Một phần, cô không muốn phải tiếp tục lăn lộn ngoài nơi loạn lạc, một phần vì cô thật sự nợ ân tình của hắn, cô muốn ở lại trả ân tình này. Ngoài ra, cô cảm thấy mình vẫn còn may mắn khi không cần phải trải qua khảo sát khắc khe mà vẫn được chọn làm nô lệ cho một yêu quái.
Thật mau, Chiêu Mộng Dao được sắp xếp cho ở trong bếp, là nơi sẽ gắn liền với thân phận hầu bếp của cô.
Đào Tử Kỳ mang tính cách trầm lãnh, từ lúc cứu cô đến giờ chưa từng nhìn cô thêm lần nào, cũng chẳng quan tâm đến sự tồn tại của cô. Vì khắp thân thể đều bị thương, người trong dinh thự lại ít, ai cũng có việc riêng, còn lạnh lùng nên Chiêu Mộng Dao như bị cô lập.
Tuy nhiên, thỉnh thoảng cũng có người quan tâm, hỏi han cô, nhất là Phong quan gia. Ông cũng hay dò hỏi tình trạng của cô, âm thầm báo cho người đàn ông.
Ở nơi lạnh lẽo, Chiêu Mộng Dao giống như trước, phải tự mình lo liệu, từ ăn uống đến ăn mặc cô đều tự tay mình làm. Một cô bé nhỏ xíu đã phải tự biết nấu ăn, may quần áo, thậm chí chẻ cũi. Dần dần, cô cũng quen với nếp sống nơi này, và còn biết được thân phận bán yêu của người đàn ông (nửa khuyển nửa người).
Một tối, cô đang tập trung chuẩn bị bữa tối cho 6 người, đột nhiên, bên ngoài vọng vào âm thanh quen thuộc, khiến cô phải dừng lại ngay việc dở dang, hai chân loắt choắt chạy ra ngoài.
Trước mặt cô, Phong quản gia cùng Quyết bảo vệ đang đỡ đần người đàn ông bị thương vào trong. Bước đi của họ không thuận, vì hắn quá to lớn, khi dìu hắn có đôi phần khó khăn.
Dưới sàn nhà qua mỗi bước đi là một vệt máu đỏ tươi loang lổ, khiến người nhìn thấy có chút kinh sợ, nhưng rất nhanh nó sẽ được lau đi sạch sẽ.
Chăm nhúng khăn ướt, xử lý mọi thứ rất chuyên nghiệp, dường như cô ấy đã quên với cảnh này, quen đến mức cô ấy không cần phải bịt mũi, tránh mùi tanh tưởi sộc vào.
Người đàn ông đi đến đâu, Chăm sẽ theo sau dọn dẹp, cho đến khi hắn được đưa vào phòng riêng, cánh cửa cũng khép lại, cô bé đứng ở bên ngoài còn hơi ngơ ngác, tò mò không biết chuyện gì đang xảy ra?
Cô đợi rất lâu, lâu thật lâu, cánh cửa đóng chặt cuối cùng cũng có chuyển động. Khi ba con người bên trong bước ra, khắp người họ toàn là máu, vẻ mặt của họ vô cùng phờ phạc.
Phong quản gia dặn dò hai người kia, rồi lại rảo bước đến chỗ cô, ánh mắt ông lộ rõ vẻ không thích, nói với cô.
"Chủ nhân bị thương trong lúc quyết chiến, nhóc đừng có vào đó làm phiền. Nếu không, ông sẽ không cứu nổi nhóc đâu."
Sau đó, bóng lưng to lớn mà lạnh lùng của ông đập vào mắt cô bé, cô ngước cổ nhìn theo, đến khi bóng dáng của ông và hai người kia khuất đi, cô mới hoàn hồn.
Cô quay đầu trầm tư trước cửa vài phút, rồi cũng quay về nơi của mình.
*Cạch*
"Chị...Chăm..."
Thật bất ngờ, Chăm lại ở trong phòng bếp, đang loay hoay chuẩn bị thức ăn. Nhưng mà, Chiêu Mộng Dao đã sớm chuẩn bị mọi thứ, không những thức ăn dành cho 5 người, còn có luôn phần của người đàn ông.
Mỗi khi hắn ra ngoài, cô vẫn luôn nấu một phần để dành cho hắn, bởi cô lo xa, sợ hắn khi ra ngoài cực khổ quay về, sẽ luôn có người chờ đợi, chuẩn bị sẵn đồ ăn cho hắn, mặc dù hắn chưa từng dùng đến đồ cô nấu.
Cô nhìn thấy Chăm gạt bỏ hết công sức của mình, trong lòng vô cùng hụt hẫng, tính tình con nít cố chấp của cô bỗng trỗi dậy, cô lén lút lấy phần thức ăn của mình chạy đi, chạy một mạch đến phòng của người đàn ông.
Đứng trước cửa, cô hơi do dự, rồi cũng mạnh dạn bước vào.
Căn phòng này từ lúc cô ở đến nay chưa đặt chân vào, lúc này nhìn thấy cô có hơi kinh ngạc. Bên trong nộn thất rất đơn giản, nhưng trên tường lại treo đầy vũ khí, khiến cơ thể cô phản ứng, bất giác rùng mình lên.
Trong bầu không gian vắng lặng, cô nghe được nhịp thở trì trệ, nó phát ra sau tấm rèm lụa trên giường lớn. Cô cẩn thận mang thức ăn đến gần, vừa đặt lên chiếc tủ đầu giường đã nghe một chất giọng lanh lảnh đến chói tai.
"MANG RA NGOÀI!"
Người đàn ông lập tức ngồi dậy, vén tấm rèm để lộ nửa thân trên đang quấn đầy băng. Đôi mắt màu hổ phách của hắn híp nặng nề, còn loé lên một tia sáng như chim cắt săn mồi, doạ cho một cô bé sợ hãi suýt bật khóc.
Hắn xưa nay là kẻ có phẩm vị, thứ mà không phải người hắn chỉ định nấu, hắn tuyệt đối sẽ không ăn. Nhìn đồ đặt ở trên bàn, hắn càng không kìm được tính nóng, tiếp tục quát.
"Chẳng phải ta đã bảo Chăm chuẩn bị thức ăn sao? Nhóc đang làm cái trò gì vậy?"
"Mang ra ngoài rồi cút ngay!"
Mắt hắn nhìn cô bé không quá lâu, nói xong lại bỏ tay ra khỏi rèm nằm xuống, hoàn toàn phớt lờ biểu cảm buồn bã, thất vọng của cô.
-Tại sao...tại sao vậy...mình chỉ muốn...chỉ muốn giúp ngài ấy...
-Chỉ muốn trả ơn thôi mà...
Một cô bé đơn thuần không biết vị chủ nhân mình kính trọng tại sao lại nỗi giận, cô chỉ biết lặng lẽ rơi nước mắt, cả người cứng đờ như khúc gỗ không chịu rời đi, làm người đàn ông nổi cơn tam bành lên.
"Nhóc bị điếc à? Cút ra ngoài ngay!"
Updated 24 Episodes
Comments
Trang Nguyễn Mai
cho tui hỏi nam9 với nu9 cách nhau bao nhiêu tuổi mà thấy nam9 xưng "nhóc" là nghĩ nu9 cũng phải dưới 18 thêm vào đó là nghe giọng điệu của nam9 cũng phải trên 25
2026-04-09
0
⚜ 𝓜𝓲𝓬𝓪𝓱 ⚜
truyện của tg thì na 9 lúc nào cũng không phải là người 🤣🤣🤣
2026-04-10
0