Bị Chồng Phản Bội Hãm Hại, Tôi Vùng Lên Báo Thù
"Anh Đức, bao giờ hai đứa mới cho mẹ một đứa cháu đây?" Bà Hạnh hỏi, giọng vừa than phiền vừa bực bội.
Anh Đức ngồi trên sofa, chỉ thở dài nhẹ. Anh ta ngả người ra tựa lưng, một tay vẫn cầm điện thoại, như thể câu hỏi ấy chẳng qua là cơn gió thoảng đã quá quen thuộc.
"Thì biết làm sao được, mẹ," anh ta đáp nhẹ tênh, gần như chẳng chút áy náy. "Khả Ninh đến giờ vẫn chưa có thai."
Phía sau cánh cửa trước, bước chân Khả Ninh khựng lại. Bàn tay đã chạm vào nắm cửa bỗng cứng đờ, lạnh ngắt. Cô không bước vào nữa.
"Nếu Khả Ninh không thể cho con một đứa con," bà Hạnh tiếp lời, giọng hạ thấp nhưng lại càng sắc nhọn hơn, "thì tìm người đàn bà khác có thể đẻ được ấy!"
Câu nói ấy như sét đánh ngang tai. Hơi thở Khả Ninh nghẹn lại. Ngực cô tức nghẹn, như có thứ gì đó đang đè nặng từ bên trong. Tim cô đập loạn nhịp. Cô cố nuốt nước bọt, nhưng cổ họng như có cái gì chặn ngang.
"Mẹ, chuyện đó không đơn giản thế được!" Anh Đức đáp, lần này nghiêm giọng hơn một chút. "Chắc chắn Khả Ninh sẽ không đồng ý chuyện con lấy thêm vợ đâu."
Thoáng một chút hy vọng nhỏ nhoi le lói trong lòng Khả Ninh. Nhưng hy vọng ấy sụp đổ trước cả khi kịp nảy mầm.
"Thì tại nó chứ ai!" Bà Hạnh cắt ngang. "Không thể cho nhà mình một mụn con nối dõi!" Giọng bà ngày càng gay gắt.
"Đã là đồ vô sinh thì phải biết thân biết phận!" bà tiếp lời đanh thép, từng chữ nhấn mạnh. "Người ta lập gia đình là để có người nối dõi."
Hai chữ "vô sinh" như bị ném thẳng vào mặt Khả Ninh.
Phía sau cánh cửa, Khả Ninh vẫn đứng chết lặng. Ngực cô càng lúc càng nghẹt thở, đau nhói khi nghe những lời vừa rồi. Chưa bao giờ cô nghĩ mẹ chồng mình lại có thể nói ra những điều như vậy.
Khả Ninh không thể kìm nổi nước mắt. Một tay cô bịt chặt miệng để không bật ra tiếng nào. Cô định quay về nhà lấy chiếc ví bỏ quên, ai ngờ lại phải nghe cuộc nói chuyện đau lòng giữa chồng và mẹ chồng.
Trong khi đó, bên trong bỗng chìm vào im lặng. Anh Đức không đáp, không phản bác, càng không bênh vực vợ. Anh ta chỉ im lặng. Và sự im lặng ấy còn đau đớn hơn ngàn lời nói.
"Đừng để dòng dõi nhà mình tuyệt tự ở đời con, Anh Đức ạ," bà Hạnh lại lên tiếng, lần này giọng nhẹ hơn, nhưng mỗi chữ đều sắc như dao. "Con phải có con nối dõi."
Khả Ninh nhắm nghiền mắt. Suốt năm năm qua cô cắn răng chịu đựng trong ngôi nhà này, nuốt nhục nuốt đau giấu kín vào lòng. Luôn ép mình mỉm cười trước mặt những người không ngừng dồn ép cô vào góc tường.
Cô đâu phải chưa từng cố gắng. Hai vợ chồng đã ba lần đi khám. Ba lần cô cầm kết quả xét nghiệm bằng đôi tay run rẩy.
Mỗi lần kết quả đều giống nhau — bình thường. Bác sĩ bảo chỉ cần kiên nhẫn. Nhưng sự kiên nhẫn ấy dường như chẳng bao giờ là đủ với gia đình này.
"Vâng, con sẽ cố, mẹ."
Giọng Anh Đức kéo Khả Ninh ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Con phải đi ra trại gà bây giờ. Dạo này đơn đặt gà từ chợ đầu mối ngày càng nhiều."
"Đấy!" Giọng bà Hạnh lại vang lên, kèm tiếng ghế bị đẩy kêu kịt. "Tiền bạc con đã có, cơ ngơi con cũng đã gây dựng được. Tất cả những thứ đó để làm gì nếu không có người nối dõi!"
"Vâng, mẹ," Anh Đức đáp cộc lốc, giọng phẳng lặng. Như thể tất cả chẳng đáng để bàn cãi.
Tiếng bước chân ngày càng gần cánh cửa. Khả Ninh giật mình hoảng hốt. Cô vội lùi lại, suýt vấp chân mình. Không kịp suy nghĩ, cô chạy vòng ra phía hông nhà. Hơi thở hổn hển, lồng ngực phập phồng không ngớt.
Cánh cửa sau được đẩy nhẹ, Khả Ninh lách vào. Ngôi nhà vẫn vậy, nhưng bỗng như khác hẳn. Như thể những bức tường vừa thì thầm một bí mật mà bấy lâu nay bị giấu kín trước mặt cô.
Khả Ninh vẫn run. Nước mắt chưa dứt. Trên bàn bếp, chiếc ví nằm trơ trọi. Cô nhìn nó vài giây bằng ánh mắt vô hồn.
Từ trước nhà, tiếng xe máy nổ giòn. Khả Ninh giật mình khẽ. Cô vội lau nước mắt bằng mu bàn tay, dù vết nước mắt vẫn còn hằn rõ trên má. Cô vớ lấy chiếc ví.
Tiếng xe máy của Anh Đức xa dần. Khả Ninh đứng yên vài giây. Rồi bước ra ngoài, vẫn đi cửa sau. Cô không muốn gặp bà Hạnh.
Bước chân Khả Ninh chậm rãi trên con đường nhỏ dẫn ra chợ. Quãng đường chỉ hơn cây số, nhưng hôm nay sao thấy xa vời vợi.
Lời mẹ chồng cứ văng vẳng bên tai. "Đồ vô sinh thì phải biết thân biết phận!"
Môi Khả Ninh run rẩy. "Em không vô sinh," cô thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Bàn tay vô thức nắm chặt lại. Trái tim cô cũng nhói buốt.
Nhưng phía sau nỗi đau ấy, có điều gì đó đang âm thầm lớn dần. Một cảm giác cô chưa kịp gọi tên. Một thứ gì đó bất thường, không ổn.
Bước chân Khả Ninh khựng lại bên vệ đường. Mắt cô vô định, nhưng đầu óc bắt đầu quay cuồng.
Ba lần xét nghiệm đều bình thường. Vậy tại sao cô vẫn chưa có thai? Hơi thở Khả Ninh nghẹn lại. Lần đầu tiên trong năm năm, câu hỏi ấy trồi lên.
Suốt buổi đi chợ, đầu óc Khả Ninh rối bời. Mấy lần cô gọi nhầm tên món cần mua, hoặc nói lộn số cân.
Về đến nhà, Khả Ninh vội nhét quần áo vào máy giặt. Rồi tranh thủ làm việc nhà — quét nhà, quét sân, nấu cơm. Nấu xong, cô mới lau nhà. Vì bà Hạnh không thích sàn bếp bị trơn.
"Nấu xong chưa?" Bà Hạnh bất chợt xuất hiện ở cửa bếp.
Khả Ninh vừa mới bước vào nhà sau khi phơi quần áo xong, giật bắn mình. "Dạ xong rồi mẹ," cô lễ phép đáp. "Mẹ ăn ở đây hay con bưng ra phòng khách cho mẹ vừa ăn vừa xem ti vi ạ?"
"Bưng ra ngoài cho mẹ! Mẹ muốn ăn vừa xem chương trình buổi sáng."
Khả Ninh nhanh nhẹn chuẩn bị phần ăn cho mẹ chồng. Cô thuộc nằm lòng thói quen của bà Hạnh. Cơm, rau, đồ ăn, mỗi thứ phải để riêng một bát. Nước uống phải là trà nóng.
Bà Hạnh nở nụ cười rạng rỡ khi thấy cá basa kho, cơm nóng, đậu hũ chiên, tương ớt, rau sống và bánh phồng. Từ khi có Khả Ninh làm dâu, bà được chiều chuộng bằng đủ món ngon.
"Mau đi mang cơm cho Anh Đức! Tội nghiệp nó chưa ăn gì. Nó vất vả kiếm tiền. Phải lo cho nó chu đáo," bà Hạnh giục. Bà chẳng bận tâm con dâu cũng đang đói và mệt.
"Dạ, mẹ. Con đang chuẩn bị đi đây," Khả Ninh đáp.
Trên bàn ăn, một chiếc cặp lồng đựng đầy thức ăn cho Anh Đức đã được Khả Ninh xếp sẵn. Bấy lâu nay cô luôn hăng hái làm mọi việc, vì đó là bổn phận của một người vợ, người con dâu. Nhưng những lời của Anh Đức và bà Hạnh sáng nay đã khiến Khả Ninh mất hết tinh thần.
Từ nhà đến trại gà khá xa, khoảng hai cây rưỡi. Vì vậy, Khả Ninh đi xe máy.
Trong khi đó, Anh Đức đang ôm ấp và hôn say đắm một người phụ nữ trong căn bếp. Cô ta tên Lan Vy, nhân viên nữ duy nhất làm việc ở trại gà.
"Anh ơi, bao giờ anh cưới em?" Lan Vy nũng nịu hỏi, tay vuốt ve má Anh Đức.
"Em phải kiên nhẫn chứ, cưng," Anh Đức đáp, tay nhéo cằm cô ta.
"Ly hôn chị Khả Ninh có gì khó đâu?"
Khả Ninh dựng xe máy gần cổng, vài người công nhân chào cô niềm nở. Cô phải đi bộ khoảng một trăm mét mới đến cái chòi mà Anh Đức dùng làm văn phòng.
Bước vào, chẳng thấy ai. Ngay cả chồng cô cũng không có ở phòng làm việc.
"Anh Đức đi đâu rồi nhỉ?" Khả Ninh thầm nghĩ, chân bước về phía căn phòng cuối cùng.
Tiếng cười khúc khích vọng ra từ phía bếp. Khả Ninh nhíu mày, rồi bước nhanh về hướng đó.
Updated 91 Episodes
Comments