Hôm ấy, mặt trời gay gắt hơn mọi ngày. Ánh nắng chói chang đổ thẳng xuống con đường nhựa bốc hơi lấp lánh. Không khí nặng nề, ngột ngạt, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên khó nhọc, ngay cả việc đứng yên cũng đủ khiến người ta kiệt sức. Trong nhà, không gian vẫn im lìm, nhưng đó không phải sự yên bình, mà là thứ tĩnh lặng đè nén khiến người ta nghẹt thở.
"Khả Ninh!" giọng Bà Hạnh vang lên từ phòng khách, sắc lạnh như mọi khi.
Khả Ninh đang dọn dẹp nhà bếp, lập tức dừng tay và đáp khẽ: "Dạ, mẹ?"
Bà Hạnh không vòng vo: "Đi mua trái cây cho mẹ. Mẹ muốn ăn gỏi trái cây. Trời nóng thế này ăn gì mát mát cho sướng." Đó không phải lời nhờ, mà là mệnh lệnh.
"Dạ, con đi." Khả Ninh đáp ngắn gọn, không hỏi thêm gì. Cô lấy chiếc ví, những ngón tay cử động chậm chạp như đã cạn kiệt sức lực.
Khả Ninh cảm thấy bước chân mình nặng trĩu khi bước ra khỏi nhà, không giống mọi ngày. Đầu óc cô vẫn ngổn ngang bao suy nghĩ, lồng ngực vẫn tức nghẹn bởi nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai từ hôm qua. Nhưng cũng như bao ngày trước, cô vẫn bước đi, lặng lẽ gánh chịu tất cả mà không một lời than vãn, không một lần phản kháng.
Bên ngoài, đường phố khá đông đúc. Xe cộ qua lại không ngớt, tiếng còi inh ỏi vang lên, hòa lẫn với tiếng rao hàng của những người bán rong ven đường. Nắng thiêu đốt da thịt, mồ hôi bắt đầu rịn ra nơi thái dương. Khả Ninh đứng ở mép đường, mắt nhìn sang phải rồi sang trái, như đang đảm bảo an toàn trước khi sang.
Nhưng thực ra, tâm trí cô không ở đó. Ký ức về chuyện ngày hôm qua cứ ùa về không ngừng.
Trong tích tắc tưởng chừng như chậm lại vô tận, từ phía bên phải, một chiếc xe máy lao tới với tốc độ chóng mặt. Tiếng động cơ gầm rú, mỗi lúc một gần hơn.
"TRÁNH RA! TRÁNH RA!" ai đó hét lên hoảng loạn.
Khả Ninh quay đầu lại, mắt trợn tròn. Cô muốn lùi, muốn né, nhưng cả cơ thể cứng đờ. Đôi chân không nhúc nhích, như bị đóng đinh tại chỗ. Và trong tích tắc ấy, cú va chạm kinh hoàng ập đến.
RẦM!
Âm thanh vang dội, thân người Khả Ninh bị hất văng rồi đập xuống mặt đường nhựa. Cơn đau tức thì lan khắp toàn thân, sắc nhọn và tàn nhẫn. Đầu cô quay cuồng, mắt mờ đi.
Tiếng người xung quanh vọng lại mơ hồ, như đến từ một nơi rất xa. Có người la hét, có người chạy lại gần, nhưng tất cả dần tan biến khỏi tầm nhận thức của cô.
Thế giới quanh cô xoay tròn mất phương hướng. Bầu trời vừa nãy còn chói chang giờ dần nhạt nhòa trước mắt. Trong những giây cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả, một ý nghĩ yếu ớt lướt qua tâm trí mong manh đầy thương tích ấy. "Tại sao cuộc đời tôi lại thế này?"
Nước mắt lăn dài trên má mà Khả Ninh không hề hay biết. Rồi dần dần, mọi thứ chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Trong khi đó, Minh Triết, người đã đâm phải Khả Ninh, đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy vì sợ hãi. "Không! Xin đừng chết, làm ơn đừng chết," cậu thì thầm bằng giọng run rẩy.
"Ai đó gọi xe cấp cứu! Đưa người bị nạn đi bệnh viện đi!" một người đàn ông trung niên đang ngồi xổm cạnh Khả Ninh lên tiếng gấp gáp.
"Kìa, thằng đó là thủ phạm đấy!" mọi người xung quanh hét lên, chỉ tay vào cậu thanh niên mặc đồng phục học sinh đang đứng cạnh chiếc xe máy.
"Cậu là người gây tai nạn, cậu phải chịu trách nhiệm," người đàn ông trung niên nói với Minh Triết.
Ở bệnh viện, không khí lạnh lẽo và căng thẳng. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Minh Triết đi đi lại lại trước phòng cấp cứu, chân không thể đứng yên. Thỉnh thoảng cậu bứt tóc mình, gương mặt đầy ân hận.
"Sao bây giờ? Lỡ cô ấy có chuyện gì thì sao?" cậu lẩm bẩm.
Tay Minh Triết run lẩy bẩy khi rút điện thoại ra. Cậu bấm ngay số của người mà cậu tin tưởng nhất. "Anh ơi."
Giọng nói đầu dây bên kia bình tĩnh: "Ừ, có chuyện gì vậy Triết? Sao giờ này em chưa về nhà?"
"Anh ơi, e-em... em đâm phải người ta." Giọng Minh Triết run lên dữ dội. "Em đang ở bệnh viện. Em không biết phải làm sao nữa."
Im lặng vài giây.
"Em đang ở bệnh viện nào?"
Không lâu sau, một người đàn ông bước vào với những bước chân nhanh nhưng đĩnh đạc. Gương mặt bình thản, nhưng ánh mắt sắc bén. Chiếc áo sơ mi chỉn chu, tương phản hoàn toàn với vẻ bù xù của Minh Triết.
Đó là Khải Minh, anh trai của Minh Triết. Anh lập tức đi thẳng đến chỗ em. "Em có sao không?"
Minh Triết lắc đầu liên tục. "Em không sao, anh, nhưng cô ấy..." Giọng cậu nghẹn lại. "Cô ấy vẫn chưa tỉnh."
Khải Minh vỗ nhẹ vai em trai. "Bình tĩnh. Chúng ta sẽ chịu trách nhiệm."
Tấm rèm ngăn giường bệnh nhân được kéo sang. Một nữ y tá bước ra. "Người nhà bệnh nhân?" cô hỏi.
Minh Triết lập tức quay sang. "D-dạ... tôi..."
Khải Minh bước lên một bước. "Chúng tôi là người đưa bệnh nhân đến. Tình trạng cô ấy thế nào?"
"Bệnh nhân vẫn đang bất tỉnh. Có chấn thương vùng đầu và một số vết thương ngoài da. Chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra chuyên sâu hơn."
Khải Minh gật đầu. "Xin hãy làm mọi thứ tốt nhất có thể. Toàn bộ chi phí tôi sẽ chi trả."
Nữ y tá gật đầu, rồi quay lại tiếp tục công việc.
Minh Triết nhìn anh trai, mắt ngân ngấn nước. "Anh, em sợ cô ấy có chuyện gì..."
Khải Minh nhìn thẳng về phía trước. "Sợ là bình thường. Nhưng bây giờ không phải lúc hoảng loạn. Việc cần làm trước tiên là đảm bảo cô ấy được an toàn."
Vài giờ sau, Khả Ninh cuối cùng cũng được chuyển sang phòng bệnh. Cô nằm bất động trên giường, gương mặt tái nhợt, đầu quấn băng gạc. Tay cô đang truyền dịch.
Khải Minh đứng cạnh giường bệnh, lặng lẽ quan sát. Còn Minh Triết ngồi trên ghế, cúi gằm mặt, không dám ngước nhìn.
"Anh, em thật sự không cố ý," cậu thanh niên nói khẽ, giọng đầy day dứt.
Khải Minh không trả lời ngay. Mắt anh vẫn đăm đăm nhìn Khả Ninh. "Anh biết," cuối cùng anh nói nhẹ. "Cho nên chúng ta sẽ chịu trách nhiệm đến khi cô ấy hồi phục hoàn toàn."
Sáng hôm sau, bác sĩ đến tiến hành kiểm tra chuyên sâu. Vài y tá đi cùng, mang theo hồ sơ và thiết bị y tế. Khải Minh đứng bên cạnh, lắng nghe với vẻ nghiêm túc.
"Chúng tôi đã tiến hành kiểm tra toàn diện," vị bác sĩ nói, vừa mở bản kết quả xét nghiệm. "Về phần thương tích do tai nạn, không có gì quá nghiêm trọng. Bệnh nhân chỉ cần nghỉ ngơi và theo dõi thêm vài ngày."
Minh Triết thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vị bác sĩ chưa nói hết. "Tuy nhiên, chúng tôi phát hiện thêm một vấn đề khác."
Khải Minh hơi nhíu mày. "Vấn đề gì vậy, bác sĩ?"
Vị bác sĩ thoáng do dự, rồi tiếp tục một cách thận trọng: "Trong kết quả xét nghiệm, chúng tôi phát hiện có tồn dư của chất ức chế rụng trứng trong cơ thể bệnh nhân."
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc.
Khải Minh nhìn chằm chằm, ánh mắt sắc lạnh. "Ý bác sĩ là sao?"
"Chất này thường được sử dụng để ngăn chặn quá trình rụng trứng. Và dựa trên tình trạng hiện tại, nhiều khả năng nó đã tồn tại trong cơ thể bệnh nhân từ rất lâu."
Minh Triết nhíu mày, không hiểu lắm. "Nghĩa là...?"
Bác sĩ hít một hơi nhẹ. "Rất có thể, đây chính là nguyên nhân khiến bệnh nhân không thể mang thai."
Đúng lúc đó, mí mắt Khả Ninh khẽ động đậy. Cô bắt đầu tỉnh lại. Tầm nhìn vẫn còn mờ nhòe, nhưng những âm thanh xung quanh bắt đầu len vào ý thức, từng chút, từng chút một.
Lời bác sĩ vừa nói như những mảnh thủy tinh vỡ, rơi từng mảnh một vào tâm trí đang dần hồi tỉnh của cô. Mắt Khả Ninh mở ra chậm rãi. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là trần nhà trắng toát của bệnh viện lờ mờ phía trên. Hơi thở cô nặng nhọc.
"T-tôi... đang ở đâu?" Khả Ninh hỏi thều thào, giọng yếu đến mức gần như không nghe thấy.
Khải Minh lập tức quay sang. "Chị đã tỉnh rồi?"
Khả Ninh không trả lời ngay. Đôi mắt cô chuyển động chậm rãi, cố gắng nắm bắt tình hình. "Bác sĩ," cô gọi, giọng khàn đặc. "Bác sĩ vừa nói gì?"
Vị bác sĩ thoáng ngần ngại, nhưng cuối cùng giải thích lại với giọng chậm hơn, nhẹ hơn: "Chúng tôi phát hiện trong cơ thể chị có tồn dư chất ức chế rụng trứng. Nhiều khả năng nó đã tồn tại từ lâu và chính là nguyên nhân khiến chị chưa thể mang thai."
Thế giới của Khả Ninh như ngừng quay. Mắt cô trợn tròn, hơi thở nghẹn đắng. Mọi âm thanh xung quanh bỗng chốc biến mất. Chỉ còn lại duy nhất một câu nói cứ vang vọng mãi trong đầu: "Nguyên nhân khiến chị chưa thể mang thai."
Updated 91 Episodes
Comments