Tình Nhân Của Ông Trùm Là Sát Thủ!

Tình Nhân Của Ông Trùm Là Sát Thủ!

Cưỡng Đoạt.

Dưới cơn mưa rả rích đang có một bóng người ngồi thu lu trước cửa căn biệt thự bề thế, mái tóc dài bị nước mưa làm cho ướt sũng bết dính vào mặt.

Thẩm Dương mặc một chiếc áo thun trắng mỏng, quần jean, trên người không một chỗ nào khô ráo, cô ngồi ôm gối cúi mặt nhìn xuống dưới chân.

"Cô là ai vậy?" Bóng người cao lớn đứng sừng sững trước mặt Thẩm Dương, cô ngước lên nhìn hắn, cơn mưa vẫn đang xối xả rơi xuống mặt cô, mắt cô nhòe đi chỉ có thể nhìn lờ mờ thấy được một gương mặt điểm trai đang câu mày khó chịu nhìn cô chằm chằm.

Hắn tặc lưỡi dùng chân đá Thẩm Dương một cái: "Bẩn thỉu, tránh xa chỗ này một chút, ở đây không phải nhà từ thiện, đừng bài ra bộ mặt đáng thương đó với tôi."

"A!" Thẩm Dương bị cú đá của hắn làm cho ngã ngào xuống đường, cô khó khăn chống thân thể đứng lên, cắn răng thét lên với bóng lưng đang bước kia.

"Đồ khốn nạn! Sao anh lại hại gia đình của tôi? Tại sao hả? Rốt cuộc gia đình của tôi đã làm gì có tội với anh? Anh là đồ khốn!"

"Một thằng khốn! Ư um ưm."

Thẩm Dương còn chưa chửi hết câu đã bị thuộc hạ của hắn bịt miệng, cô trừng mắt nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống cái người trước mắt mình.

"Tại sao?" Hoàng Phong xoay người nhìn thẳng đôi mắt ngập tràn hận thù của Thẩm Dương, hắn cười khẩy: "Cô là con gái nhà họ Thẩm? Bố cô không nói lý do tại sao ông ta vứt bỏ cô hay sao?"

Hắn bước chậm rãi về phía cô, ánh mắt lạnh lẽo rơi xuống thân thể ướt sũng của cô, hắn nâng cằm cô lên, chầm chậm nói ra những lời khiến Thẩm Dương tuyệt vọng nhất:

"Cô gái à, trông cô không khác gì một con chó đang làm càng cả, chủ của cô bỏ cô rồi, đừng cầu mong gì nữa, cô mà còn làm loạn trước mặt tôi nữa thì đừng trách tôi tại sao vô tình đến cùng!"

Thẩm Dương trừng mắt, tên thuộc hạ đã thả tay để cô có thể nói, cô nghiến răng nghiến lợi: "Anh là cái thá gì? Ông trùm của một tổ chức làm chuyện phi pháp? Tôi trù anh có một ngày bị cảnh sát còng đầu vào tù ngồi mục xương!!!"

"Ồ." Hoàng Phong vứt bỏ chiếc ô hắn đang cầm, vươn tay kéo mạnh Thẩm Dương rồi vác cô lên vai như một bao gạo: "Vậy thì từ giờ trở đi cô là đồng phạm của tôi."

"Thả ra! Thằng khốn! Thả ra!" Thẩm Dương liều mạng giãy dụa đánh vào người Hoàng Phong, nhưng sức lực của cô chẳng thể làm hắn bị gì cả, ngược lại còn làm hắn thấy phấn thích hơn rất nhiều.

Căn biệt thự xa hoa lộng lẫy được trang trí theo tông màu trầm, âm u, Hoàng Phong đi thẳng lên phòng, hắn vứt mạnh Thẩm Dương lên giường.

"Anh làm cái quái gì thế hả!" Cô lùi nhanh về sau, hai mắt hoảng loại nhìn hắn đang cởi bỏ áo sơ mi.

Hắn nhướn mày: "Chẳng phải mục đích cô đến đây ngày hôm nay không phải vì chuyện này sao? Tôi có thể tha cho nhà họ Thẩm, nếu tối nay cô phục vụ tôi thấy hài lòng."

Dứt lời chân cô đã bị hắn nắm, một lực mạnh mẽ kéo tụt cô về phía hắn.

Thẩm Dương hốt hoảng phủ nhận: "Không phải! Tôi không đến đây vì chuyện đó! Anh hiểu lầm rồi, tôi không có..ưm.."

Mấy lời biện bạch của cô còn chưa nói hết thì môi đã bị người nọ xâm chiếm, hắn hôn ngấu nghiến bạo lực rút hết từng chút không khí của cô, bàn tay to lớn xé toạc chiếc ao thun mỏng manh để lộ phần da thịt trắng xanh vì lạnh của cô.

Tay hắn ấm nóng trượt lên xuống, Thẩm Dương có phản kháng nhưng không thành, cô cắn mạnh môi hắn: "Khốn nạn!"

Hoàng Phong đưa tay lau vết máu ở khóe môi, hắn cười khẩy cúi đầu hôn xuống cổ cô, để lại những dấu đỏ ám muội. Hắn thì thầm:

"Ngoan đi, cô còn vùng vẫy nữa thì sẽ đau lắm đấy."

Thẩm Dương vung tay tát mạnh hắn một cái 'Chát' rõ vang: "Thằng khốn nạn! Anh biết anh đang làm gì không hả? Anh có vợ rồi đó, tại sao còn muốn làm nhục tôi!?"

Hoàng Phong bị cái tát đó làm cho lệch mặt sang một bên, hắn nhíu mày chống hai tay hai bên ép cô ở giữ, bình tĩnh mỉm cười:

"Vợ thì sao? Tôi thích cảm giác này, em có thể làm tình nhân của tôi, vợ tôi sẽ chẳng bao giờ có ý kiến đâu."

"Đồ khốn!"

"Nào!" Hắn kéo mạnh hai tay Thẩm Dương lên đỉnh đầu, ngăn chặn cú tát tiếp theo: "Em không ngoan rồi, thế thì cần phải phạt thật nặng!"

"Ưm!!"

Nụ hôn của hắn lại lần nữa xâm chiếm lấy môi cô, cô tuyệt vọng, nước mắt bắt đầu trào ra.

Sao lại xảy ra chuyện này chứ? Cô đến đây chỉ để chửi hắn một trận thôi mà, tại sao lại như vậy chứ!

Hot

Comments

Water

Water

ủa a ra try lúc nào v-)

2026-03-19

0

April🎐.

April🎐.

Trời mưa rả rích mà Thẩm Dương phải ngồi thu lu trước cổng biệt thự như vậy nhìn đau lòng thật sự. Người ta nói mưa dễ làm lộ ra nỗi cô đơn nhất… đọc đoạn này mà thấy thương cô quá. Không biết quá khứ của cô ấy đã xảy ra chuyện gì nữa💔

2026-03-16

0

April🎐.

April🎐.

Cách mở đầu truyện khá hay, không khí buồn và lạnh giống tâm trạng của nhân vật. Nhưng anh nam chính vừa xuất hiện đã đá người ta như vậy thì hơi quá đáng rồi… mong là sau này có màn “vả mặt” cho bõ tức >333

2026-03-16

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play