Khánh Linh mở mắt, toàn thân như bị nghiền nát — cứ như từng đốt xương bị bẻ gãy rồi ghép lại bằng vũ lực.
Cô liếc xuống tấm drap trắng giờ đã loang vệt đỏ khô cứng — nhân chứng câm lặng cho sự trinh trắng mà cô đánh đổi lấy đống nợ cờ bạc của gia đình.
Bên cạnh, người đàn ông ấy vẫn ngủ say. Gương mặt góc cạnh với lớp râu mờ nơi đường hàm trông thật bình thản — hoàn toàn trái ngược với sự điên cuồng mà anh ta tạo ra đêm qua.
Khánh Linh nín thở, cố gượng dậy thật nhẹ.
"Mình phải đi. Phải báo cho mẹ biết nhiệm vụ xong rồi. Mình tự do rồi," cô nghĩ thầm.
Nhưng chân cô vừa chạm sàn, một giọng trầm khàn đặc trưng của người mới ngủ dậy đã ghìm cô lại.
"Đi đâu?"
Khánh Linh giật mình, phản xạ giật tấm chăn che kín thân thể. Cô quay lại — người đàn ông đã chống đầu lên cánh tay, đôi mắt sắc lẹm nhìn cô chằm chằm.
"Tôi... tôi muốn về. Nhiệm vụ của tôi xong rồi, phải không?" Khánh Linh đáp nhỏ, giọng gần như mất hút trong cổ họng.
Đức Minh khịt mũi khinh bỉ, ngồi dậy, để nguyên bộ ngực vạm vỡ phơi ra. "Ai bảo cô xong rồi? Đi rửa mặt đi. Tôi đợi ở dưới, ba mươi phút."
Khánh Linh nhíu mày, vừa hoang mang vừa sợ hãi.
"Ông muốn gì nữa? Tôi không muốn dính dáng gì với ông nữa. Nợ nhà tôi trả hết rồi, đúng không?"
Khánh Linh hiểu tính mẹ kế. Nếu cô tiếp tục dây dưa với người đàn ông này, Thanh Hà chắc chắn sẽ bóc lột cô không ngừng — biến cô thành con bò sữa vắt hoài không dứt.
Cô chỉ muốn trở về cuộc sống bình thường. Đi học, ôn bài, và quên đi cơn ác mộng này.
Đức Minh đứng dậy, bước tới gần với bầu khí uy hiếp như hút cạn oxy trong phòng. "Chúng ta sẽ cưới nhau."
"C–cái gì? Cưới?" Khánh Linh la lên, mắt tròn xoe. "Ông điên à? Tôi không đời nào lấy ông! Tôi còn đang học đại học, tôi có tương lai, và... và tôi cũng có người yêu rồi!"
Nghe hai chữ "người yêu", khóe miệng Đức Minh nhếch lên — nụ cười cay đắng đầy khinh miệt.
"Người yêu? Con gái nhà ai có người yêu mà lại đi bán thân cho đàn ông lạ như tôi để lấy tiền?" Đức Minh nắm cằm Khánh Linh, ép cô ngẩng mặt.
"Bạn trai cô chắc sẽ rất thất vọng nếu biết chúng ta làm gì liên tục suốt đêm qua, đúng không? Hắn sẽ không thèm đụng vào đồ thừa của tôi đâu," anh nói thêm.
Nhói!
Tim Khánh Linh như ngừng đập. Những lời ấy đâm thẳng vào tâm can.
Đúng vậy, nếu người yêu biết chuyện, thế giới của họ sẽ sụp đổ. Nhưng cưới người đàn ông xa lạ này? Đó cũng chẳng khác gì nhảy vào hang sư tử khác.
"Đừng lắm lời nữa. Tôi ghét nhất phải chờ đợi. Vào phòng tắm ngay hoặc tự tôi lôi cô vào đó," Đức Minh nói lạnh lùng, rồi bắt đầu mặc quần áo như thể sự tồn tại của Khánh Linh chỉ là làn gió thoảng.
Với Đức Minh, nguyên tắc sống rất đơn giản nhưng cứng nhắc. Bố mẹ anh dạy anh bằng bộ quy tắc danh dự nghiêm khắc — phá hỏng thứ gì thì phải chịu trách nhiệm.
Và đêm qua, anh không chỉ phá hỏng — anh đã lấy đi thứ không thể hoàn trả.
Nếu mẹ anh biết anh bỏ rơi cô gái trinh trắng mà anh đã ngủ cùng, đầu anh có thể bị chặt bởi truyền thống gia tộc.
"Chết tiệt! Lẽ ra mình không nên dính vào con bé này," Đức Minh lẩm bẩm, xoa trán, khi bước ra khỏi phòng.
Nhưng tận sâu trong lòng, anh không thể phủ nhận rằng hương thơm cơ thể Khánh Linh và tiếng rên của cô đêm qua đã trở thành thứ nghiện bắt đầu đầu độc lý trí anh.
*
*
Bên ngoài, Quốc Bảo đứng thẳng người trong bộ vest hơi nhàu. Đôi mắt đỏ ngầu và quầng thâm nặng trĩu cho thấy anh thực sự không chợp mắt được phút nào.
"Ông chủ xong rồi ạ? Về thôi, trước khi em ngất vì thiếu cà phê," Quốc Bảo nói, giọng lả đi.
Đức Minh rút xì gà, châm lửa bình thản. "Ngu. Đáng lẽ mày vào phòng khác nghỉ, tận hưởng mấy em trong quán, chứ đứng ngoài cửa như cái tượng làm gì."
Quốc Bảo đảo mắt chán chường. "Ôi, em không thích ăn vặt bậy bạ, ông chủ ơi. Nguyên tắc của em là exclusive. Có làm thì cũng phải với người mình thích, và quan trọng nhất là người ta cũng muốn mình — chứ không phải loại phải canh cửa sợ chạy mất."
"Thôi bớt nói nhảm. Chuẩn bị giấy tờ đi. Tao sẽ cưới con bé trong phòng kia."
Bước chân Đức Minh bỗng khựng lại và Quốc Bảo theo quán tính đâm sầm vào lưng anh.
"Á! Mũi em... Khoan, cái gì? Ông chủ vừa nói gì ạ?" Quốc Bảo chớp mắt lia lịa, buồn ngủ bay biến vì sốc. "Ông chủ thật sự muốn cưới cô ấy? Lấy làm vợ hai? Ông chủ còn tỉnh không vậy? Lỡ cô ngư... à ý em là, vợ ông chủ biết thì sao? Cổ biến cả cái nhà thành chiến trường thế chiến thứ ba luôn đó!"
"Chính cô ấy cho phép tao hôm qua mà. Bảo tao muốn ngủ với ai thì ngủ, miễn đừng làm phiền cô ấy," Đức Minh đáp tỉnh bơ, tiếp tục bước về phía thang máy. "Đèn xanh người ta bật rồi mà không tận dụng thì phí lắm."
"Nhưng nếu ông bà biết thì sao? Đây đâu phải chuyện vợ cho phép hay không — đây là đưa người lạ vào gia phả dòng tộc mà, ông chủ!" Quốc Bảo hớt hải đuổi theo.
"Chuyện ông bà tính sau!" Đức Minh dừng bước trước thang máy, quay lại nhìn Quốc Bảo sắc lẹm. "Quan trọng nhất bây giờ là con bé đó phải mang giọt máu của tao. Cô ấy có thứ mà Kiều Trang không có — sự ngoan ngoãn và sự trong trắng. Vậy là đủ."
Quốc Bảo chỉ biết há hốc mồm. Anh nhìn theo tấm lưng ông chủ với tâm trạng rối bời.
Đức Minh ngày xưa tôn thờ Kiều Trang đến mức nào, giờ lại sẵn sàng phản bội và mạo hiểm lớn như vậy chỉ vì một đứa thừa kế.
"Trời ơi... thế giới của em sắp tận thế thật rồi," Quốc Bảo rên rỉ, xoa mặt. "Xong vụ này em phải lo giấy đăng ký kết hôn, rồi mai chắc lại phải lo giấy ly hôn, hoặc tệ hơn là lo quan tài cho bản thân nếu hai bà vợ bắt đầu túm tóc nhau hay bắn nhau. Lương trợ lý có bao nhiêu đâu mà gánh nặng tinh thần kinh khủng thế này!"
Đức Minh chẳng thèm để ý tiếng càu nhàu của trợ lý. Đầu óc anh đã dồn hết vào một thứ duy nhất — Khánh Linh. Cô gái sẽ trở thành nơi trú ẩn của anh.
Updated 87 Episodes
Comments
Nguyễn Như Quỳnh
thôi anh oi cố lên đi anh
2026-06-03
0