"Ông chủ, phòng đây ạ. Số 404," Quốc Bảo nói, cúi đầu cung kính, tay cầm thẻ khóa điện tử vừa nhận từ lễ tân.
Đức Minh đứng trước cửa, mặt lạnh tanh, hàm nghiến chặt. "Mày chắc đây là cách đúng đắn không, Quốc Bảo? Mua phụ nữ từ cái gia đình bát nháo đó?"
Quốc Bảo nhún vai nhẹ. "Ông chủ cần xả stress mà. Thú thật, sau khi nghe cô Kiều Trang gào thét hồi nãy, em nghĩ ông chủ cần thứ gì đó yên tĩnh hơn là một cô người mẫu lắm mồm."
"Phụ nữ vẫn là phụ nữ, Quốc Bảo. Đứa nào cũng giống nhau thôi. Chỉ ham tiền với quyền," Đức Minh buông lạnh. Anh giật lấy thẻ từ tay Quốc Bảo. "Đứng ngoài này. Không cho ai quấy rầy, kể cả vợ tao gọi điện."
"Rõ ạ. Chúc ông chủ tận hưởng đêm nay."
Cửa mở. Đức Minh bước vào bóng tối chỉ le lói ánh đèn mờ ở góc phòng.
Ban đầu, anh chỉ định ngồi xuống, hút xì gà, mặc kệ người phụ nữ trong phòng co ro ở xó nào đó. Vì anh chẳng hứng thú với thú vui xác thịt thoáng qua.
Nhưng tiếng rên rỉ nhỏ từ trên giường khiến bước chân anh khựng lại.
"Nóng quá... ai cứu tôi với... ai đó... nóng quá..."
Đức Minh bước lại gần. Trên tấm drap trắng giờ đã nhàu nát, một cô gái cuộn mình run bần bật.
Mái tóc dài phủ kín mặt, nhưng phần vai để trần đỏ ửng lên, như thể có lửa đang cháy từ bên trong.
"Cô bị sao vậy?" Đức Minh hỏi.
Cô gái ngẩng đầu. Đôi mắt lờ đờ, đẫm lệ vì thuốc bị mẹ kế ép uống.
Khi nhìn thấy người đàn ông cao lớn vạm vỡ trước mặt, Khánh Linh không bỏ chạy. Thay vì sợ hãi, cô bò lại gần, bàn tay nhỏ bé nắm lấy gấu áo sơ mi đắt tiền của Đức Minh.
"Xin anh... giúp tôi... tôi chịu không nổi nữa..." Khánh Linh rên rỉ, giọng khàn đặc vừa đau đớn vừa cuồng nhiệt không kiểm soát nổi.
Đức Minh nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường. "Vậy đây là cách cô quyến rũ khách hả? Diễn cảnh nóng bỏng để câu kéo, hử?"
"Không phải... hức... họ bắt tôi uống cái gì đó... xin anh, đầu tôi muốn nổ tung..."
Không báo trước, bàn tay run rẩy của Khánh Linh kéo phéc-mơ-tuya chiếc đầm đỏ. Bằng động tác thô bạo và tuyệt vọng, cô lột bỏ lớp vải mỏng tang ấy để nó rơi xuống sàn, chỉ còn lại thân thể trần trụi.
Khánh Linh không còn biết xấu hổ là gì — cô chỉ muốn cơn nóng rát trên da biến mất.
Đức Minh nuốt nước bọt. Đôi mắt vốn lạnh băng của anh bỗng bắt gặp điều gì đó khác lạ. Anh nhìn vào mắt Khánh Linh — đôi mắt trong veo dù đang bị thuốc làm mờ, đôi mắt ánh lên nỗi buồn sâu thẳm và sự ngây thơ mà anh chưa từng gặp ở ai.
Một thứ gì đó trong lồng ngực Đức Minh bùng nổ. Không đơn thuần là dục vọng — mà là bản năng chiếm hữu hoang dại.
Anh nghĩ đến Kiều Trang — người phụ nữ luôn chối từ anh, ích kỷ, lạnh nhạt. Và giờ, trước mặt anh, có một cô gái đang cầu xin anh giúp đỡ bằng cách nguyên thủy nhất.
"Cô không biết mình đang xin gì đâu, cô bé," Đức Minh gằn giọng. Anh nắm cằm Khánh Linh, ép cô ngửa mặt nhìn anh.
"Làm gì cũng được... miễn là hết nóng..." Khánh Linh thì thầm, nước mắt rơi xuống ngón cái của Đức Minh.
"Tôi phải phục vụ ông... để gia đình tôi được yên... xin ông..."
Nghe hai chữ "phục vụ" và "gia đình", cơn giận trong Đức Minh trào lên đỉnh điểm. Anh ghét cái cách thế giới này vận hành — và anh ghét việc mình bỗng dưng khao khát cô gái này đến thế.
Bằng một cú giật mạnh, Đức Minh đẩy Khánh Linh ngã xuống giường rồi đè lên.
Anh bịt miệng Khánh Linh bằng nụ hôn hung bạo. Anh nghiền nát đôi môi ấy, hút cạn mọi vị cồn và tuyệt vọng còn sót lại.
Khánh Linh kêu lên trong nụ hôn, hai tay bấu chặt vai rộng của Đức Minh, cố tìm chỗ bám víu giữa cơn bão đang nuốt chửng cô.
Khi Đức Minh xâm nhập bằng một cú thúc mạnh, tiếng thét đau đớn xé lòng vang khắp căn phòng.
"Aaakh! Đau... dừng lại... xin anh đau lắm..." Khánh Linh nấc nghẹn, toàn thân cứng đờ. Máu tươi thấm loang trên tấm drap trắng.
Đức Minh đông cứng. Hơi thở dồn dập bên hõm cổ Khánh Linh. "Cô còn trinh?"
Cả đời Đức Minh chưa từng chạm vào người phụ nữ nào ngoài vợ. Và anh biết rõ — Kiều Trang chưa bao giờ dâng cho anh món quà đặc biệt đầu tiên như thế này.
Cô gái này là người thứ hai, nhưng lại là người đầu tiên thực sự trao cho anh vương miện trinh trắng — dù trong sự ép buộc.
"Hức... đau lắm... nhưng đừng dừng..." Khánh Linh lảm nhảm, thuốc khiến cô mất hết lý trí. "Tiếp đi..."
Đức Minh không kìm nổi nữa. Cảm giác chật hẹp siết chặt cơ thể anh như đang khóa luôn cả linh hồn.
Anh chuyển động với nhịp ngày càng nhanh, trút hết bao ấm ức với Kiều Trang, với mẹ, với cả thế giới lên thân hình nhỏ bé của Khánh Linh.
Mỗi tiếng rên của Khánh Linh trở thành thứ nghiện mới.
Anh thấy khát — khát cháy — và chỉ cô gái dưới thân anh mới có thể làm anh thỏa mãn.
*
*
Trong khi đó, bên ngoài cửa phòng, Quốc Bảo tựa tường lướt điện thoại. Bỗng máy rung bần bật.
Tên "Kiều Trang" hiện trên màn hình.
Quốc Bảo thở dài đánh phượt, rồi vuốt nút xanh.
"Dạ, chị Kiều Trang?" Quốc Bảo cất giọng lịch sự giả tạo.
"Quốc Bảo! Đức Minh đâu?! Sao anh ấy không nghe máy?! Đưa điện thoại cho anh ấy ngay!" Kiều Trang hét — chẳng cần bật loa ngoài cũng nghe rõ mồn một.
Quốc Bảo đưa điện thoại ra xa tai một chút, nhăn mặt. "Ôi chị ơi. Ông chủ đang... à, đang họp đột xuất ạ. Rất gấp luôn. Không ai được làm phiền."
"Họp gì giờ này?! Em biết anh ấy giận chuyện lúc nãy, nhưng đừng có trẻ con! Bảo anh ấy về ngay!"
"Ơ, em thấy cuộc họp lần này phải qua đêm luôn á chị. Thông cảm, nhiều vấn đề kỹ thuật phải xử lý thủ công lắm ạ," Quốc Bảo đáp, cố nhịn cười.
Anh hình dung khuôn mặt Kiều Trang đang đắp mặt nạ vài chục triệu mà lòng thì cháy rụi vì ghen.
"Mày nói cái gì vậy, Quốc Bảo? Mày tưởng tao ngu hả?! Nói ngay mấy người đang ở đâu!"
"Bọn em đang ở... ôi, sóng kém quá chị ơi. Xè xè... xè xè... Hình như em vào vùng mất sóng rồi. Mai gặp lại chị nhé!"
Tút!
Quốc Bảo cúp máy rồi chặn luôn số Kiều Trang tạm thời. Anh tựa đầu vào tường, nghe loáng thoáng tiếng rên rỉ vọng ra từ sau cánh cửa phòng 404.
"Tội nghiệp cô người mẫu," Quốc Bảo lẩm bẩm lắc đầu. "Chồng đụng vào cũng không cho, giờ thì chồng đang thưởng thức món tráng miệng ngọt lịm hơn nhiều rồi. Đúng là người ta hay nói — đừng có kiêu khi sở hữu đồ quý, kẻo người khác mượn mất lúc nào không hay."
Updated 87 Episodes
Comments
Nguyễn Như Quỳnh
không bt thương hoa tiết ngọc à
2026-06-03
0
Nguyễn Như Quỳnh
đúg vây ó
2026-06-03
0