Rơi thẳng xuống dưới cơ thể như hòa vào dòng nước mưa vậy, không còn cái gọi là đau đớn thay vào là bình thường.
Nhìn cơ thể đã tan xương nát thịt trước mặt, tôi không thể rơi được một giọt nước mắt nào, máu hòa vào nước.
Những người đi xung quanh vì mưa khá to nên vội đi về không để ý tới tôi, đến khi họ đi tới cũng là lúc trời đã dần tạnh.
"Ai lại rơi xuống đây vậy?"
Một người trong số đám đông nói to, có người khác nói:
"Chắc họ bị hại hoặc tự tử?"
"Điên à, chắc chắn bị hại chứ ai tự tử đi chọn cái cách nhảy từ tầng cao nhất xuống?"
Người này với người khác nói qua nói lại, còn tôi linh hồn đã tách khỏi thể xác, nhìn cơ thể của mình cô thấy thật nực cười.
'Thì ra, số phận của mình chỉ có vậy thôi sao?'
Người khác chỉ nói vậy, họ vốn chỉ đến nói để hóng hớt hoặc hỏi tại sao lại vậy? Thật khó nói.
Lúc đó tôi cảm thấy mọi thứ đã kết thúc, một người đàn ông chầm chậm đi tới, đám đông như biết người đàn ông này đều nhường hai bên đường, đến tận nơi nhìn thi thể không còn nguyên vẹn, không biết có phải là do yêu không? Anh nhận ra đó là tôi!
"Tịnh Như!"
Tôi đã quay lưng lại cơ thể mình, nhưng khi nghe tiếng nói quen thuộc tôi ngạc nhiên có người gọi tôi, người đang quỳ xuống cơ thể đã nát bét lại là anh Quang Đệ.
"Sao…Anh ấy lại…?"
Tôi ngạc nhiên nhìn người đàn ông không khác mấy lúc ở độ tuổi 18, nhưng người gầy hơn trước da không còn trắng như hồi xưa, thay vào đã đen sạm hơn.
Quang Đệ quỳ xuống hai bên rơi lã chã vừa khóc vừa sụt sùi.
"Sao em lại ra nông nỗi này, Tịnh Như? Em có biết anh thích em nhiều lắm không? Anh yêu em nhiều lắm không? Tại sao em lại thành như vậy?"
Nghe câu nói đó tôi như chết lặng, tôi không nghĩ một người ít nói lạnh lùng như anh thì ra lại thích mình?
'Thì ra anh ấy vẫn thích mình từ mấy năm trước sao?'
Ký ức ùa về hồi tôi 16 tuổi, tôi thích Gia Long người cùng lớp anh ta không giàu có gì cả, gia cảnh bình thường nhưng lại đẹp trai khiến nhiều nữ sinh khi gặp lần đầu cũng phải rung động.
Còn tôi cũng như người khác không thoát khỏi lần đầu khi gặp anh ta, trái tim đập mạnh liên tục cái cảm giác thích một người là như vậy sao?
Từ đó tôi đã hạ quyết tâm theo đuổi Gia Long, mỗi sáng đều làm đồ ăn gửi gắm cái gọi là tình yêu ở trong đó, còn anh ta nhìn thấy thay vì bỏ qua ném thẳng vào thùng rác còn chê.
Tôi nhìn thấy hết nhưng tôi không trách, chỉ nghĩ nhiều người theo đuổi nên mới vậy, lúc thành công lúc lấy nhau.
Lúc đó tôi cứ nghĩ mình thành công nhất là lấy được Gia Long, giờ đây nhìn người yêu mình ngay trước mặt tôi mới biết cái gọi là yêu đơn phương là như thế nào?
Cái cảm giác yêu thầm một người nhưng họ không yêu là như nào? Nhìn Quang Đệ khóc sướt mướt người xung quanh cũng khuyên cậu đừng đau buồn, họ chỉ nghĩ là bạn hoặc người thân mà thôi.
Quang Đệ mặc kệ lời khuyên của người khác, anh vẫn quỳ xuống đường nước mưa vẫn còn, không quan tâm mình có ướt hay không?
Nước mắt vẫn cứ rơi vẫn sụt sịt, chỉ khi tôi chết mới biết được người mà yêu mình đã làm như vậy?
'Thì ra anh ấy yêu mình, vậy mà mình lại…'
Hồi tôi theo đuổi Gia Long, hắn như để ý được Quang Đệ thầm thích mình, còn tôi không để ý có một hôm hắn nói rằng nếu tôi khiến anh cút thì sẽ làm người yêu hắn.
Quả thật tôi vì thích hắn tới nỗi nên đồng ý, không còn quan tâm tới tình cảm hồi xưa, tôi trực tiếp tỏ thái độ khinh thường thậm chí còn xúc phạm anh, thách thức.
Ấy vậy mà Quang Đệ không nói gì, anh im lặng từ đó biến mất khỏi cuộc đời tôi, không còn xuất hiện như đã biến mất khỏi thế gian này vậy.
Khi gặp lại cũng là lần cuối chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã rơi, một hồn ma không còn là con người tại sao lại có thể khóc? Hay phải chăng tôi đã thích anh?
Nhìn Quang Đệ khóc nhiều tới nỗi nằm hẳn xuống dưới đường, người xung quanh cũng tản đi còn ít người quan tâm ở lại người thì gọi xe người mặc kệ.
Tôi nhìn thấy vậy đau lòng, không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?
‘Giá như…Nếu mình có thể quay trở lại năm 16 tuổi, không còn yêu hay theo đuổi Gia Long nữa, thay vào là yêu Quang Đệ, mình muốn làm lại tất cả!'
Không biết có phải ông trời đã nghe thấy hết không? Tôi chỉ nghĩ như vậy nhìn lên bầu trời vốn đã xanh, bây giờ lại kéo đến màu đen kịt, người xung quanh sợ mưa đã chạy nhanh, người còn lại thì đưa anh đi lên xe cứu thương.
Tôi nhắm mặt như đón chờ một điều gì đó, tôi không hiểu khi mây đen kéo tới tôi thấy đỡ đi một chút.
Không biết ngủ bao lâu hay nhắm mắt bao lâu, cảm nhận chân thực như mình đang ngủ gục ở bàn vậy, dễ chịu thoải mái hơn ở trên giường bao giờ hết, thật là lạ?
Updated 28 Episodes
Comments