắt như đang định giá một món hàng.

"Nếu Hạ tiểu thư chịu uống với tôi vài ly, biết đâu tôi lại cân nhắc đầu tư."

Ngón tay Hạ Thanh Dao khẽ siết lại.

Giới thương trường nói ít hiểu nhiều, thứ ông ta muốn đâu chỉ vài ly rượu thôi đâu.

Trong khoảnh khắc của sự nhục nhã này, cô gần như muốn quay đầu bỏ đi.

Phụ nữ trong mắt những người như cha cô, hay Chu Nam dường như chẳng có giá trị gì khác ngoài việc mua vui cho đàn ông.

Cô cố gắng học tập, cố gắng làm việc để có thể lựa chọn cuộc sống cho mình, thế nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi cảnh bị ép buộc sống theo ý bọn họ.

Bên cạnh cha cô im lặng vài giây, sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất cứ lời ép buộc nào.

Ông không nhìn cô, chỉ khẽ cười xã giao với Chu Nam.

"Thanh Dao, Chu tổng đã có nhã ý."

Một câu nói rất nhẹ, nhưng lại giống như đóng sập cánh cửa không cho cô cơ hội trốn chạy.

Trước khi bước chân vào đây cha cô đã luôn miệng nói đây là cơ hội cuối cùng dành cho Hạ thị, cô biết nếu như ở tại nơi đây ông ấy không đạt được mục đích mong muốn cô khó lòng sống yên ổn.

Hạ Thanh Dao chậm rãi ngẩng đầu, ánh đèn chùm khiến cô hơi chói mắt, nhưng biểu cảm trên giương mặt đã thay đổi vẻ chống cự trước đây thay bằng bất lực cam chịu.

Cô đưa tay nhận lấy ly rượu từ khay của người phục vụ rồi hướng Chu Nam:

"Chu tổng ly này em mời anh, mong anh giúp đỡ."

Cô nâng ly lên ngửa đầu uống cạn, dòng rượu đắng ngắt nóng ran theo yết hầu chảy vào trong bụng lập tức trở nên cồn cào khó chịu.

Chu Nam nhìn cô cười ha hả, liên tục ra hiệu cho phục vụ rót rượu vào ly của cô.

Khi Hạ Thanh Dao ngà ngà say, một tiếng xì xào bỗng vang lên từ cửa đại sảnh.

"Cố tổng tới rồi."

Rồi kéo theo đó là những lời bàn tán, không khí ồn ào lập tức lan ra khắp sảnh tiệc.

Cửa lớn chậm rãi mở ra.

Một người đàn ông cao lớn mặc vest đen bước vào, khí chất lạnh lùng đến mức đóng băng cả không gian.

Hạ Thanh Dao vô thức ngẩng đầu.

Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt người đó, đồng tử cô khẽ co lại.

Là anh.

Người đàn ông năm năm trước bị cô chia tay chỉ vì nghèo.

Cố tổng của tập đoàn đa quốc gia, người đàn ông khiến tất cả Nam Thành kính nể không ngờ lại là Cố Cảnh Trầm.

Không rõ có phải do cô nhìn anh quá lộ liễu hay không? Ánh mắt Cố Cảnh Trầm đột nhiên liếc về phía cô.

Một cái liền rất nhẹ rồi nhanh chóng rời đi, thế nhưng Hạ Thanh Dao có thể nhìn ra được nụ cười châm biếm trên môi anh.

Hạ Thanh Dao không biết Cố Cảnh Trầm còn hận cô hay không? Nhưng sự chán ghét rõ ràng là có.

Cũng đúng thôi, thời điểm mà anh và cô mặn lồng nhất cô lại đột ngột nói lời chia tay.

Hạ Thanh Dao còn nhớ rõ ràng mùa hè năm ấy, Cố Cảnh Trầm đứng dưới mái hiên khu ký túc xá của cô, cả người ướt sũng, nhưng vẫn không rời đi.

Chỉ khi cô nói ra lời làm tổn thương anh nhất, anh mới ôm theo đau đớn xoay người rời đi. Từ sau hôm đó anh như biến mất khỏi thế gian này, trả lại cho cô cuộc sống không còn bóng dáng anh nữa.

"Xin lỗi con vào nhà vệ sinh một lát."

Cổ họng Hạ Thanh Dao như nghẹn lại, cô vội vàng quay sang nói với bố rồi chạy nhanh vào nhà vệ sinh.

Hạ Thanh Dao không biết cô trốn chạy vì điều gì? Chỉ biết đầu óc luôn thôi thúc phải rời đi, phải trốn khỏi nơi có anh.

Hạ Thanh Dao đứng trong nhà vệ sinh rất lâu, nôn sạch mọi thứ đắng ngắt làm cô khó chịu sau đó mới bước ra ngoài.

Hành lang phía trước khá yên tĩnh.

Cô đi được mấy bước thì chợt cứng đờ.

Từ cửa phòng vệ sinh nam phía đối diện Cố Cảnh Trầm bước ra.

Anh dường như cũng không ngờ sẽ chạm mặt cô ở đây, bước chân dừng lại trong giây lát, ánh mắt đen sâu rơi xuống khuôn mặt còn hơi tái của cô, nở nụ cười ý vị sâu xa.

"Hạ tiểu thư có vẻ sống không được tốt?"

Lời nói không hề che giấu sự châm chọc dành cho cô.

Hạ Thanh Dao siết chặt tay, rồi khẽ cười: "Cố tổng nói đùa rồi."

Cố Cảnh Trầm khẽ nhướng mày, ánh mắt lướt trên đường xẻ tà khoét sâu nơi bắp đùi thon dài của cô, sau đó không kiêng nể mà bước tới gần ép sát cô vào bức tường lạnh ngắt.

Cố Cảnh Trầm hơi cúi đầu nhìn cô, ánh mắt thâm sâu lạnh lẽo:

"Đúng là tôi nói đùa rồi."

Giọng điệu mang theo sự mỉa mai lạnh nhạt, Hạ Thanh Dao siết chặt tay bên người.

Khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức cô có thể nhìn rõ từng đường nét quen thuộc trên gương mặt anh.

Vẫn là gương mặt năm đó, gương mặt từng dịu dàng nhìn cô, trao cho cô những điều ngọt ngào nhất, thế nhưng bây giờ chỉ còn lại sự xa cách lạnh lẽo.

Cô biết Cố Cảnh Trầm đang nhục mạ cô, anh xuất hiện ở đây là muốn cho cô biết cô đã sai khi bỏ anh.

Cố Cảnh Trầm nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ nói thêm, giọng gần như thì thầm chỉ đủ để cô nghe được:

"Chỉ cần có tiền loại đàn ông nào cũng bò được lên giường, sao có thể để bản thân chịu khổ được."

Lòng Hạ Thanh Dao đầy chua chát, cô không muốn mình yếu thế trước mặt Cố Cảnh Trầm liền ngẩng cao đầu mắt đối mắt với anh: "Thế thì sao? Cố tổng nguyện ý tôi cũng có thể hầu hạ được."

Ánh mắt Cố Cảnh Trầm lập tức tối xuống, một tia lạnh lẽo hiện lên nơi đáy mắt anh.

Bàn tay chống lên tường khẽ siết lại, ngân xanh trên ngón tay nổi rõ.

Anh nhìn cô rất lâu, lâu đến mức Hạ Thanh Dao cảm thấy sắp bị ánh mắt của anh thiêu cháy.

Cuối cùng Cố Cảnh Trầm khẽ cười, một nụ cười chẳng hề mang theo niềm vui.

"Hạ Thanh Dao, cô thiếu tiền đến vậy sao?"

Hạ Thanh Dao nâng tay đặt trên ngực Cố Cảnh Trầm, trước lớp áo dày ngón tay di chuyển một vòng tròn: "Tiền dễ kiếm vậy có ngốc mới chê."

Sắc mặt Cố Cảnh Trầm ngưng đọng, ánh mắt len lỏi vài tia chán ghét.

"Dễ kiếm?" Hắn lặp lại hai chữ đó, giọng trầm thấp.

Bàn tay to lớn của anh ta bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo bàn tay đang vẽ vòng tròn kia ra xa.

"Vậy cô nghĩ..." Cố Cảnh Trầm nheo mắt: "Cô nghĩ tôi còn có thể chấp nhận một người phụ nữ như cô?"

Như Cô?

Trong mắt Cố Cảnh Trầm, cô hiện tại là người phụ nữ thế nào? Rẻ mạt bẩn thỉu sao?

Hạ Thanh Dao hít sâu vào một hơi, cũng tốt cứ thế này lại hay dù sao cô và anh từ đêm mưa đó đã mặc định chẳng thể quay lại nữa.

Trước những lời giễu cợt đó, Hạ Thanh Dao làm ra một hành động mà Cố Cảnh Trầm không thể ngờ tới, cô kiễng chân hôn lên môi anh, khiến sự chán ghét anh dành cho cô lên tới đỉnh điểm.

Chẳng một chút nhẹ nhàng, Cố Cảnh Trầm đẩy mạnh Hạ Thanh Dao ra.

"Hạ Thanh Dao cô xứng sao?"

Cả người Hạ Thanh Dao lảo đảo, khi đứng vững Cố Cảnh Trầm chỉ còn lại bóng lưng cao lớn, một bóng lưng xa cách mà vĩnh viễn cô không thể chạm tới nữa rồi.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Mừng bà quay lại, chúc mừng truyện mới nhaaa and happy 8/3 muộn nek/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/

2026-03-09

5

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Chị có xứng hay không xứng thì qua thái độ của anh cũng đủ thấy bao năm qua anh chưa từng ngừng yêu cũng chưa từng thôi hết nhớ. Anh chỉ đang "dỗi" hơi căng thôi 🤣🤣🤣

2026-03-09

4

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Mang con gái ra để trao đổi lợi ích, bản lĩnh nhân cách và tình thân của người cha này cũng chỉ tới thế... thực dụng và tồi tệ🙄

2026-03-09

4

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play