Chương 2 Bản Khế Ước

Ngày hôm sau khi Thượng Quan Linh Vũ tỉnh dậy, người nằm bên cạnh đã không thấy bóng dáng đâu.

Nàng chẳng thèm để ý đến hắn đang làm gì, chỉ vung vai sau đó bước xuống giường, đến khi Thượng Quan Linh Vũ tự mình rửa mặt thay y phục xong mới chợt nhận ra, hạ nhân trong phủ này vậy mà không có lấy một người đến hầu hạ bên cạnh, ngay cả nha đầu theo nàng xuất giá cũng không thấy đâu.

Thượng Quan Linh Vũ mở cửa phòng bước ra ngoài, nàng nhìn những hạ nhân trong phủ và hai nha đầu theo nàng xuất giá, họ đang thảnh thơi cắn hạt dưa buông chuyện, khi nhìn thấy nàng họ chẳng hành lễ chỉ nhìn nàng với ánh mắt hống hách ngạo mạn tự đắc, cứ như họ mới là chủ nhân của nơi này vậy.

Thượng Quan Linh Vũ vờ như không nhìn thấy những ánh mắt và dáng vẻ vênh váo của họ, chỉ thẳng bước đến viện phủ hắn đang ở.

"Vương gia đây là thuốc của hôm nay". Tổng quản bưng bát thuốc đến trước mặt hắn.

"Đã uống bao lâu rồi vẫn không có tiến triển, thì uống tiếp có tác dụng gì". Lục Cẩm Uyên không nhận lấy bát thuốc, chỉ lạnh nhạt nhìn bát thuốc trước mặt, ngữ khí ảm đạm không cảm xúc nói.

"Chắc chắn sẽ tốt lên mà ạ". Tổng quản vương nhìn chủ tử nhà mình không khỏi đau lòng xót xa, vốn dĩ hắn là thiên tài xuất chúng, mười tuổi đã ra chiến trường, mười lăm tuổi dẫn binh giết giặc, đã lập được vô số chiến công, hắn được gọi với danh xưng chiến thần của Thiên Vũ Quốc.

Cứ nghĩ hào quang đó mãi mãi sẽ không lụi tàn, cho đến khi lần đó Lục Cẩm Uyên bị ám toán, dù giữ được mạng nhưng đôi chân đã tàn phế, đến cơ thể cũng bị tổn hại không hề nhẹ, thiếu niên kiêu ngạo một thương chém đầu kẻ thù uy danh ngày nào, nay chỉ còn lại hư danh.

Lục Cẩm Uyên không biết lấy con dao từ đâu ra, hắn đưa lưỡi dao lên cổ bản thân: "vô dụng thôi, ta đã thành phế nhân, sống còn có ích lợi gì".

"Đừng mà vương gia, xin ngài hãy suy nghĩ lại". Tổng quản Vương là người thân cận bên cạnh hắn, đi theo hắn từ khi hắn còn là một hoàng tử, nên bây giờ nhìn thấy hắn như vậy ông ta vô cùng đau lòng, tay chân luống cuống muốn ngăn hắn đừng làm chuyện dại dột.

Giữa bầu không khí đang căng thẳng, cánh cửa đột nhiên mở ra, theo phản xạ hai người đều nhìn về hướng cửa vừa được người khác mở ra, Thượng Quan Linh Vũ từ bên ngoài bước vào, nàng đi đến trước mặt hắn: "này, ngươi khoang hãy chết, trước khi chết có thể điểm chỉ vào bản khế ước này được không?". Nàng vừa nói vừa lấy tờ giấy được gấp gọn gàng từ trong tay áo ra, đưa đến trước mặt hắn.

Không khí bỗng nhiên im lặng trong vài giây.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Cuối cùng hắn mới phản ứng lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào tờ giấy trước mặt, rồi lại nhìn gương mặt nàng trước mắt, gân xanh trên trán hắn bắt đầu nổi lên tức giận lớn tiếng quát: "Thượng Quan Linh Vũ, bổn vương còn chưa có chết đâu".

"Ta biết". Thượng Quan Linh Vũ bình thản đáp: "cho nên mới tranh thủ".

"Ngươi...". Hắn tức đến không nói nên lời, đây là lần đầu tiên hắn bị người khác chọc tức đến mức này.

"Ngươi cái gì mà ngươi, Trước sau gì ngươi cũng chết, chi bằng nhanh chóng điểm chỉ vào đây, để ta có thể danh chính ngôn thuận thừa kế di sản của ngươi". Nàng nhìn hắn đang tức giận nhàn nhạt đáp, Thượng Quan Linh Vũ nàng không muốn hắn sau khi chết, nàng sẽ trở thành một góa phụ nghèo kiết xác.

Dù ở đâu thì tiền tài vẫn là thứ quan trọng nhất, hơn nữa ở thời cổ đại phong kiến này, địa vị của nữ nhân vốn đã thấp, chưa kể một khi xuất giá thì sẽ rất khó trở về nhà mẹ đẻ, không chỉ vấn đề danh tiếng, mà còn một số vấn đề khác nữa.

Một góa phụ muốn tái giá lần nữa cũng sẽ chịu rất nhiều thiệt thòi và cần rất nhiều ngân lượng, dù nàng chưa từng nghĩ đến sẽ tái giá sau khi hắn chết, nhưng nàng cần một sự đảm bảo tuyệt đối sau này.

"Muốn bổn vương chết sớm để ngươi được hưởng lợi à? ngươi đừng mơ tưởng nữa". Hắn cầm lấy bản khế ước vò nát ném mạnh xuống đất.

Trên đời này thật sự còn có một nữ nhân mới vừa qua cửa hôm qua, hôm nay đã muốn phu quân của mình chết sớm để kế thừa di sản.

"Thế ngươi không định chết nữa à?". Thượng Quan Linh Vũ nhìn hắn tỏ vẻ tiếc nuối.

"Ngươi cút!!". Lục Cẩm Uyên ánh mắt đằng đằng sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương, chỉ tay ra cửa lớn tiếng quát.

"Muốn ta cút? hừ...muốn là được sao, ta cứ ngồi ở đây đấy ngươi làm gì được ta?". Nói rồi nàng ngồi xuống ghế bên cạnh, thuận tay cầm luôn chén trà của hắn vừa rót.

"Ngươi...phụtttt...". Lục Cẩm Uyên bị nàng chọc cho tức nghẹn, phung ra một ngụm máu, sau đó bất tỉnh ngay tại chỗ.

"Vương gia, ngài tỉnh lại đi".

"Gọi thái y, nhanh gọi thái y, vương gia bị vương phi chọc tức ngất xỉu rồi". Tổng quản vừa đỡ lấy hắn vừa hét với cận vệ bên ngoài.

"Chậc". cũng yếu quá rồi, mới có như vậy đã không chịu nổi, Thượng Quan Linh Vũ vừa uống một ngụm trà, vừa liếc nhìn hắn đang bất tỉnh nhân sự, trong lòng không khỏi cảm thán.

Hot

Comments

Hoa hồng dại 🌝

Hoa hồng dại 🌝

muốn đọc tiếp chương mới tg ơi 😇

2026-05-01

2

Mino ⍢⃝🌻

Mino ⍢⃝🌻

Háp pi truyện mới nhaaa 🙀🙀

2026-05-01

2

Army

Army

Mừng eiu ra try mới🥰

2026-05-01

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play