Vợ Hại Của Trùm Mafia
"Em không quan tâm mẹ anh nói gì, Minh! Thân thể em là tài sản của em. Chỉ cần có bầu một lần thôi là hợp đồng với Vogue và Paris Fashion Week tan tành hết. Anh muốn em thành bà nội trợ nhàm chán, bụng bự mất dáng hả?"
Giọng Kiều Trang the thé như lưỡi dao xé toạc sự im lặng của phòng làm việc.
Cô đứng giữa phòng, vẫn khoác trên mình chiếc đầm lụa đỏ như máu ôm sát thân hình mảnh mai không chê vào đâu được. Không một nét nào toát lên vẻ hiền mẫu — chỉ có tham vọng rực cháy.
Đức Minh ngồi bất động trên chiếc ghế quyền lực của mình. Anh nhấp một ngụm whisky trong ly pha lê, đôi mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào vợ.
"Năm năm, Kiều Trang. Năm năm anh nhường đường cho em đuổi theo tham vọng. Nhưng mẹ anh nói đúng — một đế chế không có người thừa kế thì chỉ là chờ ngày sụp đổ."
"Ồ, vậy là bây giờ anh bắt đầu nghe lời bà già đó rồi hả?" Kiều Trang cười nhạt, bước lại gần, hai tay chống lên mặt bàn làm việc của Đức Minh. "Mẹ anh chỉ muốn có con búp bê mới để dạy dỗ thành quái vật giống anh thôi. Em không phải nhà máy đẻ, Minh!"
Prắc!
Ly rượu trong tay Đức Minh đập xuống bàn. Rượu bắn tung tóe lên đống giấy tờ quan trọng, nhưng anh không thèm để ý.
Đức Minh đứng dậy, khiến Kiều Trang phản xạ lùi một bước vì sức uy hiếp tỏa ra từ thân hình vạm vỡ của anh.
"Đừng bao giờ nói về mẹ anh như thế nữa," anh nghiến răng, vừa bước vòng qua bàn, dồn Kiều Trang tới khi lưng cô đập vào kệ sách. "Em biết rõ anh là ai khi em nhận chiếc nhẫn này. Em biết trong thế giới của anh, lòng trung thành và huyết thống là thứ giá trị nhất. Em tận hưởng cuộc sống của vợ Đức Minh, em được che chở bởi cái tên của anh, nhưng em từ chối nghĩa vụ của mình?"
Kiều Trang ngẩng đầu, cố giữ thể diện dù hơi thở đã bắt đầu gấp gáp.
"Em là vợ anh, không phải người hầu! Sự nghiệp em đang ở đỉnh cao, Minh. Em vừa được chọn làm đại sứ thương hiệu quốc tế. Anh nghĩ em sẽ vứt hết chỉ để ốm nghén buổi sáng và bụng phình ra sao?"
"Vậy anh phải đợi đến bao giờ?" Đức Minh hỏi, khuôn mặt anh chỉ cách Kiều Trang vài phân. "Đợi đến khi em già nua, không còn ống kính nào thèm nhìn? Lúc đó có khi tử cung em cũng đã quá già để cho anh thứ anh cần."
"Vậy thì đi kiếm người khác mà làm!" Kiều Trang hét lên, bực bội tột cùng. "Thuê tử cung, hay ngủ với ai tùy thích. Em không quan tâm, miễn đừng làm phiền cuộc sống của em!"
Đức Minh nhìn Kiều Trang bằng ánh mắt khó đọc — pha trộn giữa khinh bỉ và thất vọng sâu thẳm.
"Em vừa cho phép một thứ mà em sẽ không bao giờ rút lại được, Kiều Trang," Đức Minh nói bình thản. Quá bình thản — và điều đó đáng sợ hơn cả cơn thịnh nộ của anh.
"Anh nói vậy là sao?"
Đức Minh không trả lời. Anh quay lưng, cầm điện thoại trên bàn. "Đi đi. Anh còn cuộc họp phải giải quyết."
"Mình chưa nói xong!"
"Anh bảo đi!" Đức Minh quát.
Kiều Trang giật mình, mắt đỏ hoe vì tức giận, nhưng cô biết khi nào nên dừng lại trước khi Đức Minh thực sự bùng nổ.
Gầm gừ trong họng, cô giật lấy túi xách rồi lao ra khỏi phòng, đóng sầm cửa mạnh đến mức rung cả tường.
Đức Minh thở dài, xoa mặt thô bạo. Anh không ngờ cuộc hôn nhân mà anh từng nghĩ sẽ là một liên minh vững chắc lại trở thành gánh nặng ngột ngạt đến vậy.
Suy nghĩ của anh chuyển sang mẹ — chiều nay bà lại gọi điện, khóc, van xin anh sớm cho bà một đứa cháu vì sức khỏe bà đang xuống dốc.
Cộc! Cộc!
Tiếng gõ cửa kéo anh về thực tại.
"Vào," Đức Minh ra lệnh.
Quốc Bảo — cánh tay phải kiêm người tin cẩn nhất — bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng, tay cầm một tập hồ sơ mỏng.
"Ông chủ, có chuyện ở hộp đêm của gia đình cô Kiều Trang," Quốc Bảo báo cáo ngắn gọn.
Đức Minh nhướn một bên mày. Anh hiếm khi dính dáng đến gia đình dì ghẻ của vợ — đám người mà anh coi như ký sinh trùng. "Liên quan gì đến tôi?"
"Họ đang bày mưu hãm hại một cô gái để trừ nợ cờ bạc. Một người có vẻ có giá trị cao trên thị trường chợ đen. Tên là cô Khánh Linh."
Đức Minh im lặng một lát. Cái tên xa lạ, nhưng bản năng của anh bật tín hiệu. "Khánh Linh? Là ai?"
"Em gái cùng cha khác mẹ của cô Kiều Trang. Bấy lâu nay bị giấu ở nhà sau."
Đức Minh tựa lưng vào ghế, châm một điếu xì gà. "Cử người đến đó. Tối nay tao chán mấy vở kịch của Kiều Trang rồi. Biết đâu xem sự hỗn loạn nhà nó lại giải trí được."
"Vâng, ông chủ."
Đức Minh không biết rằng, quyết định ghé xem chỗ hỗn loạn ấy sẽ đưa anh đến cuộc gặp gỡ với một cô gái — người sẽ thay đổi toàn bộ kế hoạch đời anh.
*
*
"Con xin mẹ... con lạy mẹ, đừng làm vậy. Con sẽ làm bất cứ việc gì — rửa bát, lau dọn quán mỗi ngày — xin mẹ đừng bán con!" Tiếng khóc của cô gái vỡ ra, nghe mà nghẹn lòng.
Cô quỳ sụp trên sàn, tay bấu chặt mép chiếc đầm đỏ ngắn bị ép mặc lên người.
Chiếc đầm hở hang quá mức, phô bày làn da trắng ngần đang run rẩy dữ dội.
Thanh Hà — mẹ kế — chỉ rít một hơi thuốc mỏng trên đầu ngón tay rồi nhìn Khánh Linh bằng ánh mắt ghê tởm.
"Làm gì? Lương rửa bát thì đủ trả nợ cờ bạc của nhà mày à, Khánh Linh? Cái thân mày mới là tài sản, là thứ duy nhất có giá trị mà mày có."
"Bố ơi... bố cứu con..." Đôi mắt sưng húp của Khánh Linh hướng về phía người đàn ông đứng lặng như tượng ở góc phòng.
Người đó — bố ruột cô — chỉ cúi đầu thật sâu. Nắm tay siết chặt, nhưng miệng khóa kín. Ông không dám nhìn vào mắt con gái.
"Đừng trông chờ gì ở bố mày. Ổng đồng ý rồi," Thanh Hà cắt ngang lạnh lùng. Bà ra hiệu cho hai gã to con đứng sau. "Giữ nó lại!"
"Không! Con xin mẹ!" Khánh Linh giãy giụa, nhưng cánh tay bị kẹp chặt đến đỏ ửng.
Thanh Hà bước tới, cầm một ly nước trong suốt thoang thoảng mùi cồn nồng nặc. Bên trong, một viên thuốc nhỏ đã tan hoàn toàn.
"Uống đi. Cho đỡ căng thẳng khi phục vụ vị khách đặc biệt tối nay," Thanh Hà nói với nụ cười quỷ dữ.
"Con không uống... xin mẹ đừng... hức... con lạy mẹ..." Khánh Linh lắc đầu quầy quậy, nước mắt chảy ướt đẫm má.
"Mở miệng nó ra!" Thanh Hà quát.
Một gã túm tóc Khánh Linh giật ngửa, ép mặt cô ngửa lên trong khi gã kia bóp hàm cô cho há ra.
Khánh Linh cùng đường, hơi thở nghẹn ngào vì nỗi sợ khủng khiếp.
"Nuốt đi, hoặc tao sẽ cho cả nhà mày thối rữa trong tù ngay tối nay!" Thanh Hà dí sát mặt Khánh Linh đe dọa.
Thứ nước đắng nóng rát bị ép chảy vào cổ họng Khánh Linh. Cô sặc sụa dữ dội khi cơn nóng bắt đầu lan từ cổ họng xuống bụng.
"Tốt. Giờ nhốt nó vào phòng 404. Khách sắp đến rồi," Thanh Hà ra lệnh không một chút cảm xúc.
Ý thức của Khánh Linh dần mờ đi. Cơn nóng bất thường thiêu đốt lồng ngực, tim đập loạn xạ không kiểm soát.
"Mọi người ác quá..." Khánh Linh nấc lên khi cánh cửa phòng đóng sầm lại, bỏ mặc cô một mình trong bóng tối.
Updated 87 Episodes
Comments
Nguyễn Như Quỳnh
cá nhà như qq hạ tiện từ mẹ đến con tội nu9
2026-06-03
0