Mặc dù đỗ vào lớp chọn đứng đầu toàn khối, nhưng Lương Xuân Chi không có người bạn nào học cùng cô từ cấp hai cả. Mấy người học cùng lớp chín với cô đều học ở ban xã hội, còn một số bạn nam thì học ở các lớp tự nhiên khác. Thế nên cô chỉ có một thân một mình ở môi trường mới.
Cả lớp học bốn mươi người không quen biết một ai, Lương Xuân Chi vào lớp nhìn thoáng qua, thấy bàn cuối của dãy ngoài cùng không có người ngồi, không hề suy nghĩ liền đi thẳng đến ngồi xuống.
Cô bạn ngồi trên lập tức quay xuống nhiệt tình hỏi thăm: “Xuân Chi cũng học ở đây hả?” Cô ấy là Vương Ngọc Yến, học cùng trường cấp hai với cô nhưng không cùng lớp, cũng coi như có biết tên biết mặt.
“Ừm. Mình học ở lớp này.”
Vương Ngọc Yến nhoẻn miệng cười: “Vậy từ giờ chúng ta là bạn cùng lớp rồi, có gì giúp đỡ nhau nhé.”
Cô ấy còn chưa chờ cô đáp lại thì đã quay lên, tiếp tục cuộc trò chuyện dang dở với những người khác. Lương Xuân Chi ngồi một góc hơi lạc lõng, đành mở quyển vở trắng mới tinh chưa viết chữ nào trong cặp ra viết mấy từ tiếng Anh.
Thói quen của cô khi học tiếng Anh là sẽ học từ vựng theo một chủ đề cụ thể, sau đó khi có thời gian rảnh rỗi sẽ tự nhẩm lại chính tả và cách đọc rồi viết lên giấy. Tối qua đã học thuộc một lèo các từ vựng liên quan đến cảm xúc của con người, bây giờ đặt bút lên giấy thôi chữ đã lập tức tuôn trào như muốn thật nhanh chóng in lên tờ giấy kẻ ngang trắng phau.
Khi viết xong từ “smile”, chẳng hiểu sao lại nhớ đến chàng thiếu niên chạy trong cơn mưa, nụ cười sáng chói rực rỡ, giống như có thể xua tan đi mây đen của ngày đầu tháng. Chàng trai ấy, lần đầu tiên cô gặp anh, cũng là lần đầu tiên cô thấy được có người tự do phóng khoáng đến thế.
Gia đình Lương Xuân Chi coi như khá thoải mái nhưng cũng có mức độ của nó, xét trên một góc nhìn nào đó thì ba mẹ cô cũng rất nghiêm khắc, mười lăm năm qua nuôi cô rất có quy củ. Ví dụ như ngày mưa hôm nay, cô không hề thích bộ áo mưa không hợp thời trang kia, nhưng so với đẹp cô vẫn phải chọn khô ráo hơn.
Mà chàng trai kia lại tùy tiện, thích gì làm nấy, khiến Lương Xuân Chi ban đầu cảm thấy thực điên rồ, tại sao lại có người thiếu suy nghĩ đến thế.
Có lẽ bản thân cô không đời nào biết được sau này con người đó sẽ khắc sâu trong tâm trí mình đến mức không quên được.
Tuổi trẻ đều sẽ có những lúc như thế, cảm thấy khi đó bản thân ngầu cỡ nào, phải mất nhiều năm sau mới nhận ra mình của lúc trước chỉ là đứa nhóc ngông cuồng chưa trưởng thành mà thôi.
Lương Xuân Chi ngồi học từ vựng được mười lăm phút thì cô giáo chủ nhiệm vào lớp.
Học sinh đứng dậy chào giáo viên, chờ khi cô ngồi xuống mời được ngồi. Cô tự giới thiệu bản thân, tên là Chu Mãn Nguyệt, một cái tên rất thành thơ thành văn nhưng lại dạy môn Vật lý cứng nhắc khô khan.
“Năm học tới đồng hành cùng nhau, cô mong cả lớp sẽ trải qua một năm học với nhiều thành tích tốt.” Mới ngày đầu tiên nhận lớp đã đề cập đến vấn đề thành tích, nhưng dẫu sao bọn họ cũng là lớp chọn một toàn khối, đây là điều cần thiết phải đạt được.
Đúng lúc này có người từ cửa sau bước rón rén vào, ngồi xuống chỗ bên cạnh Lương Xuân Chi. Cô phát hiện ra có người khác, trước hết ngước mắt nhìn Chu Mãn Nguyệt đang đứng trên bục giảng vẫn nói chuyện niềm nở, mới quay sang nhìn đối phương.
Anh dựa lưng ra sau, thấy có người nhìn mình thì ngả ngớn cất giọng: “Chào!”
Lương Xuân Chi nhíu mày, không đáp lại, cô lập tức quay lên nhìn bảng, trong đầu thầm nghĩ, sao lại có kiểu học sinh như vậy chứ. Anh thấy cô tỏ thái độ cũng không để trong lòng, gác một chân lên ngồi thoải mái như ở nhà.
Bên kia, Chu Mãn Nguyệt mỉm cười nói: “Nãy giờ cô đã giới thiệu xong về bản thân cũng như nói qua về ba năm cấp ba của các em. Nói chung sẽ rất khác với những lớp dưới, vì bây giờ các em đang ở độ tuổi bắt đầu phải tự ý thức bản thân, ba mẹ không thể quản mãi được nữa. Hôm nay mới là buổi nhận lớp, nhưng sau này vào năm học rồi các em sẽ tự thấy rõ. Bây giờ chúng ta điểm danh một chút nhỉ? Số 1, Kiều Anh…”
“Có.”
Lương Xuân Chi sợ mình ngồi cuối không nghe rõ, dồn hết sự tập trung dóng tai nghe cô gọi đến tên mình, vô tình khom lưng nghiêng về phía trước.
“Số 12, Lương Xuân Chi.”
“Có ạ.” Thanh âm thiếu nữ trong trẻo thanh thoát, lại có chút êm ái nhút nhát nghe rất dễ chịu, làm người ngồi bên cạnh cũng phải bất ngờ cười một tiếng. Anh thực sự không ngờ cô nàng vừa tỏ thái độ ghét bỏ với mình lại có giọng nói hay đến vậy.
Lương Xuân Chi biết anh đang cười mình, gò má khẽ ửng hồng, cô rụt cổ lại không muốn anh nhìn thấy, nhưng bộ dạng này ngược lại càng khiến anh cười nhiều hơn. Cô lén nhìn lên phía giáo viên, sợ Chu Mãn Nguyệt nghe thấy tiếng động ở bàn cuối sẽ cho rằng hai người đang nói chuyện gây mất trật tự.
Cũng may Chu Mãn Nguyệt không phát hiện ra.
“Số 30, Phạm Vũ Thanh.”
Lương Xuân Chi chợt nghe thấy bên tai mình vang lên giọng nói: “Có.”
Phạm Vũ Thanh, thì ra đó là tên anh.
Updated 25 Episodes
Comments