VỢ NHẶT CỦA ĐẠI YÊU
Trong không gian mù mịt của màn đêm lồng vào là tiếng côn trùng kêu lên ríu rít còn lẫn vào một thứ tiếng khác, đó chính là tiếng thở trì trệ mà ngắt quãng của một người nằm trên bãi cỏ.
Một cô bé chạc tuổi 13, nằm thoi thóp, khắp người trơ xương của cô đâu đâu cũng đầy rẫy những vết thương, một bên cánh tay còn mất một mảng thịt to, dường như đã bị thứ gì đó ăn mất, hay bị kẻ khác cắt mất.
Xung quanh cô không có lấy một người, tất cả đều là cây cối um tùm bao vây lấy cô, cùng với chướng khí mịt mù. Đôi mắt lam của cô vô hồn, nhìn vào bóng tối không thấy đường đi, há miệng thoi thóp.
Đột nhiên, hơi thở nặng nề của cô bỗng dừng lại, đôi ngươi lún liếm nhiễm nước khẽ động đậy, nhìn thấy được một bóng người to lớn tiến đến dần dần hiện rõ.
Đó là một người đàn ông, gương mặt hắn giống như một lãng tử, lại thanh thoát pha vào nét điển trai của người từng trải, cộng với mái tóc màu bạch kim đặc biệt, và đôi mắt hổ phách biết reo rắc thương nhớ, càng làm tăng nét đẹp đến mê hồn.
Mỗi bước chân của hắn đầy uy lực, phong thái hơn người, tựa hồ kẻ mượn gió thu bước vào mộng, từ từ tiến đến chỗ người đang nằm.
"Ha~"
Rồi, khi cô bé nhìn thật kỹ, cô mới nhận thức được hắn không phải là người!
Đôi tai hắn giống những đôi tai của yêu quái, yêu tinh, khá dài so với tai người bình thường. Hắn liếc mắt u tĩnh quan sát, từ đầu cho tới chân cô hắn không bỏ xót, sau đó bỗng nhếch mép cười với thái độ vân đạm phong kinh.
-Quá ra chỉ là đứa loạn lạc...
Ở cái thời này, sau khi chiến loạn xảy ra, yêu quái trỗi dậy ngự trị thành công, cuộc sống của con người vô cùng khốn khổ, chỉ có những kẻ mạnh và thông minh mới được an nhàn, còn lại phải chịu cảnh đói khát triền miên.
Cô bé dưới chân hắn không ngoại lệ, hắn vừa nhìn đã biết cô đã mất hết nhà cửa, cả người thân cũng thế, thầm chí bản thân còn bị người ta lấy đi một miếng thịt.
Ngoài bị yêu quái tấn công, còn có việc không đủ thức ăn cho kẻ nghèo, dẫn đến việc con người ăn thịt lẫn nhau xảy ra như một lẽ thường tình. Hắn không thấy làm lạ, bởi hắn đã gặp qua rất nhiều, người nghèo, địa vị thấp kém tất nhiên phải chịu cảnh thiệt thòi.
Vậy nên, những người nghèo muốn thoát khỏi cảnh khốn khổ phải rất nổ lực, hoặc là vương lên bằng chính sức mình đến một tầng lớp cao, hoặc là làm tay sai cho quý tộc, hoặc chen chân vào một vị trí đặc biệt. Đó chính là bắt tay làm nô lệ cho yêu quái, những người làm công việc đó sẽ được yêu quái lựa chọn rất khắc khe, trải qua những kỳ khảo sát khắc nghiệt, đánh đổi rất nhiều thứ, thậm chí cả mạng sống.
Song, khi người đó được công nhận, họ sẽ có đặt quyền vô cùng hậu ái, tiền của nhiều vô kể, và còn được tôn trọng ngang ngửa như một kẻ quý tộc, không sợ bất kỳ thế lực nào đàn áp trừ yêu quái.
Chính vì đặc quyền quá lớn, nên tính đến hiện tại chỉ có vài người được yêu quái công nhận là nô lệ, số còn lại dĩ nhiên luôn theo phe con người, làm việc giữa người và người.
Và, hắn, người đàn ông - Đào Tử Kỳ, là một bán yêu ( con lai giữa người và yêu quái ), có địa vị rất cao, là con trai cả của một đại yêu đứng đầu trong giới yêu quái. Sau khi hắn thách đấu với những yêu quái khác, dành được phần thắng, sức mạnh tăng lên, đoạt được của cải và lãnh thổ, trở thành một đại yêu, hắn đang trên đường trở về lại vô tình bắt gặp cảnh tượng kia.
Hắn vốn không có hứng thú cứu người, và càng không cần một nô lệ, nhưng, khi hắn nhìn thấy mái tóc nâu đỏ của cô bé khá giống màu tóc của mẹ hắn, đột nhiên hắn lại nổi hứng. Cứu người!
Cô được hắn bế lên, vì cô bị bỏ đói lâu ngày, còn bị người khác cắt thịt ăn, cô hoàn toàn không còn chút sức phản kháng, mặc hắn đưa cô đi.
Đào Tử Kỳ đưa cô về chính ngôi nhà của mình, một ngôi nhà cực lớn, có thể được xem như là một biệt phủ, vừa xa hoa vừa lộng lẫy. Thế mà, bên trong chỉ có bố con người duy nhất, là một hầu gái, một quản gia, một phu xe và một bảo vệ. Họ đều là những người được hắn nhặt về trong lúc cận kề với cái chết, trải qua kỳ khảo sát gắt gao của hắn, trở thành nô lệ dưới trướng hắn, và mỗi người được đặt cho cái tên rất ngắn gọn.
Chăm - cô gầu gái, Phong - quản gia, Quyết - bảo vệ, Cảnh - phu xe, cả bốn nhìn thấy hắn ôm một cô bé, như nhận ra cô bé sẽ được cứu và ở lại, bèn tiến ra nghênh đón hắn.
"Mừng chủ nhân trở về nhà."
"Chăm, chuẩn bị ít cháo. Phong, mang đồ y tế đến đây, còn lại đóng cửa canh gác."
"Vâng."
Người đàn ông lạnh lùng lướt qua, mỗi người nhận mệnh lệnh liền lập tức thực hiện nhiệm vụ.
Updated 24 Episodes
Comments
Phạm Hà Phương
Chào mừng truyện mới của bạn nhé ❤️❤️❤️
2026-04-10
0