Trước khi năm học bắt đầu, khối mười bọn họ đã làm quen trường mới bằng việc lao động chuẩn bị cho lễ khai giảng. Lớp A1 của Lương Xuân Chi chịu trách nhiệm khu vực vườn trường phía sau tòa hiệu bộ.
Phải biết rằng khu vườn này cực kỳ rộng, đối với một người chưa từng đi cắt cỏ bao giờ như Lương Xuân Chi quả thực là khó không tưởng. Nhưng cô cũng không thể để người khác làm hết mà mình đứng im, cô không thích bị người khác cảm thấy bản thân không được việc, chỉ có thể đeo bao tay vải vào, cầm chiếc liềm sắc còn mới tinh cúi người xuống cắt cỏ.Đầu tháng chín vẫn còn vương vấn cái nắng chói chang gay gắt của mùa hè, thời điểm bọn họ đi lao động còn đúng lúc ánh mặt trời soi thẳng từ đỉnh đầu xuống, lưng áo người nào người nấy đều ướt sũng như mới giặt, dính chặt vào lưng.
Lương Xuân Chi đội chiếc mũ tai bèo màu đen, mồ hôi làm ướt hết tóc và vành mũ, nhưng bao nhiêu đó vẫn chưa đủ, cô càng cúi người xuống cắt cỏ, từng giọt mồ hôi lăn từ trán xuống cằm, cuối cùng rơi xuống đất.
Cô không quen thân với ai trong lớp từ trước, lại vừa nhận lớp được mấy ngày nên không dám bắt chuyện, cứ lặng lẽ ngồi cắt cỏ một mình. Không biết Vương Ngọc Yến từ đâu chạy đến, trên tay cầm hai chai nước mát lạnh, đưa cho cô một chai: “Cho cậu nè.”
Lương Xuân Chi ngồi dưới nắng cả một tiếng đồng hồ ra mồ hôi rất nhiều, cơ thể bị mất nước nên không từ chối, lúc cô đứng dậy phía trước chợt biến thành một mảng tối đen, đầu óc thì quay cuồng, cô chao đảo mấy bước suýt thì ngã xuống.
Nói là suýt, bởi vì có một cánh tay đã dang ra đỡ lấy Lương Xuân Chi. Tạ Dương đứng ngay bên cạnh cô, nắm chặt lấy cánh tay nhỏ giúp cô đứng vững lại. Chờ Lương Xuân Chi tỉnh táo, cậu mới hỏi: “Cậu có sao không? Vẫn đứng được chứ?”
Lương Xuân Chi không nhớ rõ tên người này, dù mắt đã thấy lại cảnh vật bình thường nhưng cô vẫn hơi chóng mặt, chưa kịp nhìn mặt Tạ Dương, vừa cúi đầu xuống mở chai nước vừa đáp: “Cảm ơn cậu. Tôi ổn rồi.”
Tạ Dương nghe thế cũng không nói gì thêm, quay về chỗ của mình ôm một đống cỏ lớn bỏ vào bao. Lương Xuân Chi đứng uống nước xong cả người phấn chấn hẳn lên, nhìn nhãn hiệu trên chai, toàn là chữ nước ngoài, tò mò hỏi:
“Cái này là nước gì thế?”
Vương Ngọc Yến cười tươi, cao giọng nói: “Trà chanh Kirin đó! Ở đây không thể tìm được đâu, chị mình vừa đi Nhật về mang cho mình mấy chai, mình thấy rất ngon nên mang cho cậu.”
Mối quan hệ giữa Lương Xuân Chi và Vương Ngọc Yến không thể coi là thân thiết, chẳng qua là học cùng trường cấp hai mà thôi, thậm chí còn không cả cùng lớp, mà chai nước trên tay Lương Xuân Chi chắc chắn cũng không hề rẻ, ít nhất là vào thời điểm đó. Bản thân cô cũng không hiểu vì sao cô nàng ấy lại niềm nở với mình thế, nhưng chẳng biết nói gì hơn ngoài hai chữ ‘cảm ơn’.
Buổi lao động đó Vương Ngọc Yến đến muộn, cô ấy không kịp làm gì để ra mồ hôi mà vẫn uống liền hết nửa chai trà chanh, sau đó lại ngó ngang ngó dọc như tìm kiếm hình bóng người nọ, rồi trưng ra nỗi thất vọng nói:
“Hình như lớp mình hôm nay không đủ người. Không thấy Phạm Vũ Thanh đâu cả.”
Một câu của Vương Ngọc Yến đã gợi nhắc cho Lương Xuân Chi về chàng trai có nụ cười tươi sáng, còn có thái độ bất cần đi nghênh ngang trong mưa. Kể từ sau lần gặp ở buổi nhận lớp, cô đã tự nói với bản thân phải tránh xa anh một chút, con người như vậy không có tí đứng đắn nào.
Thế nhưng điều Lương Xuân Chi không thể ngờ tới, hai người được xếp ngồi cùng tổ với nhau, hơn nữa cô vậy mà được giao cho làm tổ trưởng nữa chứ. Sau này nếu có nhiệm vụ gì được giao, tốt nhất nên coi như không thấy anh, cứ thế cầm bài cầm vở mà nộp cho giáo viên.
Từ nhỏ đến lớn Lương Xuân Chi được ba mẹ giáo dục rất tốt, cô lớn lên trong môi trường tốt đương nhiên tự biết không nên giao du quá nhiều với thành phần nổi loạn như anh.
Cô tự nhẩm trong đầu, Phạm Vũ Thanh, cái tên hay như vậy, thật đúng là đáng tiếc!
Lớp bọn họ lao động đến khoảng bốn giờ chiều, vườn trường đã sạch cỏ, chỉ còn lại mấy đống trên mặt đất chờ người mang bao đến thu dọn để bỏ vào thùng rác. Nhóm mấy học sinh nữ ngồi xuống ghế đá tránh nắng, vừa lấy tay áo lau mồ hôi vừa nói chuyện rất vui vẻ. Lương Xuân Chi không biết mấy cô gái ấy có quen biết từ trước hay không, dù sao cô cũng không định lại ngồi cùng họ. Cô quay người lại định tìm một gốc cây râm mát ngồi xuống, vừa mới quay nửa người đã đụng trúng lồng ngực cứng rắn.
“Lại là cậu?”
Lương Xuân Chi nghe thấy giọng của Phạm Vũ Thanh, kinh ngạc ngước mắt lên, vừa lúc bắt gặp nụ cười quen thuộc. Trời xui đất khiến, chẳng hiểu sao cô lại đứng ngây người, để anh cười cợt mình y hệt lần trước, lúc sau mới hoàn hồn bỏ chạy, không thèm nói lời nào.
Phạm Vũ Thanh nhìn cô bỏ chạy cũng không nói gì, bên tay anh chợt có một bàn tay trắng trẻo khác nắm lấy, tiếp theo là giọng nói ngọt ngào nũng nịu: “Anh bảo đi mua nước cho em mà, sao lại đứng đây?”
Làn gió hiếm hoi bỗng thổi tung mái tóc của cô gái, hòa cùng đôi mắt hạnh chan chứa tình ý, đôi nam nữ nắm tay bước đi xa dần, tất cả cảnh tượng này đều lọt vào tầm mắt của Lương Xuân Chi ngồi nghỉ ở gốc cây bàng.
Updated 25 Episodes
Comments
Layla
Ôi lâu lắm rồi mới thấy nàng quay lại, hóng ghê lunn😊😊😊
2026-03-30
3
ongong
🥰🥰🥰
2026-03-30
0