Trước Khi Tuyết Rơi

Trước Khi Tuyết Rơi

Phần 1: Chương 1: Tiên đồng ngọc nữ

Ngày mà Lương Xuân Chi ngồi lên máy bay, chẳng hiểu sao lại nhớ đến khoảnh khắc khi ấy. Hình bóng của người đó, dường như đã để lại ấn tượng rất sâu trong lòng cô.

Ngày 1 tháng chín năm 2009 là một ngày trời mưa tầm tã. Lương Xuân Chi đến trường cấp ba nhận lớp một mình. Lúc học lớp chín cô từng rất thân thiết với một người bạn, nếu không vì xảy ra mâu thuẫn thì bây giờ cô ấy đã học cùng lớp cùng trường với cô.

Đoạn đường từ nhà đến trường chỉ có hơn một cây số, ba mẹ vì để chúc mừng Lương Xuân Chi thi đỗ vào trường cấp ba đã hào phóng tặng cho cô một chiếc xe đạp màu vàng, yên xe và chỗ ngồi phía sau là màu nâu đất, nhìn chung khá dễ thương và phù hợp với cô bé tuổi mười lăm như cô.

Thực ra ngôi trường này không tính là thành tích quá xuất sắc hay nổi bật gì, hoàn toàn là một trường học bình thường ở khu cô sống. Thành tích học tập của Lương Xuân Chi không tệ, nhưng không hiểu vì sao lúc thi cấp ba phát huy không tốt, bị loại khỏi trường điểm toàn thành phố, cứ thế cách biệt với cô bạn đã từng thân kia.

Cũng may về trường gần nhà đã thi đỗ vào lớp chọn một của ban tự nhiên, Lương Xuân Chi có thể tạm chấp nhận, nhưng ba mẹ cô hình như còn hài lòng hơn cả cô.

Bởi vì ngày nhận lớp trời mưa tầm tã không dứt, người mẹ xinh đẹp Trần Huệ của cô lo sợ con gái bị ướt hết quần nên một hai bắt cô phải mặc bộ áo mưa nilon có quần và áo rời nhau, khẳng định rằng mặc loại này sẽ không bị ướt nhiều như áo mưa liền thân.

Phải nói rằng mặc dù ở thời điểm ấy chưa có công nghệ phát triển hiện đại vượt bậc như sau này, lứa trẻ vẫn chưa tiếp cận nhiều với mạng xã hội thì nhận thức về phong cách thời trang của chúng vẫn rất cao. Cho dù là áo mưa, một bộ quần áo mưa rời xấu xí kia làm sao có thể khiến Lương Xuân Chi hài lòng, có điều mẹ nói nhiều đến mức cô cảm thấy nhức đầu, rốt cuộc vẫn phải mặc vào rồi đạp xe đến trường.

Lớp của Lương Xuân Chi là lớp A1, chỗ để xe trong lán nằm ở ngay đầu lối rẽ, không cách quá xa khu lớp học. Cô cởi áo mưa ra, vuốt lại mái tóc rối tinh rối mù của mình, vừa định khoác cặp lên thì có một đôi nam nữ chở nhau đến lán xe.

Một chàng trai mặc bộ áo mưa nilon giống hệt Lương Xuân Chi lái xe rất điêu luyện, lượn mấy vòng tròn quanh sân trường rồi mới dừng lại ở cạnh xe cô. Người bạn gái ngồi phía sau mặc chiếc váy đồng phục màu đen, chỉ mặc áo mưa bên nilon màu hồng ôm lấy eo người đằng trước, lúc anh vừa dừng cô ấy cũng đứng dậy, cởi chiếc áo mưa kia ra.

Lúc này Lương Xuân Chi mới nhìn rõ gương mặt cô gái kia, trong lòng thốt lên một tiếng: Sao có thể xinh đẹp như thế?

Mà chàng trai chở cô ấy còn nổi bật hơn rất nhiều, gương mặt sáng ngời rực rỡ như ánh dương, nụ cười vừa toát lên hơi thở thanh xuân vừa yêu chiều dịu dàng. Anh rũ rũ mái tóc ướt sũng nước mưa, dáng vẻ tùy ý thoải mái vô cùng.

Tóm lại bọn họ đúng là kiểu tiên đồng ngọc nữ mà Lương Xuân Chi vẫn hay đọc trong sách.

Chàng trai kia nói: “Để anh đưa em lên lớp nhé?”

Cô gái mỉm cười e lệ, hai mắt sáng rỡ đầy vẻ mong chờ nhưng lời đến miệng vẫn là từ chối: “Thôi, để em tự đi được. Lớp của em và lớp của anh ở hai toàn khác nhau mà.”

Sau cùng, hai người họ vẫn diễn một cảnh tình cảm trong mưa, chàng trai dùng cặp che chắn cho nữ sinh chạy về tòa nhà B. Lương Xuân Chi đứng nhìn họ quên cả lên lớp, chờ đến khi đôi thần tiên quyến lữ kia đi được một lúc mới mở ô đi về lớp.

Trường của cô mới xây lại cách đây không lâu, xung quanh lại toàn đất trống nên không gian khá thoáng, càng thuận tiện cho gió lớn ghé ngang vào những ngày trời mưa giông thế này. Lương Xuân Chi cầm chặt cán ô, hạ thấp xuống hết mức có thể bước đi thật nhanh.

Vào khoảnh khắc ấy, giống như trời đất xui khiến để gió thổi mạnh, Lương Xuân Chi không giữ được ô, vô tình để nó tung bay trên trời. Ngay lập tức cảm giác đầu tiên của cô chính là hàng trăm ngày hạt mưa rơi xuống liên tục đập vào mặt, cả người đều dính nước mưa ướt như chuột lột.

Sau đó cô lại nhớ đến chiếc ô đã bay đi mất, loay hoay nhìn ngang ngó dọc thì thấy nó đã đáp gọn xuống chân của một người khác đứng cách cô không xa. Người nọ cầm cán ô lên, khóe miệng hơi nhếch, bước thong dong đến trước mặt cô, nói: “Ô của cậu.”

Lương Xuân Chi nhìn rõ gương mặt đối phương, kinh ngạc tròn mắt.

Là anh!

Chàng trai vừa rồi còn bận rộn đưa bạn gái lên lớp, giờ đang đứng ngay trước mặt cô, gương mặt anh đang hiện hữu trong đôi mắt phượng rất rõ ràng, cũng thật gần.

Cô ngây người, vô thức đưa tay ra, anh đặt cán ô vào trong tay cô, sau đó hòa mình vào trong cơn mưa chạy về phía tòa nhà A.

Lương Xuân Chi vẫn đứng đó, bên tai cô còn văng vẳng giọng nói của thiếu niên, vừa trong trẻo lại rất mạnh mẽ, cứ thế in sâu trong đầu cô, cùng với bóng dáng cao lớn chạy trong cơn mưa.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play