Du Tiểu Thư, Xin Tự Trọng!
"Lại đi xem mắt á?"
Du Tuệ Ân mở to đôi mắt long lanh, có đôi con ngươi đen huyền nhìn mẹ mình. Cô từ ngạc nhiên chuyển sang lắc đầu chán nản, thậm chí khuyến mãi thêm cái bĩu môi nũng nịu.
"Biết ngay con lại dở dở ương ương. Đối tượng của con lần này là con trai của bạn thân mẹ, con liệu mà cư xử cho đàng hoàng vào."
"Mẹ! Đây đã là người thứ mười tám rồi đó. Con gái mẹ chỉ mới có 25 tuổi à, có phải già khú đế đâu mà mẹ sợ con ế."
Du Tuệ Ân ôm gối phụng phịu ngồi trên giường, cô căn bản đã quá chán nản với câu chuyện mai mối, rồi cái gì mà con gái có thời, hết thời là không ai thèm cưới của mẹ mình mỗi khi bà nhắc tới.
"Người ta bằng tuổi con đã một nách hai đứa rồi đấy Ân Ân, 25 là lớn rồi, phải lấy chồng thôi con ạ." Du phu nhân miệt mài dỗ dành con gái.
Bà nhiệt tình hết mình nhương con gái bà lại chui vào chăn mà trốn.
"Nhưng mà con không muốn lấy người con không yêu." Du Tuệ Ân vùng vằng trong chăn.
"Thì cưới trước yêu sau, hồi xưa ba với mẹ cũng từ mai mối mà đến với nhau, chẳng phải vẫn hạnh phúc đến giờ đó sao?"
"Tại vì ba con là người đàn ông tốt, lỡ đâu con gặp trúng tên đàn ông không ra gì thì sao? Thế chẳng phải sẽ dang dở một chuyến đò ngang?" Cô bật ngồi dậy, nghiêm túc nhìn bà Du.
"Người mẹ chọn sao có thể không tốt? Huống hồ đây còn là con trai của bạn thân mẹ. Mẹ tìm hiểu kỹ lắm rồi, cậu ấy hơn con năm tuổi đủ chín chắn trưởng thành như ý con muốn, đã vậy còn chưa có mối tình vắt vai chứng tỏ là người yêu đương nghiêm túc đáng được cân nhắc tìm hiểu. Mẹ cũng đâu có bắt buộc con phải lấy người ta liền, mẹ chỉ cần con thật sự nghiêm chỉnh mở lòng cho mối quan hệ này thôi, chứ đừng có giống mấy lần trước vừa gặp đã bày đủ trò cho con người ta bỏ chạy."
Nói có sách mách phải có chứng.
Mới tháng trước bà Du cùng sắp xếp cho cô đi xem mắt, thế là Du Tuệ Ân liền hoá trang bản thân thành một cô gái đã xấu còn lôi thôi, lượm thượm, ăn nói chẳng câu nệ khiến đối phương phải bỏ về giữa buổi, nên giờ phải dặn dò kỹ lưỡng trước mới an tâm.
"Ba mươi tuổi vẫn chưa có mối tình vắt vai, nói không chừng do anh ta quá xấu xí, hoặc là khuyết tật mới không ai thích." Du Tuệ Ân bắt đầu vẽ chuyện bàn ra.
"Bậy bạ. Người ta là con nhà quyền quý, 20 tuổi đã có thể thay ba gánh vác sản nghiệp đồ sộ, nay 30 tuổi đã làm chủ hai công ty lớn nhất nhì trong và ngoài nước. Mẹ cũng có xem ảnh rồi, đẹp trai tuấn tú, vóc dáng phong độ không thua ba con hồi còn trẻ đâu. Mẹ thấy mối này ngon, con mà không chịu nữa chắc mẹ chết quách đi cho xong chứ làm mẹ mà không thể làm tròn trách nhiệm thì còn xứng đáng gì nữa."
Nói tới nói lui một hồi vẫn là Du Tuệ Ân bị đưa vào thế uy hiếp. Tấm thân nhỏ bé không thể chạy khỏi bầu trời nắng chói chang, thôi thì cứ thuận nước đẩy thuyền, còn thuyền rẽ đi đâu là do cô quyết định.
"Được rồi mà! Mẹ sắp xếp đi, khi nào xong thì báo con."
"Sắp xếp xong rồi! Là buổi tối cuối tuần này."
"Sắp xếp rồi mà mẹ còn hỏi con làm gì?" Du Tuệ Ân mếu máo.
"Thì nói trước cho con khỏi bỡ ngỡ." Bà Du đáp tỉnh bơ.
"Mẹ lúc nào cũng đặt con vào thế đã rồi."
Phụng phịu thế nào rồi thì cũng phải bất lực chấp nhận đi xem mắt. Chỉ là ngay trong tối hôm đó, trong đầu cô chợt nảy sinh ý nghĩ táo bạo, thậm chí còn nôn nao chờ đến ngày gặp mặt người đàn ông ấy.
Thời gian thấm thoát thôi đưa, mới thứ hai mà hôm nay đã chủ nhật, cái ngày mà Du Tuệ Ân phải đi xem mắt. Khác hẳn với 17 lần trước, lần này cô ăn mặc chỉn chu, trang điểm nhẹ nhàng vừa đúng ý Du phu nhân mong muốn.
Trên đường tới nhà hàng, cô cho rằng đối tượng hôm nay sẽ là một người đàn ông già dặn, cứng nhắc vì dù gì cũng 30 tuổi, nào ngờ thực tế lại vả cho cô một phát đau điếng vì... Anh ta rất đẹp, cụ thể là vừa đẹp vừa cuốn!
"Hai mẹ con tới lâu chưa? Kẹt xe quá nên tôi đến hơi muộn."
Bà Du và bà Mộ hai người tay bắt mặt mừng.
"Tôi cũng vừa mới đến. Đây con trai tôi, Mộ Nam Kiệt!" Bà Mộ hãnh diện giới thiệu về con trai mình.
Lúc đó, người đàn ông lịch thiệp ấy cũng đứng dậy, lễ phép cúi đầu chào bà Du. Hẳn là con nhà có giáo dục, vừa đẹp vừa lịch sự.
"Chà, thằng bé còn phong độ hơn cả trong ảnh. Cơ mà tiểu Ân nhà tôi cũng xinh xắn không hề thua kém đứng cạnh tiểu Kiệt của cậu đâu nhé!" Bà Du cũng thật tự hào khi nói về con gái mình.
Sự thật thì Du Tuệ Ân cũng là nữ nhân thanh tú, mỹ miều, mang gương mặt có ngũ quan sắc nét, vóc dáng cao ráo, nuột nà, đã thế mới 25 tuổi đã nắm bằng Tiến sĩ trong tay nên ông bà Du đều vô cùng tự hào về cô con gái độc nhất này.
Đôi trẻ chào nhau bằng mắt, vì hầu như chẳng ai hứng thú với buổi xem mắt này ngoài hai bà mẹ.
Cuộc gặp mặt sau đó diễn ra khá suôn sẻ theo ý muốn trưởng bối. Vì mẹ của cả hai là bạn thân nên nói chuyện tuyệt nhiên ăn ý, nói một hồi lại viện cớ kéo nhau rời đi để hai người có không gian riêng trò chuyện.
Thế là thời cơ của Du Tuệ Ân đã tới.
"Tôi biết anh cũng là nạn nhân của buổi xem mắt hôm nay. Hay là chúng ta cùng thực hiện một giao dịch, anh thấy sao?"
Phụ huynh vừa rời đi chưa ra khỏi cửa, Du Tuệ Ân đã nóng lòng bày tỏ "tâm tư" mục đích khiến người đàn ông lạnh lùng đối diện không giấu nổi cái nhếch mép khinh thường.
"Nói đi."
Updated 33 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Lại tiếp tục chúc mừng truyện mới em nhé, mà em không ra tiếp bộ bên kia nữa à/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2026-04-02
9
So Lucky I🌟
Đàn ông ba mươi tuổi chưa có nổi mảnh tình vắt vai, điều ấy không có nghĩa đủ chứng minh rằng đó là một người chín chắn trưởng thành và yêu đương nghiêm túc đâu mẹ, mẹ không nghĩ tới trường hợp vì ảnh tệ quá mới không có ai yêu à🤣🤣🤣🤣
2026-04-02
6
So Lucky I🌟
Hai anh chị cứ giao dịch đi, rồi lại tình giả yêu thật mấy hồi😆😆😆
2026-04-02
5