Trương Ánh Nguyệt nghe xong liền xoay mặt qua nhìn cô gái vừa nói, đó là Bạch Liên nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết cô xuyên vào, đi chung còn có Tống Dương và hai người bạn của anh ta tên là Lý Hào và Quách Cầm.
Vy Vy thấy bốn người họ thì liền không có thiện cảm, lên tiếng nói với Trương Ánh Nguyệt: "Để tớ đẩy cậu sang chỗ khác."
Vừa nói dứt câu Lý Hào đã đưa tay ra kéo xe lăn Trương Ánh Nguyệt đang ngồi, khiến cho động tác đẩy xe đi của Vy Vy khựng lại, cậu lên tiếng.
"Nè sao vội đi vậy, hôm nay còn dám tránh né bọn này gan lớn thật đó, uổng công Bạch Liên còn lo lắng nên đích thân đi thăm Trương Ánh Nguyệt, xem ra bây giờ uổng phí công sức rồi."
Bạch Liên nghe Lý Hào nói đỡ liền nấp sau cậu trở nên yếu đuối, cô hít mũi giả vờ khóc, nhưng chẳng biết có giọt nước mắt nào rớt ra hay không, Trương Ánh Nguyệt nhìn hết nổi cất tiếng.
"Hai người lúc sáng ra ngoài có đánh răng chưa vậy, nói ra câu nào thì lại thấy thối câu đó, nè cậu kia cái lỗ tai nào cậu nghe cô ta nói lời lo lắng tôi vậy, bộ cậu không nghe vừa mới gặp đã hỏi xem sao tôi chưa chết rồi hay gì, bây giờ lại muốn tôi xem đó như một lời hỏi thăm hả?"
"Còn cô đừng có giả vờ dịu dàng cần được che chở trước mắt tôi ngứa hết cả mắt, thăm bệnh xong có thể về được rồi đó, đừng làm ô nhiễm không khí trong lành của tôi đang tận hưởng."
Bạch Liên hơi sửng người vì thái độ của cô, bởi vì trong mắt cô ta Trương Ánh Nguyệt trước giờ luôn phải răm rắp làm theo những gì cô ta nói vì sợ bị bắt nạt, Bạch Liên dậm chân tức giận một cái rồi rời đi, Lý Hào và Quách Cầm cũng chạy theo để dỗ dành, chỉ có mình Tống Dương đứng một lúc nhìn chằm chằm vào cô.
Vy Vy thấy không khí ngột ngạt nghĩ trong lòng chắc Ánh Nguyệt cũng không thích ở lại, nên gật đầu chào sau đó đẩy cô sang chỗ khác đi dạo. Đi được một khoảng Vy Vy cất lời.
"Bọn họ tới đây để kiếm chuyện với cậu thì có, chứ thăm hỏi gì, ở trường chưa kiếm chuyện đủ hay sao, cô ta là người đẩy cậu xuống mà giờ lại giả bộ nói đến thăm cậu."
Không cần Vy Vy nói Trương Ánh Nguyệt nhìn thôi cũng đã biết ý đồ của họ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn không hiểu tại sao người bị đẩy lại là mình.
Theo cô nhớ trong truyện lúc Vy Vy bị đẩy xuống núi và chết đi, Tống Dương mới hiểu trước giờ anh đã quen với sự có mặt của cô trong cuộc sống, nhưng trước giờ anh chỉ xem cô là chân sai vặt, không thể chấp nhận lại có một ngày anh lại yêu cô, nên dấu nhẹm chuyện này đi.
Sau lúc cô chết, anh biết được người làm ra mọi chuyện là Bạch Liên nên hành hạ tra tấn cô đủ đường, thuê cả người để lăng mạ cô, để cô thân bại danh liệt, sau đó công ty của gia đình cô và mấy chi nhánh nhà hàng, lần lượt phá sản tất cả, đến khi cô trút hơi thở cuối anh cũng không tha.
Nhớ đến đây, suy nghĩ của Trương Ánh Nguyệt vang lên:
/- Theo tình tiết thì là như vậy rồi hết chuyện, vậy nếu như mình xuyên vào rồi tình tiết cũng thay đổi ngay phút cuối, bây giờ Vy Vy vẫn còn sống vậy là đổi kết cục hết rồi còn gì./
Trương Ánh Nguyệt muốn biết thêm tính cách của từng người trong truyện nên cô cất lời hỏi Vy Vy.
"Vy Vy, mấy người lúc nãy cậu biết tính cách của họ như thế nào không?"
Vy Vy không hiểu vì sao đột nhiên Trương Ánh Nguyệt lại hỏi vậy, nếu cô mất trí nhớ thì cho quên hết luôn đi, sao lại hỏi làm gì. Dù sao cũng không có gì tốt đẹp nhưng cô vẫn đáp.
"Thì giống như lúc nãy cậu thấy đó Bạch Liên thì tính cách thất thường, ai nịnh nọt tâng bốc cô ta thì có cơ hội sống yên, còn ai mà nghịch với cô ta quan trọng là đụng tới thanh mai trúc mã của cổ, thì thôi rồi quậy cho banh xác."
"Còn cái tên mà nãy bênh cô ta chằm chặp là Lý Hào theo tớ thấy thì hắn giống thích Bạch Liên lắm, tính cách cũng không tốt hơn là bao, người đeo mắt kính là Quách Cầm nếu tính trong nhóm đó ai mà bình thường nhất thì là cậu ta rồi."
"Người còn lại là Tống Dương lạnh lùng ít nói nếu ai nghịch cậu ta thì cũng dễ bị sai vặt, với bị kiếm chuyện lắm nhưng hầu như là Bạch Liên làm thay cậu ta, à bốn người đó điều học chung với tụi mình hết đó."
Trương Ánh Nguyệt nghe xong thì gật gù không biết là đang suy nghĩ gì đó, hai người tiếp tục đi hóng mát, chiều hoàng hôn đầu tiên cô được ngắm ở thế giới này lúc đó cũng được gọi là khá đẹp.
[...]
Bạch Liên sau khi đùng đùng rời đi, Lý Hào và Quách Cầm đuổi theo năn nỉ một hồi thì mới hạ cơn giận, Tống Dương đi phía sau cất tiếng nói.
"Bạch Liên đừng lúc nào cũng gây sự ở bên ngoài nữa, năm nay em bao nhiêu tuổi rồi đừng hở cái tính lại như con nít mới lớn."
"Tôi có việc bận hai cậu đưa Bạch Liên về giúp tôi ha, cảm ơn."
Nói xong anh đi ngang vỗ vai Quách Cầm và Lý Hào như là lời chào rồi ngồi lên xe rời đi, Bạch Liên khó chịu kêu tên anh phía sau đến khi bóng của chiếc xe khuất dạng.
Quách Cầm là người im lặng nhất từ đầu đến bây giờ chỉ âm thầm để ý thái độ và cách cư xử. Anh nhìn theo hướng xe của Tống Dương cười nhếch mép một cái rồi nói.
"Cậu ta thay đổi, bắt đầu để ý rồi. Lý Hào đưa cô ấy về nha tôi đi đây."
Nói xong thì Quách Cầm cũng rời đi Bạch Liên không hiểu hôm nay mấy người bọn họ bị gì tức giận nói với theo.
"Nè Quách Cầm cậu nói anh Tống Dương để ý là để ý cái gì hả nè đứng lại coi, mấy người các cậu hôm nay bị gì vậy hả."
Chỉ còn mình Lý Hào ở lại, anh phải cố gắng xoa dịu cơn nóng giận của Bạch Liên thêm lần nữa, rồi ra ý kiến đưa cô đi ăn thì mới giải quyết được mớ hỗn độn này.
...----------------...
Hana🎀
Updated 24 Episodes
Comments