Hôm nay là buổi tập ballet thứ hai kể từ khi chuyển đến Phùng Hoa. Phòng tập nằm ở tận phía Tây thành phố, giáo viên dạy múa ở đó rất xinh đẹp, dạy khéo mẹ Cố Thanh Dao nhìn cực kỳ ưng mắt chỗ học múa này.
Trước đây khi học buổi đầu tiên Cố Thanh Dao có mẹ đưa đón, nhưng sáng nay bà có việc bận, chỉ kịp dặn dò vài câu rồi vội vã ra ngoài.
"Dao Dao, nhớ đường không con?"
"Nhớ ạ."
"Nếu lỡ xe thì gọi mẹ nhé."
"Dạ."
Thật ra cô không hề nhớ lắm, cảm giác nhớ quên một quãng đường dài trí nhớ của cô không làm được. Nhưng Thanh Dao không muốn làm phiền mẹ, hôm nay xưởng may gặp rắc rối lớn mẹ cô không thể không đến.
Cố Thanh Dao đứng im dưới trạm dừng xe bus, nắm nhẹ quai túi vải màu kem. Ngón tay cô thon dài và trắng trẻo siết chặt đến mức hơi tái đi vì lo lắng.
Vài phút sau xe bus cuối cùng cũng đến.
Cố Thanh Dao nhanh chân bước lên, chọn cẩn thận một chỗ gần cửa sổ ở hàng ghế cuối nơi ít người để ý nhất. Chiếc xe bắt đầu chậm rãi lăn bánh, mang theo những âm thanh quen thuộc của thành phố buổi sáng nào tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tiếng gió lùa qua khe cửa kính không được đóng chặt.
Cố Thanh Dao tựa nhẹ đầu vào kính xe. Mắt nhỏ gieo trống rỗng lặng nhìn ra ngoài, nhưng không thật sự nhìn thấy gì.
Cảnh vật thi nhau lướt qua nhanh chóng. Những tòa nhà, những hàng cây, những người đi đường với gương mặt vô danh. Tất cả đối với cô đều xa lạ.
Buổi học đầu tiên khá suôn sẻ, Cố Thanh Dao mới chỉ nhận thẻ đi lại trong tòa dạy. Ngay sau khi về nhà điều bất ngờ hơn, mẹ và Dượng bất ngờ chuẩn bị cho cô một chiếc váy múa màu hồng phấn.
Trước kia, váy múa đối với Cố Thanh Dao rất đắt đỏ. Một chiếc đơn giản ở Ngỗ Tấn cũng hơn 700.000đ ba mẹ cô thế mà lại dành dụm mua được cho cô không thua thiệt các bạn cùng lớp.
Nhớ lại khi còn ở Ngỗ Tấn, Cố Thanh Dao đã từng được học múa ballet. Đó cũng chỉ là một lớp học nhỏ trong trường, do một cô giáo trẻ vừa ra trường phụ trách. Không phải môn bắt buộc, nhưng gần như tất cả các bé gái trong lớp đều tham gia.
Thích cái cảm giác xoay tròn cơ thể theo nền nhạc nhẹ nhàng.
Thích những chiếc váy múa mỏng nhẹ xòe ra khi quay.
Thích cảm giác bản thân trở nên mềm mại, bay bổng hơn.
Cố Thanh Dao cũng vậy, những thứ mà các thiếu nữ ở Ngỗ Tấn thích cô cũng thích. Chỉ cần trong tầm khả năng cô sẽ tự mày mò học hỏi mà không phiền hà đến ba mẹ.
Mẹ Cố Thanh Dao biết cô thích vẽ.
Cũng biết cô rất thích múa.
Cho nên từ khi còn nhỏ, bà luôn cố gắng cho cô học đủ mọi thứ cô muốn. Không phải để Cố Thanh Dao trở nên xuất sắc hơn người khác. Cũng chẳng phải để cô sau này có nghề nghiệp vững vàng. Chỉ là, bà không muốn con gái mình phải bỏ lỡ điều mình yêu thích.
Nhưng sau đó…mọi chuyện đều không như bọn họ mong đợi.
Ba Cố Thanh Dao mất.
Tai nạn lao động.
Một sự cố bất ngờ.
Một cú ngã từ giàn giáo cao đầy đau đớn. Rồi chẳng có sự sắp đặt nào cả, mọi thứ kết thúc chỉ trong vài tiếng đồng hồ tại bệnh viện. Mọi thứ trong gia đình cũng gần như thay đổi hoàn toàn sau ngày hôm đó.
Kinh tế gia đình bị thu hẹp dần. Những khoản chi tiêu trước đây dần trở thành gánh nặng trên vai mẹ cô. Chi phí cho lớp học múa, rồi tới lớp học vẽ. Từng cái, từng cái đều phải bắt buộc dừng lại.
Đứa trẻ hiểu chuyện như Cố Thanh Dao lúc ấy không khóc cũng chẳng buồn đòi hỏi. Dù nhớ ba đến mức nào thì ít nhất cô cũng lựa chọn không được khóc trước mặt mẹ.
Chỉ là từ đó về sau, đến giờ cũng đã hơn 9 năm Cố Thanh Dao chưa từng mở lời xin xỏ mẹ hay nhắc lại chuyện sở thích của bản thân.
...
Đến điểm dừng tiếp theo, Cố Thanh Dao xách túi nhỏ bước xuống trạm xe bus, đế giày vừa chạm đất đã cảm nhận được hơi nóng âm ỉ từ mặt đường bốc lên.
Chiếc váy hoa nhí màu vàng nhạt theo động tác của cô lặng lẽ lay động trong gió, vạt váy mềm mại quấn nhẹ quanh bắp chân rồi lại buông xuống, mang theo một cảm giác mỏng manh khó tả.
Phía trước là một ngã tư lớn, xe cộ qua lại không ngớt, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện hòa vào nhau thành một lớp âm thanh ồn ào phủ kín không gian, trái ngược hoàn toàn với sự yên tĩnh trong lòng cô.
Cố Thanh Dao đứng lại, không vội bước tiếp, ánh mắt hơi ngẩn ra. Cô đang cố lục lại trong trí nhớ đoạn đường mà mẹ đã từng chở mình đi qua, nhưng những hình ảnh rời rạc cứ hiện lên rồi lại tan biến, không đủ để ghép lại thành một lối đi rõ ràng.
Cô khẽ nhón mũi chân lên, đầu mũi giày chạm xuống mặt đất rồi xoay nhẹ một vòng nhỏ, động tác mềm mại gần như vô thức của Cố Thanh Dao khi để bản thân đứng quá lâu.
Gió thổi qua mang theo hơi nóng và cả mùi bụi của đường phố nó lướt qua cổ chân trần trắng mịn của cô, làm làn váy lại rung lên một nhịp rất nhẹ.
Ở ven đường, sát chỗ cô đang đứng. Một chiếc Ferrari màu vàng nổi bật đỗ im lặng như đang cố tình phô trương sự tồn tại của mình giữa dòng xe bình thường.
Cửa kính xe hạ xuống phán nửa nửa, một cánh tay tùy tiện vươn ra ngoài, cổ tay thả lỏng, những ngón tay kẹp một điếu thuốc đang cháy dở, thỉnh thoảng lại đưa lên môi rít một hơi sâu rồi buông xuống, để làn khói trắng mỏng theo đó tản ra, bị gió kéo đi thành những vệt nhạt.
Khói thuốc theo chiều gió bất ngờ phả thẳng về phía Cố Thanh Dao, khiến cô chưa kịp phản ứng đã bị sặc, cổ họng nghẹn lại, một tràng ho dồn dập bật ra không kìm được. Cô hơi cúi người xuống, một tay vô thức siết chặt quai túi vải, khớp ngón tay trắng bệch, bờ vai mảnh cũng run lên theo từng nhịp ho, mắt cũng vì thế mà ửng đỏ, hàng mi dài chớp liên tục như muốn xua đi cảm giác khó chịu trong cổ họng và mũi.
Cố Thanh Dao hơi nghiêng đầu, cô theo phản xạ nhìn về phía chiếc xe, nhưng cũng chỉ là một cái liếc rất nhanh. Cái liếc mắt đủ để thấy bóng dáng mơ hồ của người bên trong qua lớp kính chưa hạ hết, cùng với điếu thuốc vẫn còn cháy dở giữa những ngón tay thản nhiên.
Không có bất kỳ biểu hiện xin lỗi hay để ý nào, rõ ràng đây là đang gây ô nhiễm không khí ở nơi công cộng. Cố Thanh Dao chậm chạp lùi lại một bước, một bước rồi thêm một bước nữa, khoảng cách giữa cô và chiếc xe dần được kéo. Khoảng cách khiến cô cảm thấy nó vô cùng an toàn với bản thân.
Trong xe, Giang Diệc Xuyên lười biếng tựa lưng vào ghế, ánh mắt vốn đang hờ hững nhìn dòng xe cộ phía trước lại bất chợt dừng lại nơi thiếu nữ đứng bên ven đường đợi đèn xanh.
Làn khói thuốc còn chưa kịp tan hết, vẫn lững lờ bay về phía cô, khiến dáng người nhỏ nhắn kia thi thoảng lại cúi xuống ho đến khó nhọc. Động tác ấy không hề khoa trương, thậm chí còn có chút vụng về đáng yêu. Nhưng lại khiến ánh nhìn của Giang Diệc Xuyên vô thức dừng lại lâu hơn bình thường. Ngón tay kẹp điếu thuốc cũng vì thế mà khựng lại giữa không trung.
| ồ |
"Xoay vài vòng trên núi đã được khối rồi."
"Tao mà là mày. Tao chắc chắn sẽ cày suốt đêm ngày."
"Này!!"
"Tao nói mày nghe, em gái thuê hôm trước thuê cho mày đấy. Rất được. Nói chuyện có cảm tình."
Lưu Đỉnh lúc này ngồi bên cạnh vẫn đang thao thao bất tuyệt kể câu chuyện của chính mình, nói đến đoạn cao trào thì không thấy người bên cạnh phản ứng, quay sang mới phát hiện Giang Diệc Xuyên căn bản không hề nghe mình nói.
Ánh mắt cậu ta dõi theo hướng nhìn của Giang Diệc Xuyên, rất nhanh liền bắt được bóng dáng thiếu nữ mặc váy hoa nhí màu vàng nhạt đứng ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ.
“Phùng Hoa có gái xinh thế này à?”
Giọng Lưu Đỉnh mang theo chút ngạc nhiên lẫn hứng thú, ánh mắt rõ ràng không che giấu khỏi ý kiến đánh giá.
Giang Diệc Xuyên không trả lời cậu ta, mắt đưa ra nhìn khá lâu. Lúc sau chỉ thấy khóe môi cậu ta chậm rãi nhếch lên một độ cong nhàn nhạt, không rõ là cười hay là một biểu cảm thoáng qua vì hứng thú.
( Phùng Hoa lại có gen hoàn hảo thế này?)
Giữa ngã tư đông đúc và hỗn loạn, Cố Thanh Dao lại giống như con búp bê nhỏ xinh đẹp tách biệt khỏi tất cả. Làn da vốn đã trắng, đứng dưới ánh nắng càng trở nên nổi bật, không khác nào đang phủ một lớp ánh sáng mỏng.
Chiếc váy hoa nhí màu vàng nhạt ôm lấy thân hình mảnh mai, đường cong mềm mại nơi vòng eo nhỏ gọn hiện lên vừa đủ, không tùy tiện phô trương nhưng lại khiến người ta khó mà rời mắt.
Dáng người cô khá nhỏ nhắn, nhìn tổng thể rơi vào 1 mét 55, 56. Giang Diệc Xuyên tùy tiện rít hơi thuốc cuối cùng, ánh mắt vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi cô, cho đến khi cô tiếp tục lùi lại thêm vài bước nữa ra sau.
Rõ ràng cậu ta hiểu cô đang cố tránh xa mùi khói nên mới rít điếu thuốc lần cuối rồi ném đi. Động tác nhỏ bé của cô khiến nụ cười nơi khóe môi cậu ta sâu thêm một chút.
Giang Diệc Xuyên nghiêng đầu, mày cậu ta hơi cau lại mà liếc sang Lưu Đỉnh, giọng nói trầm thấp mang theo chút lười nhác.
"Đừng trêu ghẹo gái nhà lành."
Lưu Đỉnh khựng lại một giây, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy cậu ta tiện tay rút điếu thuốc từ tay mình gõ nhẹ điếu thuốc xuống thành cửa xe, tàn thuốc rơi xuống, bị gió thổi tan ngay lập tức.
"ơ này. Giang Diệc Xuyên! tao còn chưa dùng xong??"
Updated 23 Episodes
Comments