Chương 2: Gặp lại người xưa.

Mở cửa phòng bao riêng, tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc liền bị ngăn cách ở bên ngoài, thay vào đó là âm thanh nhẹ nhàng của những bản ballad không lời du dương thư thái. Cố Giang Hoài đảo mắt nhìn một lượt những gương mặt quen thuộc đang say đến ngả nghiêng, túm tụm lại chơi bài, hùng hồn nốc rượu. Thấy hắn, Vương Hạo liền nhào tới lôi kéo vào tròng.

"Lão đại, bọn em đợi anh nãy giờ đấy."

"Ừm hửm." Cố Giang Hoài nhướng mày, cũng chẳng chút ngại ngần mà bắt đầu nhập cuộc. Ngày mới về Cố gia, đám cậu ấm cô chiêu ở mảnh đất Thủ Đô này hoàn toàn xem hắn như quả hồng mềm dễ bóp. Khinh thường có, lén lút ở sau lưng giễu cợt có, ngấm ngầm chèn ép đấu đá hơn thua cũng có, thế nhưng sau nhiều lần gây sự đều bị hắn mạnh mẽ trả đòn rốt cuộc bọn họ cũng sợ chọc phải chó điên mà thôi không động tới. Chỉ riêng Vương Hạo là người từ đầu đến cuối muốn cùng hắn kết giao, thật lòng xem hắn là anh em chí cốt.

Cố Giang Hoài vừa ngồi xuống sofa, một ly Balkan Vodka trong suốt liền được đẩy đến.

"Các cậu cũng thật biết hưởng thụ." Hắn cười cười nhận lấy, đôi mắt sắc lạnh thưởng thức dòng chất lỏng sóng sánh trong ly. Nghiền ngẫm chốc lát mới chậm rãi đưa lên môi nhấp thử.

"Không tồi." Cố Giang Hoài tặc lưỡi, chính cái vị cay nồng đắng chát của cồn khiến mọi cảm xúc của hắn được nâng cao. Tối hôm nay hắn muốn say, say để tìm kiếm chút hư huyền, ảo mộng. Say để quên hết sự bạc bẽo lòng người. Chẳng biết từ bao giờ, bình yên của hắn lại là những phút giây bất cần đời, ăn chơi buông thả. Nghe thật trần tục mà cũng thật...thường tình.

"Nhiêu đây đã là gì." Một tên công tử bột nghiêng đầu qua góp chuyện:

"Màn đặc sắc còn ở phía sau."Y nháy mắt đầy bí hiểm.

Cố Giang Hoài nheo mi, dường như cũng đoán được trò vui mà đám người này chuẩn bị. Là đàn ông trưởng thành đi đến chỗ phong tình làm gì còn nói chuyện đứng đắn. Hắn im lặng không đáp, chỉ vui thích nhâm nhi ly rượu quý trên tay, bộ dạng vẫn thản nhiên, tùy ý. Hắn căn bản chẳng nảy sinh hứng thú đối với chuyện tầm hoan. Những người phụ nữ từng tìm cách tiếp cận, chủ động leo lên giường đều bị hắn phũ phàng xua đuổi. Hắn có nguyên tắc riêng của hắn, dù bản thân đói khát cũng tuyệt đối không ăn tạp, ăn bừa.

Cánh cửa gỗ bị gõ nhẹ ba cái, một thân hình mảnh mai trong bộ váy lụa cổ trang bưng khay rượu tiến vào. Lọn tóc dài đen nhánh buông lơi đậu trên đôi vai gầy cân đối, khuôn mặt sắc xảo ẩn sau chiếc mặt nạ hồ ly càng tăng thêm phần mị hoặc, yêu kiều. Bầu không khí trong phòng tức khắc nóng lên, có vài người không nhịn được liền trêu đùa huýt sáo. Theo sau cô gái đi đầu là vài mỹ nhân xinh đẹp khác, bọn họ hóa trang thành tiên tử với những bước đi uyển chuyển câu hồn.

Giới thượng lưu quả thật đủ cách chơi, chỉ cần dám vung tiền liền có thể tận hưởng đãi ngộ của bậc vương hầu, công tước. Muốn rượu ngon có rượu ngon, muốn mỹ nữ có mỹ nữ, trái ôm phải ấp mặc sức làm càng.

Cố Giang Hoài lẳng lặng ngồi trong góc, hàng mi dài rũ xuống, hoàn toàn lạnh nhạt với cảnh xuân. Bỗng, bên cạnh truyền đến tiếng thủy tinh đổ vỡ, một giọng nói có đôi phần quen thuộc khe khẽ vang lên.

"Xin...Xin lỗi...Tôi không cố ý." Giữa tiếng nhạc du dương hòa cùng tiếng nói cười ầm ĩ, âm thanh ấy vẫn rõ ràng rành mạch đánh thẳng vào nơi sâu thẳm nhất linh hồn. Hắn nghi hoặc nhìn sang, đôi đồng tử ám trầm dừng trên một dáng người thanh mảnh. Đường viền cằm tinh xảo cùng bờ môi mỏng đỏ mọng kia khiến hắn phải ngỡ ngàng.

Giống! Quá giống!

Nơi ngực trái thổn thức nảy lên, Cố Giang Hoài chẳng nói chẳng rằng liền xông tới túm chặt lấy cổ tay người muốn chạy.

"Tống Nhiễm?" Hắn thấp giọng gằn ra cái tên vẫn thường gọi trong mơ. Dẫu ác liệt, hung hăng nhưng ngữ điệu lại khàn khàn, đặc quánh.

"Anh nhận nhầm người rồi." Đối phương dùng hết sức giãy giụa nhưng chẳng mấy ăn thua.

"Nhầm?" Cố Giang Hoài bật cười lạnh lẽo. Bàn tay to lớn mạnh mẽ giựt phăng chiếc mặt nạ hóa trang để nhìn rõ dung nhan người thương cũ.

"Tôi làm sao có thể nhầm được chứ?" Hắn cười càng thêm phần cay đắng, xót xa.

Hết đường trốn tránh, Tống Nhiễm cũng chỉ đành thẳng thắng đối diện với vùng ký ức đã mục rửa loang màu.

"Thật không ngờ trí nhớ của anh lại tốt như vậy." Cô gượng cười, thái độ đầy xa cách.

"Tôi cũng không ngờ sẽ có ngày gặp lại em trong tình huống như này." Cố Giang Hoài chế giễu, mang theo sự ngả ngớn mà siết chặt chiếc cằm thon:

"Tống gia chẳng phải đã tìm cho em một mối hôn sự tốt sao? Sao em lại lăn lộn ở chốn phong trần buông hương bán phấn?"

Từng câu từng chữ thốt ra chẳng khác gì những mũi dao bén nhọn dày xéo con tim nhiều vết xước, Tống Nhiễm cố ngăn dòng lệ nóng tuôn rơi, cười một cách bất cần, đáp trả :

"Cố Giang Hoài, đời tôi như thế nào cũng không phiền anh quản. Đừng nghĩ ai làm việc ở hộp đêm cũng rẻ rúng nhuốc nhơ." Cô mặc kệ người đàn ông trước mặt có tin tưởng hay không, cô chỉ muốn sớm ngày rời khỏi vòng tay hắn.

"Buông!"

Sự bài trừ rõ rệt ẩn dưới đôi mắt hạnh ngoan cường, Tống Nhiễm hệt như chú mèo hoang bị dồn vào góc tối, tức giận xù lông dọa lại kẻ săn mồi.

Cố Giang Hoài nhìn cô, nhìn thật sâu rồi khẽ khàng nhếch mép:

"Được, được thôi." Hắn nhấn mạnh âm tiết, dứt khoát buông tay.

Tống Nhiễm còn chưa kịp thở phào đã thấy người nào đó chỉ thẳng mình, ra lệnh:

"Lại đây, phục vụ tôi cho tốt. Tâm trạng tôi vui, tôi sẽ thưởng cho em."

Hot

Comments

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Ở đời mà trong truyện cũng như ngoài đời họ chỉ nhìn mặt nổi mà thôi miệng của họ mình k quản được, nhưng nếu muốn họ nể phục phải chứng tỏ bản lĩnh cho họ thấy họ sẽ có cái nhìn khác về mình thôi. Sau bao năm xa cách giờ gặp lại trong hoàn cảnh trớ trêu này nói k vui thì là nói dối nhưng cũng phải buông câu nói làm đối phương phải...mà giờ là người xa lạ a k có quyền can thiệp vào cs của c nè, cũng giống như c đã nói k phải ai làm ở đây cũng rẻ rúng nhuốc nhơ.

2026-04-09

6

☕︎ 𝘮𝘢𝘯𝘲𝘶𝘦𝘳.ᐟ

☕︎ 𝘮𝘢𝘯𝘲𝘶𝘦𝘳.ᐟ

Tôi không buông thì sao:)) Không buông thì tôi sẽ chọn ôm. Ôm một thứ đã tàn, ôm một người đã đi, ôm một lời hứa đã vỡ, rồi một ngày đẹp trời, đôi tay mình mỏi nhừ, lòng mình rỗng hoác, mới nhận ra thứ duy nhất mình thật sự giữ được suốt những năm qua, chính là cái cảm giác khổ sở ấy. Không buông chẳng phải là trung thành, mà là sợ cái khoảng trống sau khi buông sẽ ồn ào hơn cả nỗi đau khi còn níu...

2026-04-19

0

☕︎ 𝘮𝘢𝘯𝘲𝘶𝘦𝘳.ᐟ

☕︎ 𝘮𝘢𝘯𝘲𝘶𝘦𝘳.ᐟ

Tình cờ gặp lại người xưa, tưởng là duyên, hóa ra lại là cái nhắc nhở phũ phàng nhất: thì ra thời gian không chữa lành tất cả, có những thứ nó chỉ chôn đi rồi một ngày bất chợt bới lên cho mình thấy, à, vết thương này chưa từng lành, chỉ là mình đã quen với việc không nhìn vào nó mà thôi. Trớ trêu thay, người ấy vẫn là người ấy, nhưng mình và người ấy giờ chẳng còn chung một bầu trời...

2026-04-19

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play