Khi An Hạ dứt lời, bầu không khí rơi vào im lặng. An Bình đứng đó, hai tay cô run lên. Móng tay cô đâm vào lòng bàn tay đến chảy máu mà cô vẫn không hề hay biết.
Cô lên tiếng, giọng nhỏ đi, yếu dần.
" Nếu như con vẫn không chấp nhận gả thay thì sao?".
Giọng ông An Hòa vang lên, bình thản và không chút do dự:" Vậy thì mẹ con sẽ chết. An Bình, đừng cứng đầu nữa."
Câu nói đó như một lời khẳng định cho tương lai của cô, An Bình cười lạnh. Đôi mắt cô mở lớn ra rồi từ từ nhắm chặt lại.
Một lúc sau, cô mở mắt ra, hít vào một hơi thật dài như đã ngầm chấp nhận số phận. Không còn sự phản kháng cũng không còn sự giằng co. Cô nói, giọng nói rất khẽ nhưng lại rất rõ ràng:
" Được, con gả."
Cả căn phòng im lặng một sau câu nói của cô. Ông An Hòa khẽ gật đầu hài lòng nói.:
" Biết điều".
Hai chữ đó không khen, cũng không phải an ủi cô. Mà đơn giản như thể ông ta vừa xác nhận một chuyện vốn dĩ phải nên xảy ra như vậy.
Ông ta ngả lưng ra ghế, ánh mắt dịu đi đôi chút. Giọng ông trầm thấp, đều đều vang lên nói với cô:
" Về phòng đi, ngày mai đi gặp bên Gia đình Hàn Thị với ta."
Cô đứng đó, im lặng. Bất động, bà Mỹ Linh liếc cô một cái, khẽ nói:" Ngày mai đi qua đó, chú ý một chút. Đừng làm mất mặt An Gia".
An Hạ bỗng bật cười thành tiếng. Nụ cười của cô ta không giấu nổi sự châm biếm và chế giễu. Cô ta nói:" Cuối cùng cũng hiểu rõ vấn đề rồi đấy".
An Bình không trả lời, cô im lặng đứng đó. Chỉ cúi đầu, bàn tay cô siết chặt đến mức các khớp ngón tay đều trở nên trắng bạch.
Bỗng ông An Hòa lên tiếng nói tiếp, giọng ông ta nói như bàn giao công việc:" Yên tâm, sau khi con kết hôn với Hàn Thần. Chi phí nằm viện của mẹ con sẽ được giải quyết .
An Bình khẽ nhắm mắt, gật đầu " Dạ " một tiếng.
Ông An Hòa phất tay, không thèm nhìn cô. Chỉ buông ra một câu:" Đi về phòng đi, ở đây hết việc của con rồi".
Cô gật đầu, bước chậm rãi về phía phòng ngủ của mình.
----
Khi cánh cửa phòng ngủ vừa được khép lại. An Bình đứng im bất động, lưng cô tựa vào cánh cửa không nhúc nhích. Cô nhìn xung quanh căn phòng ngủ quen thuộc của mình, khẽ thở hắt ra một hơi rồi toàn thân buông lỏng, trượt người xuống, ngồi bệt ngay dưới cửa.
Một lúc lâu sau, tiếng nấc của cô khẽ vang lên, An Bình đưa tay lên che miệng mình lại. Cô cố gắng cắn chặt răng, cố gắng không để tiếng khóc vang lên thành tiếng.
Giọng nói của An Hạ vẫn còn vang bên tai cô:" Mày sinh ra là để gả thay tao.."""
Cô bật cười, nụ cười trở nên méo mó. Sau đó An Bình ôm lấy đầu gối của mình, cô co người lại như thể đang cố gắng ôm lấy thân mình để vỗ về.
Trong căn phòng ngủ rộng lớn đó, cô bỗng nhỏ bé đến đáng thương.
----
Trong khi An Bình đang đau khổ, khóc lóc thì dưới phòng khách của dinh thự An Thị. Ông An Hòa đang ngồi trên sofa, tay cầm tách trà, ánh mắt ông ta trầm xuống. Bà Mỹ Linh thở phào nhẹ nhõm , khẽ nói:
" Coi như đã giải quyết xong một việc".
Ông An Hòa đưa tách trà lên miệng, uống một ngụm nhỏ khẽ gật đầu:" Ừ một tiếng ngắn gọn"
Lúc này. An Hạ đang ngồi đối diện ông bà ta, cô ta chợt lên tiếng:
" Ba mẹ. Con có chuyện muốn nói".
Vẻ mặt An Hạ bình thản như thể chuyện cô ta sắp nói ra là một câu chuyện hết sức bình thường.
Bà Mỹ Linh nhìn cô ra, giọng bà nhẹ nhàng hỏi:" Con muốn nói chuyện gì?".
An Hạ không trả lời ngay, mà cô ta đưa tay ra đặt lên bụng mình xoa nhẹ.
Thấy hành động của An Hạ, ánh mắt bà Mỹ Linh Chợt khựng lại.
Không chờ bà Mỹ Linh Hỏi, An Hạ đã nói lớn.
" Con có thai rồi".
Lập tức bà Mỹ Linh đứng phất dậy. Giọng bà trở nên hoảng hốt:
" Cái gì?".
Ngược lại với thái độ của vợ mình, ông An Hòa chỉ im lặng. Nhìn chầm chầm vào An Hạ. Ánh mắt ông ta sắc lại, ông hỏi:
" Bao lâu rồi"
An Hạ trả lời, không một chút hoảng loạn:
" Ba tháng rồi".
" Ba đứa trẻ là ai?" An Hòa hỏi.
An Hạ xoa bụng mình, mỉm cười trả lời.
" A Viễn".
An Hạ vừa dứt lời thì bà Mỹ Linh chết sững. Giọng bà ta lắp bắp hỏi:
" Không phải ..... Đó là bạn trai của An Bình chứ?".
An Hạ khẽ gật đầu, giọng cô ta đều đều lên tiếng trả lời, thái độ không một chút áy náy.
" Đúng vậy, con có thai với bạn trai của An Bình. Nhưng anh ấy nói anh ấy yêu con hơn".
Bầu không khí trong phòng khách lập tức căng cứng. Bà Mỹ Linh nghẹn lại. Tay bà chỉ về phía An Hạ. Run rẩy nói:" Con... Con... Con đúng là ... Con có biết mình đang làm gì không?".
An Hạ lập tức đáp lại:" Biết chứ, con chỉ là mang thai con với người mình yêu thôi, mẹ có cần thiết phải phản ứng thái quá như vậy không?".
An Hòa im lặng, sau đó ông ta đặt tách trà xuống. Nhìn An Hạ thật lâu rồi mới lên tiếng hỏi:
" Cậu ta biết chưa?".
An Hạ nhún vai trả lời:" Chưa, nhưng rồi cũng sẽ biết ngay thôi".
An Hòa lại hỏi tiếp:" Con định như thế nào ?"
An Hạ nhìn thẳng vào ông An Hòa. Giọng chắc nịch:" Con sẽ kết hôn với anh ấy".
Bà Mỹ Linh nghe vậy, đập mạnh tay xuống bàn. Bà rít qua kẽ răng:" Không được. Mẹ đã tìm cho con một chỗ tốt để gả vào rồi, con nên bỏ cái thai trong bụng đó đi mà làm lại cuộc đời".
An Hạ lập tức cắt ngang lời bà Mỹ Linh. Cô ta tức giận nói:" Không bao giờ. Con yêu A Viễn, con chỉ gả cho anh ấy thôi."
Câu nói dứt khoát của An Hạ làm cho bà Mỹ Linh tức giận đến nghiến răng. Bà ta định lên tiếng dậy Nhưng đã bị ông An Hòa giữ lại, ông ta nói với bà.:" Chuyện lỡ rồi, dù sao An Bình gả qua Hàn Thị. Công ty sẽ sống lại, con gái mình cần gì phải tìm người giàu có để bám vào, mình dư sức để nuôi mà."
Dứt lời, ông An Hòa quay lại nhìn An Hạ. Giọng ông ta trầm xuống:" Được rồi, cuối tuần dần thằng bé về ăn cơm. Chuyện hôn sự cũng nên giải quyết sớm, đừng để mất mặt An gia".
An Hạ vui vẻ gật đầu:" Được, để con đi thông báo cho anh ấy một tiếng".
Nói xong. Cô ta đi thẳng về phía phòng ngủ của mình, bỏ lại phía sau là ánh mắt thất vọng của bà Mỹ Linh.
Updated 47 Episodes
Comments
Trinh Mai
hóng nha tg
2026-05-04
1