Hắn dí cây côn ngạo nghễ vào mặt cô. Bảo Châu sợ hãi nhắm chặt đôi mắt. Hắn cười, vuốt đôi gò má đỏ bừng đến méo mó: "Chúc mừng bà Triệu thắng đời 1-0 có cơ hội được ngắm nghía cây trường côn quý giá cất giữ lâu năm của Hùng mỗ!"
Thắng đời cái cục shit! Bà đây đếch thèm đồ bẩn thỉu của người khác!
"Chê phần thưởng hả? Đúng là mắt mù có phúc mà không biết hưởng. Nhưng biết sao giờ, anh lỡ nhìn trúng em rồi...phần thưởng này...bắt buộc em phải nhận." Hắn dí phần thưởng vào miệng, vào mũi vào mắt cô.
Mùi hoang dã da thịt xộc vào mũi, Bảo Châu muốn ói, cô ra sức lắt đầu phản đối. Hắn cười càng hoang dại hơn, miết nhẹ bờ mi cong run run: "Muốn còn hai viên ngọc nhìn đời thì...mau...nhìn côn!" Mười ngón tay hắn chụp vào hai hốc mắt.
Hồn vía Bảo Châu bay lên mây, cô ngoãn ngoãn nghe theo lời hắn. Cô chưa từng thấy của ai nên không biết đánh giá như nào. Sự dũng mãnh của cây côn trước mặt làm cô muốn nghẹt thở. Cô dường như thấy nó thở phì phò, hả cái miệng rỉ nước thách thức cô: Muốn sống thì mau nhìn kỹ vào!
Bảo Châu dướn cổ nuốt nước mắt.
Hắn cười, thẳng lưng giơ cao cây côn: "Nhìn cho kỹ một lần...tránh cầm nhầm côn thằng khác. Kết cục cầm nhầm chỉ có vào lãnh cung."
Hắn cho cô thời gian ngắm nghía. Mười phút trôi qua, hắn hỏi: "Nhìn rõ chưa?"
Bảo Châu gật đầu lia lịa.
"Tốt! Đêm nay suôn sẻ anh sẽ dạy em cách cầm côn chế ngự nó. Giờ anh...xem em có xứng không!" Nói là làm. Hắn quất nhẹ côn vào miệng cô, rồi di chuyển xuống dưới, tháo thắt lưng giải phóng đôi chân thon, tách ra, ép sát lên bụng cô.
"Anh...m..uốn...l..àm gì? Đồ...b..iến th..ái!" Bảo Châu sợ hãi mở to đôi mắt dướn người nhìn theo
Hắn ép chân cô thành chữ em mờ, cúi mặt nhìn nhụy hoa phập phồng hút mở, nở nụ cười quái gở: "Như này cái vòi nhỏ của em mới hút nổi cây trường côn. Đừng quá căng thẳng, nếu còn nguyên anh sẽ nhẹ nhàng. Ngược lại...Hùng mỗ không xài hàng rữa!" Hắn cầm côn cọ cọ quanh nhụy hoa. Tay còn lại xới tung đám cỏ đen mượt.
Bảo Châu run hết cả người, cơ thể nóng bức cực kì khó chịu. Ngược lại mặt hắn không cảm xúc, nghiêm túc vờn côn tập trung quan sát như đang nghiêm túc nhìn biểu đồ vàng lung lắc mỗi giờ chờ cơ hội bắt đáy.
"Ướt át quá rồi. Em cũng ghê gớm thật, chưa gì muốn nuốt trọng cây trường côn quý giá của Hùng mỗ. Để xem em có cơ hội không."
Hắn tách rộng chữ em mờ thêm chút, dí đầu côn vào lỗ nhụy, từ từ thẳng lưng.
"Áaaaaaaaaaaaa....!" Cây côn trướng to quá cỡ mạnh mẽ xé thịt tiến vào. Bảo Châu đau muốn ngất. Nước mắt chực trào, rồi lăn dài theo khóe mắt ướt cả đôi tai.
Còn hắn?
Sau khi thúc hai phần ba thân côn vào trong, hắn dừng lại một chút rồi rút ra. Máu đỏ phủ đầu côn, nhớp nháp quanh thân côn. Hắn thích thú bật cười ha hả. Khom lưng ôm mặt cô:
"Bà Triệu, Triệu Hùng anh lập lời thề trong đêm tân hôn: Anh chính thức cho phép em được cầm trường côn quý giá của anh!" Hắn tháo bộ đồ hai mảnh đang trói tay cô đưa lên mũi hít hà rồi hả miệng ngậm.
Hành động của hắn quá biến thái khiến Bảo Châu sững sờ ngó trân trân vào miệng lão.
"Còn không mau!"
Tôi không thèm!
Hắn tóm hai tay cô bắt cầm.
Vật vừa to vừa cứng vừa trơn trợt trượt lên trượt xuống trong tay cô. Độ nóng căng của nó làm đôi tay Bảo Châu tê dại.
"Sao? Em hài lòng không?"
Bảo Châu gật đầu.
"Nói!" Hắn rút chiếc áo trong miệng cô ra.
Bảo Châu vừa tranh thủ hít thở, vừa trả lời: "Rất...rất...hài...lòng!"
"Được! Nếu đã hài lòng, cả đời này em mãi mãi chỉ cầm mỗi nó!"
"Ừm."
"Tốt! Anh sẽ độc sủng em!"
Bảo Châu rất muốn nói, cô không cần hắn độc sủng, cô chỉ cần hắn giải thoát cho cô. Nhưng có lẽ ước nguyện này chỉ có thể chôn chặt trong lòng. Đã sống lại rồi, cô không muốn bản thân phải chết thảm lần nữa. Đành phải kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.
Để minh chứng cho lời mình nói, hắn cúi mặt nhẹ nhàng dùng lưỡi liếm sạch, nuốt sạch hết thảy mọi đau đớn hắn vừa gây ra cho cô. Miệng hắn dịu dàng bao nhiêu, đôi tay hắn nhẹ nhàng bấy nhiêu. Hắn dùng miệng xoa dịu từng milimet da. Hắn rửa sạch thân thể nuột nà từ đầu tới ngón chân bằng chính nước bọt của hắn.
Biến thái đến thế là cùng. Bảo Châu thấy tởm. Nhưng hắn thì thấy rất ngon, rất thơm. Hắn mặc kệ cây trường côn giật giật điên cuồng đòi tra nó vào vỏ, hắn thong thả hôn hít, mút gặm từng ngón chân, ngón tay cô.
"Ngon lắm. Thịt da em chỗ nào cũng ngon. Nhưng ngon nhất là chỗ này!" Hắn dí mặt vào đám cỏ, dùng lưỡi khuấy đảo khuôn viên, liếm sạch từng chút mật tình.
Cơ thể Bảo Châu run bần bật.
"Sướng lắm phải không?"
Bảo Châu giả điếc cắn chặt răng không để thoát ra một tiếng rên nhỏ nào.
"Em im lặng như vậy, anh có thể hiểu là em chưa được sướng. Anh biết rồi, anh làm liền đây." Hắn cắm đầu hôn chụt chụt, dướn mắt nhìn đôi gò má sắp chín của cô, rồi ngắm nghía động tình hít thở thêm chút, cười hề hề, cầm thân côn đút vào cửa động, thẳng lưng thúc mạnh.
Updated 25 Episodes
Comments
Ngọc Trang
Đọc ngại chít đi được tốc độ biến thái của a thấy ớn quá . Với tình hình này chắc tình tiết này lặp đi lặp lại nhiều lần quá với con người biến thái như thế c phải sống sao đây, tới khi nào mới có cơ hội được trốn thoát đây...
2026-04-02
2
🎴 HaitaniᵛᶰRanⁿᵇ
tả đám cỏ là thấy ấy ấy r 👽👽
2026-04-01
0
Army
Mừng bồ ra try mới, k thấy app thông báo j cả😅
2026-04-01
1