Trương Hoàng đứng từ đầu quan sát, đến bây giờ mới cất tiếng nói: "Mẹ cứ để cho em nghỉ ngơi đi, em vừa mới tỉnh lại mà, Nguyệt Nguyệt anh trai và mẹ đi mua chút gì cho em ăn ha."
Nói xong, Trương Hoàng dẫn mẹ rời đi, căn phòng bây giờ chỉ còn lại một mình Trương Ánh Nguyệt, cô nghĩ ngợi không biết đây là đâu bây giờ lại có thêm cả người thân bạn bè.
Một lúc sau cô bất chợt nhớ ra, khoảng mấy ngày trước cô có vô tình lướt trúng một cuốn tiểu thuyết, cũng hơi tò mò nên vào đọc thử.
Tình tiết và kết cục rất khó chịu do đọc cũng gần đây nên cô vẫn còn nhớ, trong truyện Vy Vy là nữ chính nam chính là Tống Dương còn có một nữ phụ, nữ phụ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nam chính, sau đó lên cấp hai nữ chính gặp nam chính rồi yêu từ đó, còn nam chính thì hoàn toàn không để ý gì đến cô.
Chỉ xem cô như một chân sai vặt lên đến đại học, ba người lại thi chung vô một trường rồi còn học chung lớp nữ chính chỉ có một người bạn thân, là Trương Ánh Nguyệt.
Sau kỳ thi, lớp tổ chức đi cấm trại, leo núi, nữ phụ vì lòng ganh ghét vì Vy Vy cứ luôn bám theo nam chính, mà đẩy cô xuống vách núi, khiến cô đập đầu vào tảng đá bên dưới, chết tức tưởi.
Nhớ đến đây, Trương Ánh Nguyệt lại ngẫm nghĩ không hiểu vì sao trong truyện người bị hại là Vy Vy bây giờ lại đổi thành mình, cô nói:
/ - Nếu như theo trong tình tiết, thì năm nay mình hai mươi hai tuổi, vừa thi xong vậy là gần ra trường rồi, không ngờ xuyên đến đây được trẻ hẳn hai tuổi ý chứ./
Ánh Nguyệt nghĩ ngợi được một hồi thì tự nhiên đầu đau như búa bổ, muốn nổ ra ngay lập tức, nên cô nhắm mắt lại để ngủ, không nghĩ thêm gì nữa, nhưng ý nghĩ của cô vẫn còn vang vọng trong đầu:
/ - Được sống lại, dù trong thân xác ai cũng được, lần này phải trân trọng./
Một lúc sau Vy Vy lấy thuốc xong thì đi vào phòng, thấy Ánh Nguyệt đã ngủ say cô nhẹ nhàng chỉnh lại chăn rồi chúc ngủ ngon.
Trương Ánh Nguyệt chìm sâu vào trong giấc mơ, cô thấy được hình ảnh sau cái chết của mình, tên trộm lấy hết tiền rồi bỏ chạy, để lại cô nằm trong vũng máu, đôi mắt không khép lại.
Xác cô nằm lạnh lẽo đến tận rạng sáng mới có người phát hiện, người đứng ra tổ chức đám tang cho cô là các mẹ ở trong cô nhi viện, ai ai cũng khóc than đưa tiễn cô.
Trương Ánh Nguyệt bước dần đi đến trước di ảnh của mình, cô đứng một hồi lâu không nhút nhích, như là khoảng thời gian này đang ngưng động lại.
Cô nhắm mắt lại, giọt nước mắt đọng trong khóe mắt bây giờ lại lăn dài trên má, khi mở mắt ra lần nữa, cô đã thấy mình đang ở một chỗ khác đây chính là nơi mà cô được tìm thấy do tiếng khóc và được đem về cô nhi viện.
Từ nhỏ đã bị mẹ ruột bỏ ở gần chân cầu không biết người thân là ai, trong thùng chỉ có một tờ giấy ghi: "Con bé tên là Trương Ánh Nguyệt." Các mẹ trong cô nhi viện chăm sóc lo cho những đứa trẻ trong cô nhi viện cũng được ăn học như bao người trong đó có cô.
Không ít lần trong lớp cô bị chế giễu là đồ mồ côi cha mẹ, đồ con hoang cũng như những lời nói thậm tệ khác, nhưng cô đều để ngoài tai chỉ chăm chỉ học hành.
Chỉ vì muốn lớn lên sẽ phụ giúp được gì cho các mẹ. Khi nhỏ thì vùi đầu vào học, còn đến lớn thì bán mình làm việc không kể ngày đêm.
Nhưng chưa phụ giúp các mẹ được bao lâu, thì đã làm phiền các mẹ bỏ tiền ra làm tang lễ cho mình, ngực cô hơi nhói lên vì có một cảm giác khó chịu không thể diễn tả.
Rồi sau đó mặt đất dưới chân cô nứt ra nhanh chóng, chưa kịp hiểu gì thì đã bị rơi thẳng xuống bên dưới một không gian tối đen, cô cứ rơi nhanh và tự do dường như cái hố đó không có điểm dừng.
Xung quanh đều là những bong bóng ký ức, có bóng thì mang nỗi buồn, bóng thì mang niềm vui đau khổ, và nhiều cảm xúc khác.
Trương Ánh Nguyệt giật mình tỉnh dậy, hơi thở gấp gáp, từ từ lấy lại nhịp thở đều đặn vì biết đó chỉ là giấc mơ, giờ mà cô tỉnh dậy cũng đã xế chiều rồi.
Nhìn qua bên trái Vy Vy đang ngồi trên ghế tựa đầu vào tường ngủ gật, cô không dám đi đâu vì sợ sức khỏe của Ánh Nguyệt sẽ bất thường nên luôn túc trực bên cạnh.
Trương Ánh Nguyệt nhẹ nhàng cất tiếng gọi: "Vy Vy... Vy Vy."
Vy Vy nghe thấy choàng tỉnh xoay qua xoay lại rồi hướng mắt nhìn Trương Ánh Nguyệt nhanh chóng đứng dậy rồi loay hoay bước đến dìu Trương Ánh Nguyệt ngồi dậy.
"Cậu dậy rồi hả có thấy đói không, tớ lấy đồ ăn ra cho cậu ăn ha, thấy trong người khỏe hơn chưa, tớ thấy mẹ Hồng hơi mệt nên vừa kêu anh Hoàng đưa mẹ về rồi."
Cô nói một tràng dài, Trương Ánh Nguyệt chỉ lắng nghe rồi lắc đầu đáp.
"Tớ chưa đói nhưng mà ở trong phòng hoài bí quá cậu đẩy tớ đi vòng vòng hít không khí được không."
Vy Vy gật đầu lấy xe lăn, rồi đỡ Trương Ánh Nguyệt ngồi lên đẩy ra bên ngoài bên ngoài, sân bệnh viện rất rộng thời tiết buổi chiều này cũng rất mát mẻ, cũng lâu lắm rồi Ánh Nguyệt không tận hưởng được không khí này.
Lúc còn ở thế giới kia cô chỉ biết đi làm thì trời sáng, tan là đã nửa đêm, rất hiếm khi có thể sống chậm để hít thở không khí mát, đang thấy nhẹ người thì cô nghe thấy mấy tiếng bước chân đi đến phía mình.
Có một giọng nữ cất lên: "Ánh Nguyệt, cậu khỏe rồi hả, xem ra vẫn chưa chết ha vẫn còn có thể ngồi hóng gió."
...----------------...
Hana🎀
Updated 24 Episodes
Comments