"Nói đi."
Nhìn vào thái độ lạnh lùng, kiêu ngạo của người đàn ông, Du Tuệ Ân liền đoán được ngay lý do tại sao anh ta 30 vẫn chưa có vợ.
Đứng trước một cô gái xinh đẹp, quyến rũ như cô mà vẫn làm như không chút hứng thú, chứng tỏ người này mắc chứng lãnh cảm với phụ nữ.
Du Tuệ Ân cô chê nha!
Đấu tranh tư tưởng xong, cô mới vào thẳng vấn đề.
"Anh nghĩ sao vể hợp đồng hôn nhân?"
Gợi ý đã được đưa ra và có vẻ như Mộ Nam Kiệt cũng cảm thấy hứng thú. Anh nhấp chút trà, rồi điềm đạm cất tiếng:
"Cô cho rằng lý do nào khiến tôi phải đồng ý?"
"Anh già rồi, chắc hẳn mẹ anh đang rất lo lắng về điều đó nên luôn thúc giục anh phải cưới vợ sinh con. Tôi đây mới 25 mà mẹ tôi còn sợ ế nên cứ ép đi xem mắt miết mà."
Du Tuệ Ân là người thẳng thắn, đôi khi có chuyến tuỳ hứng nên cứ nghĩ gì là nói đó, nói như vả vào mặt người nghe cũng được miễn là không thẹn với lòng.
"Sợ là phải, tại cô có duyên quá mà." Mộ Nam Kiệt cười khinh bỉ.
"Sự thật thường hay mất lòng, anh không muốn tin cũng không được." Du Tuệ Ân nhàn nhã đáp.
Nói đến đây thì dường như Mộ Nam Kiệt không còn hứng thú trò chuyện thêm. Thấy anh đứng dậy, cô liền hỏi:
"Anh còn chưa trả lời tôi đấy. Có đồng ý giao dịch không? Mà nếu như không đồng ý thì phiền anh tìm cách từ chối khéo léo để cả mẹ tôi và mẹ anh đều dễ dàng chấp nhận hộ, đừng tự ý đổ hết cái xấu lên người tôi thì anh không yên đâu."
Lần đầu tiên có phụ nữ dám uy hiếp Mộ Nam Kiệt, điều đó khiến anh chợt cảm thấy thú vị.
Quay sang nhìn cô bằng ánh mắt hứng thú, mị hoặc, anh hỏi:
"Nếu không thì cô định làm gì tôi?"
"Nhẹ thì mắng một trận, nặng thì kiện anh tội phỉ báng." Du Tuệ Ân kiêu kỳ đáp.
"Mắng người là phong thái của một Tiến sĩ?" Anh nhướn mày.
"Tiến sĩ chứ đâu có câm mà im lặng để người ta nói xấu."
Đây vẫn là lần đầu tiên có một cô gái dám anh nói một câu, cô đáp lại một câu thế này. Thường thì số đông phụ nữ ngoài kia cứ hễ gặp anh là lại tìm đủ lý do tiếp cận, ngọt ngào, nịnh nọt các thứ khiến anh vô cùng chán ghét. Nay Du Tuệ Ân lại khác hẳn số đông, cũng chẳng biết là thật hay cố tình giả vờ.
"Anh cứ về suy nghĩ thêm, rồi trả lời tôi cũng không muộn."
Không để bản thân là kẻ bị bỏ lại, Du Tuệ Ân trực tiếp lấy ra danh thiếp đặt lên bàn, sau khi nói xong câu nói liền cầm túi xách, ung dung đi trước.
Lướt qua anh như một cơn gió vô tình, cô để lại trong anh chút cảm giác lạ lẫm, chút không cam tâm bản thân như cái bóng không hình. Cầm lên tấm danh thiếp có tên lẫn số điện thoại, Mộ Nam Kiệt bắt đầu suy nghĩ về giao dịch mà Du Tuệ Ân từng nói.
Hợp đồng hôn nhân ư? Anh có nên thử một lần để biết đâu tìm được tình yêu đích thực hay đơn giản là làm vui lòng phụ huynh?
Trở về nhà sau buổi xem mắt, đó lại là lúc Mộ Nam Kiệt phải lắng nghe rất nhiều những lời khen ngợi từ mẹ anh dành cho Du Tuệ Ân. Thúc giục anh phải nhanh chóng cưới cô làm vợ để bà có dâu có cháu. Sức ép quá lớn, làm hại tối đó anh lại phải nghĩ đến hai từ "giao dịch" kia mà đấu tranh tư tưởng.
Ở Mộ gia là thế, chỗ Du Tuệ Ân cũng không khác hơn anh là bao khi mà Du phu nhân luôn miệng dành cho Mộ Nam Kiệt những lời khen có cánh, bà đốc thúc cô mở lòng cho anh cơ hội tìm hiểu. Chịu không nổi, cô đành viện cớ ở phòng nghiên cứu có việc để ra ngoài gặp mặt bạn thân là Lý Giao Giao tâm sự.
"Phen này toang thật rồi. Phụ huynh hai bên là chỗ thâm tình, họ cứ thi nhau thúc ép, tao sợ cái tên Mộ Nam Kiệt kia thỏa hiệp mất. Dù gì lấy một cô vợ vừa đẹp, vừa thông minh tài giỏi như tao cũng đâu có thiệt."
"Ý mày là Mộ Nam Kiệt, chủ tịch tập đoàn Thịnh Thế hả?" Lý Giao Giao hai mắt sáng rỡ khi nghe bạn thân nhắc tới cái tên quen thuộc.
"Đúng rồi! Mày làm gì ngạc nhiên ghê vậy?"
"Mộ Nam Kiệt là nam nhân trong mộng của biết bao chị em phụ nữ đó. Mày nhắc tới nên tao ngạc nhiên là phải rồi."
Thấy nét mặt hám trai của bạn thân mà Du Tuệ Ân chán chả buồn nói. Còn khen anh ta đẹp, cô lại thấy giống cái tảng băng di động đúng hơn.
"Ai ao ước chứ bổn tiểu thư thì không. Cái tên mặt đá đó thì có gì thú vị chứ."
"Ờ, gu mày vốn là mấy anh lanh lợi, hoạt bát nhưng phải chín chắn cơ mà. Còn Mộ Nam Kiệt trầm tính như thế sao mày ưa nổi. Nhưng mà nói ra mới biết mày đang lo thừa."
"Thừa chỗ nào?" Du Tuệ Ân tròn mắt nhìn Lý Giao Giao.
"Thừa ở chỗ quá sức tự luyến. Tao tưởng anh nào tầm thường thì còn sa ngã khi gặp mày chứ là Mộ Nam Kiệt thì năm mươi năm mươi thôi. Anh ấy cũng đẹp trai, tài giỏi mà."
"Ê, ý mày là tao không xứng để anh ta sa ngã hả?" Du Tuệ Ân cảm thấy bất bình khi bạn mình mà nó không theo phe mình.
"Không phải, chỉ là hai người ngang tầm nên ai cũng có cái tôi cao ấy. Phải xem cái tôi ai thấp hơn thì người còn lại mới chiến thắng."
Nghe vậy, bản tính hơn thua của Tuệ Ân lập tức trỗi dậy.
"Mày dám cược không?"
"Cược gì cơ?"
"Cược Mộ Nam Kiệt sẽ đồng ý kết hôn."
Updated 33 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Ơ hay cái anh này, là tiến sĩ thì không được mắng người hả. Chị đẹp chị giỏi nhưng chị không có hiền đâu à nha, anh có thích thì cứ thử trải nghiệm đi🤣🤣🤣
2026-04-02
6
So Lucky I🌟
Hai bà mẹ sau này là công thần rất lớn đấy nhé, vì hai mẹ mà hai anh chị mới có duyên mà nên nợ 🥰🥰
2026-04-02
5
So Lucky I🌟
Đúng đúng chị nhỉ, mới có 25 mà mẹ còn đang lo ế thì anh 30 chính là đã già rồi🤣🤣🤣 cứ phải nói thẳng nói thật thế mới dễ sống🤣🤣🤣
2026-04-02
5