Chương 5: Đẹp

"Ông chủ, em nói thật đấy. Giá một cái đầm ở đây đủ ăn cả năm ở căn-tin trường em. Ông không thấy phí à?"

Khánh Linh đứng chôn chân giữa cửa hàng thời trang cao cấp, nội thất toàn vàng ròng và pha lê.

Cô bấu chặt gấu chiếc đầm đỏ của Thanh Hà cho, đã nhàu nhĩ. Mắt cô dán vào dãy bảng giá mà số không nhiều đến chóng mặt.

Đức Minh không đáp. Anh chỉ ngồi trên ghế sofa tận cùng, vắt chân đầy kiêu ngạo, tay nhấp ly cà phê đen do nhân viên bưng ra.

"Chọn đầm nào thích thì lấy. Đừng bắt tôi lặp lại," Đức Minh nói lạnh, mắt không rời điện thoại.

"Tất cả ạ? Ý ông là em được chọn nhiều hơn một cái?" Khánh Linh hỏi.

"Ừ. Cô muốn từ chối à?" Đức Minh cuối cùng cũng ngẩng lên, nhìn Khánh Linh bằng ánh mắt sắc lẹm đầy uy hiếp.

Khánh Linh cắn môi dưới, mặt tái đi tức thì. "Không phải từ chối, nhưng đắt quá, ông ơi. Em đâu có tiền mua. Nếu em liều mua, ra khỏi đây chắc thành ăn mày luôn."

Im lặng một thoáng. Rồi...

"Pfft — Ha ha ha ha!" Tiếng cười Đức Minh vỡ ra bất ngờ. Tiếng cười trầm, rộn, phóng khoáng đến lạ lùng vang khắp cửa hàng.

Quốc Bảo đứng bên sofa, suýt đánh rơi cái máy tính bảng. Mắt trợn tròn, miệng hơi há.

Suốt thời gian làm trợ lý riêng, anh chưa bao giờ nghe Đức Minh cười như thế. Bình thường, ông chủ chỉ cười mỉm đầy đe dọa hoặc nhếch mép khinh bỉ.

Nhưng lần này, Đức Minh thật sự cười vì sự ngây thơ của một cô bé.

Khánh Linh lại phụng phịu. Mắt rưng rưng vì thấy mình đang bị chế giễu. "Sao ông cười? Em nói nghiêm túc mà! Tiền tiết kiệm của em không bằng một phần trăm giá cái nút áo kìa!"

Đức Minh hắng giọng, dù vẫn còn vương vấn nét buồn cười nơi khóe mắt. Anh nhìn Khánh Linh — vẻ mặt vừa muốn khóc vừa bực.

"Cô nghĩ mang họ của tôi để làm gì? Để đếm tiền thối đi chợ à?" anh hỏi.

"Cô chủ ơi, nghe em nói này," Quốc Bảo chen vào, cố làm trung gian dù phải nhịn cười trước bộ mặt hoảng loạn của Khánh Linh. "Cô không cần lo chuyện tiền nong. Đừng nói một hai cái đầm, nếu cô muốn, ông chủ Đức Minh có thể mua luôn cả cái cửa hàng này cùng toàn bộ nhân viên ngay hôm nay chỉ dành cho cô."

Khánh Linh há hốc, chớp mắt không tin nổi. "Anh đùa đấy à? Mua cả cửa hàng?"

"Em đâu có đùa. Tài sản ông chủ Minh mà chất đống lên thì phủ kín—"

"Đủ rồi, Quốc Bảo! Mày bắt đầu nói nhảm rồi," Đức Minh cắt lời, giơ tay ra hiệu cho Quốc Bảo câm miệng. Anh quay lại nhìn Khánh Linh vẫn đứng cứng đờ. "Chọn quần áo cho đàng hoàng. Cô không thể gặp bố mẹ tôi với bộ đồ rác rưởi đang mặc. Và bỏ hết mấy bộ đồ cũ trong đầu cô ra."

Khánh Linh vẫn ngần ngừ. "Nhưng mà, ông ơi..."

"Đi ngay, hoặc tôi tự chọn cái đầm hở hang nhất cửa hàng cho cô mặc," Đức Minh đe dọa bằng gương mặt bình thản.

Nghe vậy, Khánh Linh rùng mình. Cô hình dung mấy chiếc đầm mỏng tang Kiều Trang hay mặc trên tạp chí.

Hối hả, Khánh Linh cuối cùng cũng đi theo nhân viên đã đứng chờ sẵn với nụ cười niềm nở.

"Được rồi, được rồi! Em tự chọn!" cô lầm bầm bước đi.

Sau khi Khánh Linh đi khuất, Quốc Bảo ghé lại gần Đức Minh. "Ông chủ, trông ông rất thích thú khoảnh khắc này đấy. Chị Kiều Trang có biết ông đang đi mua sắm với vợ mới không ạ?"

Mặt Đức Minh cứng lại, bầu không khí lạnh lẽo phủ xuống. "Cô ấy bận với thế giới của cô ấy rồi, Quốc Bảo. Nếu cô ấy muốn tôi công bằng, lẽ ra cô ấy phải cho tôi thứ thuộc về quyền của tôi. Nhưng cô ấy từ chối, thì con bé kia sẽ là người hưởng."

"Nhưng ông chủ ơi, cô Khánh Linh trông còn ngây thơ lắm. Cô ấy còn sợ tiêu tiền của ông nữa kìa. Khác hẳn chị Kiều Trang — một lần shopping ở Paris tiêu bay cả chiếc xe thể thao," Quốc Bảo nói.

Đức Minh im lặng, nhìn về phía phòng thay đồ. Có gì đó lạ lùng trong lồng ngực. Anh biết mình đang phản bội cam kết với Kiều Trang, nhưng nhìn Khánh Linh chân thật và ngơ ngác thế lại khơi dậy bản năng bảo vệ vốn bị chôn vùi bấy lâu.

Không lâu sau, rèm phòng thay đồ mở ra. Khánh Linh bước ra trong chiếc đầm lụa trắng ngà hòa với màu da.

Mái tóc rối giờ được nhân viên búi gọn gàng. Cô trông như một nàng công chúa lạc đường — má ửng hồng vì ngượng.

"Mặc vậy có hợp không ạ?" Khánh Linh rụt rè hỏi.

Quốc Bảo huýt sáo khẽ. "Tuyệt vời. Ông chủ ơi, gu thẩm mỹ cô Khánh Linh cũng không tệ đâu ạ."

Đức Minh đứng dậy, bước lại gần Khánh Linh. Anh đứng ngay trước mặt cô, khiến Khánh Linh phải ngước lên mới nhìn được mặt chồng.

Đức Minh chỉnh lại cổ áo đầm, ngón tay ấm áp chạm vào làn da cổ mịn màng của Khánh Linh.

"Đẹp," Đức Minh thì thầm ngắn gọn, nhưng đủ khiến tim Khánh Linh đập loạn nhịp.

"Cảm ơn ông..."

"Gọi tôi là Đức Minh. Hoặc ít nhất, đừng gọi như thể tôi là sếp của cô," Đức Minh ra lệnh, rồi quay sang quầy thu ngân mà không đợi Khánh Linh trả lời. "Quốc Bảo, lo hết đi. Chúng ta đi về nhà chính ngay. Bố mẹ tao chắc nóng lòng xem món quà tao mang về lắm rồi."

Quốc Bảo gật đầu nhanh nhẹn, nhưng tranh thủ ghé tai Khánh Linh khi Đức Minh đã đi xa. "Cô chủ ơi, em khuyên cô hít thở thật sâu đi. Vì sau đây, cô không chỉ đối mặt với giá đầm đắt đỏ, mà là đối mặt với nhà chồng."

Khánh Linh nuốt nước bọt. "Họ có đáng sợ không?"

Quốc Bảo chỉ giơ ngón cái cùng nụ cười bí hiểm. "Đáng sợ hơn ma ở hộp đêm nhà mẹ kế cô đấy. Đi thôi, đừng để sư tử nhà mình đợi lâu!"

Khánh Linh hít thở thật sâu, bấu chặt hai bàn tay. Cô không biết điều gì đang chờ mình ở căn biệt thự lớn kia.

*

*

"Mẹ nói cái gì?! Cưới? Đức Minh cưới ai?!" Kiều Trang hét thất thanh. Chiếc điện thoại trong tay suýt tuột khi nghe giọng mẹ bên kia đầu dây.

"Con sẽ sốc lắm đấy. Đức Minh... nó sẽ cưới Khánh Linh — em gái cùng cha khác mẹ của con."

Đùng!

Như sét đánh giữa trời quang, tim Kiều Trang dường như ngừng đập. Thế giới cô xây bằng sự kiêu ngạo bỗng chốc sụp đổ.

"Khánh Linh? Sao có thể? Bấy lâu nay nó bị nhốt ở nhà sau, không được gặp ai kia mà?!"

"Mẹ cũng không hiểu sao chúng nó gặp được nhau! Đức Minh có liên lạc với con chưa?" Thanh Hà hỏi, giọng lo lắng.

"Chưa, mẹ. Argh, thằng Minh khốn nạn! Nó phớt lờ con!"

"Con nên đến nhà bố mẹ chồng ngay. Kể hết với họ để Đức Minh ly hôn con đĩ nhỏ đó trước khi quá muộn!" Thanh Hà cố tình xúi giục.

Kiều Trang nhe răng, khuôn mặt xinh đẹp biến dạng đáng sợ. "Được rồi. Con sẽ đến."

Kiều Trang tin chắc bố mẹ chồng — những người cực kỳ coi trọng thể diện gia tộc — sẽ không bao giờ chấp nhận một con bé chiêu đãi viên hộp đêm làm con dâu.

Lần này, Kiều Trang thề sẽ nghiền nát Khánh Linh và bêu rếu cô trước mặt toàn bộ đại gia đình nhà Đức Minh.

Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu
2 Chương 2: Còn trinh?
3 Chương 3: Chúng ta sẽ cưới nhau
4 Chương 4: Chính thức!
5 Chương 5: Đẹp
6 Chương 6: Gặp mẹ chồng
7 Chương 7: Vợ cả đại chiến vợ hai
8 Chương 8: Sự xuất hiện của nhóc dễ thương
9 Chương 9: Tim đập loạn nhịp
10 Chương 10: Kho báu trong rừng rậm
11 Chương 11: Âm mưu thâm độc
12 Chương 12: Gọi anh là anh yêu!
13 Chương 13: Tối nay ngủ cùng nhau
14 Chương 14: Cùng nhau bồn chồn
15 Chương 15: Mau kiểm tra camera!
16 Chương 16: Thủ phạm thật sự
17 Chương 17: Chết đi cho rồi!
18 Chương 18: Cất cái bàn tay bẩn thỉu đó ra!
19 Chương 19: Lạnh quá, ông chủ ơi...
20 Chương 20: Của anh to quá, biết không!
21 Chương 21: Dịch vụ đặc biệt
22 Chương 22: Làm gián điệp
23 Chương 23: Không muốn nghèo!
24 Chương 24: Người đàn bà ích kỷ
25 Chương 25: Bí mật
26 Chương 26: Gối ôm biết thở
27 Chương 27: Ngon không? Ăn được không?
28 Chương 28: Ngủ ngoài kia đi!
29 Chương 29: Bắn anh đi!
30 Chương 30: Cho em một cái ôm ấm
31 Chương 31: Lê Đại Nam xuất hiện
32 Chương 32: Xét nghiệm ADN
33 Chương 33: Bất ngờ tuyệt vời
34 Chương 34: Ly hôn đi
35 Chương 35: Cứ cởi ra trước mặt anh đi
36 Chương 36: Kết quả xét nghiệm là chính xác!
37 Chương 37: Một tuần trôi qua...
38 Chương 38: Tan nát
39 Chương 39: Lọ Lem hóa công chúa
40 Chương 40: Anh rể đại chiến em rể
41 Chương 41: Tạm biệt
42 Chương 42: Bỗng dưng buồn nôn
43 Chương 43: Gì?! Khánh Linh có bầu?!
44 Chương 44: Hình phạt
45 Chương 45: Sao mình hồi hộp thế này?
46 Chương 46: Yêu anh rồi
47 Chương 47: Đêm nay đi, anh!
48 Chương 48: Hai gã đàn ông đấu khẩu
49 Chương 49: Làm trợ lý riêng cho Đức Minh
50 Chương 50: Tại quả xoài xanh
51 Chương 51: Đứa bé này là con anh
52 Chương 52: Đòi giải thích
53 Chương 53: Không bao giờ hòa hợp
54 Chương 54: Nhiệm vụ
55 Chương 55: Ác mộng
56 Chương 56: Đá trúng chim tao!
57 Chương 57: Khủng bố
58 Chương 58: Mọi chuyện đã xong
59 Chương 59: Dùng Đại Nam làm mồi nhử
60 Chương 60: Coi họ là tượng đi
61 Chương 61: Giả vờ ngu
62 Chương 62: Hộp đêm
63 Chương 63: Ba triệu đô
64 Chương 64: Ký ức hai năm trước
65 Chương 65: Thuần hóa con hổ đã lỡ mang về nhà
66 Chương 66: Đến chết cũng không lấy chồng!
67 Chương 67: Ai cũng giỏi diễn kịch
68 Chương 68: Muốn thử hôn tôi không?
69 Chương 69: Đầu tư sinh học!
70 Chương 70: Phải cưới
71 Chương 71: Thỏa thuận
72 Chương 72: Bình thường thôi!
73 Chương 73: Lão già khọm
74 Chương 74: Kéo co
75 Chương 75: Đám cưới Đại Nam và Vân Anh
76 Chương 76: Đêm tân hôn
77 Chương 77: Kỳ nghỉ
78 Chương 78: Lo lắng
79 Chương 79: Bị húc bởi bò tót
80 Chương 80: Thiệp mời tiệc
81 Chương 81: Tim đập loạn nhịp
82 Chương 82: Đi dự tiệc
83 Chương 83: Lo lắng quá mức
84 Chương 84: Mọi thứ đã kết thúc
85 Chương 85: Xe rung lắc
86 Chương 86: Vài tháng sau...
87 Chương 87: Bé trai
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu
2
Chương 2: Còn trinh?
3
Chương 3: Chúng ta sẽ cưới nhau
4
Chương 4: Chính thức!
5
Chương 5: Đẹp
6
Chương 6: Gặp mẹ chồng
7
Chương 7: Vợ cả đại chiến vợ hai
8
Chương 8: Sự xuất hiện của nhóc dễ thương
9
Chương 9: Tim đập loạn nhịp
10
Chương 10: Kho báu trong rừng rậm
11
Chương 11: Âm mưu thâm độc
12
Chương 12: Gọi anh là anh yêu!
13
Chương 13: Tối nay ngủ cùng nhau
14
Chương 14: Cùng nhau bồn chồn
15
Chương 15: Mau kiểm tra camera!
16
Chương 16: Thủ phạm thật sự
17
Chương 17: Chết đi cho rồi!
18
Chương 18: Cất cái bàn tay bẩn thỉu đó ra!
19
Chương 19: Lạnh quá, ông chủ ơi...
20
Chương 20: Của anh to quá, biết không!
21
Chương 21: Dịch vụ đặc biệt
22
Chương 22: Làm gián điệp
23
Chương 23: Không muốn nghèo!
24
Chương 24: Người đàn bà ích kỷ
25
Chương 25: Bí mật
26
Chương 26: Gối ôm biết thở
27
Chương 27: Ngon không? Ăn được không?
28
Chương 28: Ngủ ngoài kia đi!
29
Chương 29: Bắn anh đi!
30
Chương 30: Cho em một cái ôm ấm
31
Chương 31: Lê Đại Nam xuất hiện
32
Chương 32: Xét nghiệm ADN
33
Chương 33: Bất ngờ tuyệt vời
34
Chương 34: Ly hôn đi
35
Chương 35: Cứ cởi ra trước mặt anh đi
36
Chương 36: Kết quả xét nghiệm là chính xác!
37
Chương 37: Một tuần trôi qua...
38
Chương 38: Tan nát
39
Chương 39: Lọ Lem hóa công chúa
40
Chương 40: Anh rể đại chiến em rể
41
Chương 41: Tạm biệt
42
Chương 42: Bỗng dưng buồn nôn
43
Chương 43: Gì?! Khánh Linh có bầu?!
44
Chương 44: Hình phạt
45
Chương 45: Sao mình hồi hộp thế này?
46
Chương 46: Yêu anh rồi
47
Chương 47: Đêm nay đi, anh!
48
Chương 48: Hai gã đàn ông đấu khẩu
49
Chương 49: Làm trợ lý riêng cho Đức Minh
50
Chương 50: Tại quả xoài xanh
51
Chương 51: Đứa bé này là con anh
52
Chương 52: Đòi giải thích
53
Chương 53: Không bao giờ hòa hợp
54
Chương 54: Nhiệm vụ
55
Chương 55: Ác mộng
56
Chương 56: Đá trúng chim tao!
57
Chương 57: Khủng bố
58
Chương 58: Mọi chuyện đã xong
59
Chương 59: Dùng Đại Nam làm mồi nhử
60
Chương 60: Coi họ là tượng đi
61
Chương 61: Giả vờ ngu
62
Chương 62: Hộp đêm
63
Chương 63: Ba triệu đô
64
Chương 64: Ký ức hai năm trước
65
Chương 65: Thuần hóa con hổ đã lỡ mang về nhà
66
Chương 66: Đến chết cũng không lấy chồng!
67
Chương 67: Ai cũng giỏi diễn kịch
68
Chương 68: Muốn thử hôn tôi không?
69
Chương 69: Đầu tư sinh học!
70
Chương 70: Phải cưới
71
Chương 71: Thỏa thuận
72
Chương 72: Bình thường thôi!
73
Chương 73: Lão già khọm
74
Chương 74: Kéo co
75
Chương 75: Đám cưới Đại Nam và Vân Anh
76
Chương 76: Đêm tân hôn
77
Chương 77: Kỳ nghỉ
78
Chương 78: Lo lắng
79
Chương 79: Bị húc bởi bò tót
80
Chương 80: Thiệp mời tiệc
81
Chương 81: Tim đập loạn nhịp
82
Chương 82: Đi dự tiệc
83
Chương 83: Lo lắng quá mức
84
Chương 84: Mọi thứ đã kết thúc
85
Chương 85: Xe rung lắc
86
Chương 86: Vài tháng sau...
87
Chương 87: Bé trai

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play