Chương 2: Thả Xích Cho Hồ Ly

"Choang!"

Chiếc gạt tàn bằng pha lê Tiệp Khắc đắt tiền bay thẳng vào tường, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ lấp lánh trên tấm thảm lông cừu nhập khẩu.

Trong căn VIP của viện tạo mẫu tóc V-Salon xa hoa bậc nhất Thượng Hải, Đinh Trình Hâm ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế xoay bọc da thật, gương mặt xinh đẹp rực rỡ lúc này đang nhăn nhó vì tức giận. 

Chiếc áo sơ mi lụa trắng ngoan ngoãn đêm qua đã bị vứt sang một bên, thay vào đó là một chiếc áo thun đen mỏng form rộng cổ khoét sâu, kết hợp cùng áo khoác da đính đinh tán đầy gai góc.

"50 triệu tệ! Đỉnh cao của sự sỉ nhục!" Đinh Trình Hâm nghiến răng, giơ tay vò rối tung mái tóc đầu nấm ngoan ngoãn mà mẹ cậu đã bắt cậu để suốt một tháng qua.

"Tên mặt than Mã Gia Kỳ đó dám lừa tôi mua một cái đồng hồ vỡ mặt kính! Hắn coi Đinh Trình Hâm này là đồ ngốc rỗng tuếch chuyên đi gom rác chắc?!"

Hạ Tuấn Lâm, người bạn thân nối khố của Đinh Trình Hâm, ngồi ở ghế sô-pha đối diện, nhàn nhã nhấp một ngụm trà chiều Anh quốc, tặc lưỡi: "Cậu cũng đâu có vừa, rõ ràng biết hắn đang khích tướng mà vẫn nhảy vào. 50 triệu tệ mua một bài học về sự nhẫn nhịn, Đinh thiếu gia thấy thế nào?"

"Nhẫn nhịn cái rắm!" Đinh Trình Hâm chửi thề, đôi mắt hồ ly xếch lên hừng hực lửa giận. "Cậu không thấy cái bản mặt đắc ý của hắn lúc đó đâu. Hắn ta khoác cái bộ vest nhung đen đó, vuốt cái đầu bóng loáng đó, hếch cái mũi lên trời! Cứ làm như mình là đế vương không bằng. Tôi thề, thù này không trả, tôi không mang họ Đinh!"

Nói rồi, Đinh Trình Hâm quay ngoắt sang anh chàng tạo mẫu tóc trưởng đang đứng khúm núm một bên, gõ tay cộp cộp lên bàn kính:

"Kevin! Mang bảng màu ra đây. Tẩy! Tẩy trắng cho tôi! Tẩy đến khi nào da đầu tôi bốc khói thì thôi! Sau đó nhuộm cho tôi màu hồng đào chói lọi nhất cái Thượng Hải này. Hôm nay bản thiếu gia phải thoát khỏi cái giao diện 'búp bê ngoan ngoãn' rách nát này!"

Kevin toát mồ hôi hột, vội vàng khuyên can: "Đinh thiếu, phu nhân dặn... dặn ngài phải giữ tóc đen ít nhất qua tháng..."

"Bà ấy đang đi du thuyền ở Địa Trung Hải rồi, có quản được tôi không? Làm nhanh lên, hay anh muốn cái tiệm này ngày mai bốc hơi khỏi mặt đất?" Đinh Trình Hâm đanh đá lườm một cái.

Chỉ một giờ sau, "tiểu thiếu gia đầu nấm" đã hoàn toàn biến mất.

Bước ra khỏi V-Salon là một yêu nghiệt thực sự. Mái tóc được tẩy trắng và nhuộm màu hồng đào rực rỡ, được vuốt rối một cách đầy nghệ thuật. Màu tóc kén người này không những không làm cậu trông lố lăng, mà ngược lại càng tôn lên làn da trắng phát sáng và ngũ quan tinh xảo, rực rỡ đến mức khiến người đi đường phải ngoái lại nhìn. 

Đinh Trình Hâm móc chiếc kính râm bản to đeo lên mặt, khóe môi nhếch lên nụ cười nửa miệng đầy ngông cuồng.

"Đi! Tối nay bao trọn VIP 1 quán bar MUSE. Tôi phải uống cho quên đi cái bản mặt đáng ghét của Mã Gia Kỳ!"

Đêm khuya, bar MUSE - chốn ăn chơi khét tiếng nhất của giới siêu giàu Thượng Hải chìm trong ánh đèn laser nhấp nháy và tiếng nhạc EDM đánh thịch thịch vào lồng ngực.

Trên tầng hai, khu vực VVIP được thiết kế tách biệt hoàn toàn bằng lớp kính cách âm một chiều. Từ đây có thể nhìn bao quát toàn bộ sàn nhảy điên cuồng bên dưới, nhưng người bên dưới tuyệt đối không thể nhìn thấy bên trong.

Mã Gia Kỳ lười biếng tựa lưng vào ghế sô-pha da lộn, trên tay là ly Whisky pha đá cạn dần. Hắn đã thay bộ vest trang trọng tối qua bằng một chiếc áo sơ mi lụa đen thẫm, hai cúc áo trên cùng mở ra, cravat được tháo lỏng vứt hờ hững sang một bên. 

Mái tóc đen vẫn được vuốt ngược ra sau một cách cẩn thận, lộ ra vầng trán trơn bóng và đường nét xương hàm sắc lẹm. Xung quanh hắn tỏa ra một loại khí tràng lạnh lẽo, cao ngạo, cấm dục đến mức mấy cô nàng thiên kim tiểu thư dù rất muốn tiếp cận cũng không dám bước tới gần.

"Lão Mã, hôm nay tâm trạng cậu có vẻ tốt nhỉ?" Nghiêm Hạo Tường, thiếu gia tập đoàn viễn thông ngồi đối diện, cười cười nâng ly. "Vụ 50 triệu tệ đêm qua đã lan truyền khắp giới kinh doanh rồi. Mọi người đều đang đồn Đinh Trình Hâm ngu ngốc bị cậu dắt mũi kìa."

Khóe môi Mã Gia Kỳ khẽ nhếch lên, tạo thành nụ cười nhạt không rõ ý vị: "Không hẳn là dắt mũi. Cậu ta vốn dĩ là một con mèo xù lông, chỉ cần ném cho một cuộn len gai, cậu ta sẽ tự mình lao vào gặm cắn rồi tự làm đau mình thôi."

"Cậu mắng người ta là mèo, nhưng tôi thấy cậu cũng dung túng cho con mèo đó lắm đấy. Đổi lại là người khác dám nói cậu 'vuốt keo bẩn thỉu', e là sáng nay đã bị cậu ném xuống sông Hoàng Phố rồi." Nghiêm Hạo Tường châm chọc.

Mã Gia Kỳ không đáp, đôi mắt hẹp dài khẽ rũ xuống, ánh mắt xuyên qua lớp kính một chiều, vô thức lướt tìm kiếm một hình bóng quen thuộc trong đám đông hỗn loạn bên dưới.

Và rất nhanh, hắn đã tìm thấy.

Không thể không tìm thấy. Bởi vì người đó tối nay quá mức chói mắt.

Chính giữa khu vực VIP mở ở tầng trệt, Đinh Trình Hâm đang đứng trên ghế sô-pha, một tay cầm chai rượu ngoại đắt đỏ, tay kia huơ huơ trên không trung theo điệu nhạc. Mái tóc hồng đào rực rỡ dưới ánh đèn neon khiến cậu trông giống như một quả bom màu sắc giữa đám đông tẻ nhạt. 

Chiếc áo sơ mi cổ rộng trễ nải lộ ra mảng ngực trắng ngần, đôi mắt hồ ly phiếm hồng vì men say đang chớp chớp đầy mê hoặc. Cậu cười, nụ cười rạng rỡ vừa láo toét lại vừa xinh đẹp động lòng người.

Ánh mắt Mã Gia Kỳ tối sầm lại. Bàn tay đang cầm ly rượu hơi siết chặt, các đốt ngón tay trắng bệch.

Hắn nhìn chằm chằm vào đám nam nữ đang vây quanh Đinh Trình Hâm, có kẻ còn nhân cơ hội chen lấn định chạm vào eo cậu. Một luồng lệ khí không tên bỗng dâng lên trong lồng ngực vị tổng tài họ Mã. 

Hắn đặt mạnh ly rượu xuống bàn, phát ra tiếng động lớn khiến Nghiêm Hạo Tường giật mình.

"Sao thế?"

"Có tiếng ồn." Mã Gia Kỳ lạnh nhạt đáp, sau đó đứng phắt dậy, sải đôi chân dài bước ra khỏi phòng VVIP.

Lúc này, ở dưới tầng trệt, Đinh Trình Hâm đã uống đến mức trời đất quay cuồng. Đầu óc cậu ong ong, trước mắt chỉ còn là những bóng người mờ ảo. 

Hạ Tuấn Lâm vã mồ hôi hột ôm lấy eo bạn thân kéo xuống: "Trình Trình, tổ tông của tôi ơi, cậu uống đủ rồi! Mau xuống đây đi về, phóng viên mà chụp được bộ dạng này của cậu thì ngày mai cổ phiếu nhà họ Đinh lại bốc hơi thêm chục tỷ nữa đấy!"

"Buông tôi ra!" Đinh Trình Hâm gắt gỏng vung tay, bước chân lảo đảo. "Tôi chưa say! Tôi phải uống! Tôi phải cho cái tên Mã Gia Kỳ khốn khiếp đó biết tay!"

Vừa nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền xuất hiện.

Đám đông xung quanh khu vực VIP đột nhiên dạt sang hai bên, tạo thành một lối đi tĩnh lặng một cách kỳ dị. Âm nhạc trong quán bar dường như cũng bị át đi bởi sự xuất hiện của một người.

Mã Gia Kỳ sải bước tiến tới, bộ dạng lười biếng nhưng khí áp phát ra lại nặng nề như một ngọn núi. Hai tay hắn đút vào túi quần, đôi mắt đen thẳm lạnh lùng khóa chặt lấy con ma men đang đứng lảo đảo trước mặt.

Hạ Tuấn Lâm cứng họng, lùi lại nửa bước: "Mã... Mã tổng."

Đinh Trình Hâm nheo mắt. Dù đầu óc đang chuếnh choáng, nhưng radar nhận diện kẻ thù của cậu vẫn hoạt động với công suất 200%. Cậu lảo đảo bước tới, dùng một tay chống thẳng lên vòm ngực rắn chắc của Mã Gia Kỳ, tay kia chỉ thẳng vào mặt hắn, cười phá lên.

"Ha! Xem ai đây? Không phải là 'ông chú' hai mươi sáu tuổi nhưng mang linh hồn sáu mươi tuổi nhà họ Mã sao?"

Vệ sĩ phía sau Mã Gia Kỳ lập tức tiến lên định kéo Đinh Trình Hâm ra, nhưng hắn đã giơ tay ra hiệu dừng lại. Hắn cúi đầu, nhìn bộ dạng xộc xệch, mùi rượu nồng nặc xen lẫn mùi nước hoa trái cây ngọt ngào tỏa ra từ người đối diện. 

Ánh mắt hắn lướt qua mái tóc hồng đào lộn xộn, dừng lại ở nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt xếch đang đỏ ửng của cậu.

"Đinh thiếu gia đổi giao diện rồi sao?" Giọng Mã Gia Kỳ khàn khàn, trầm thấp vang lên, mang theo ba phần trào phúng, bảy phần nguy hiểm. "Nhưng não bộ có vẻ vẫn chưa được nâng cấp đấy."

Câu nói khích tướng này lập tức như đổ thêm dầu vào lửa. Đinh Trình Hâm tức giận, mượn men rượu làm càn. Cậu túm lấy cổ áo sơ mi lụa đắt tiền của Mã Gia Kỳ, kéo giật hắn xuống cho bằng tầm mắt mình. 

Khoảng cách giữa hai người nháy mắt thu hẹp, chóp mũi gần như chạm vào nhau, hơi thở nóng rực mùi cồn của cậu phả thẳng vào mặt hắn.

"Mã Gia Kỳ, anh tinh tướng cái quái gì chứ?" Đinh Trình Hâm hất cằm, ánh mắt bướng bỉnh ngước nhìn hắn, buông lời chế giễu cay độc nhất. 

"Anh tưởng anh ăn mặc thế này, vuốt cái mái tóc đen thui cứng ngắc như hóa thạch này thì là ngầu sao? Anh nhìn lại anh xem, từ đầu đến chân chỉ có một màu đen u ám, tẻ nhạt, nhàm chán đến phát ói!"

Mã Gia Kỳ nhướng mày, mặc cho cậu túm cổ áo mình, giọng nói vẫn bình thản: "Vậy sao?"

"Đúng vậy!" Đinh Trình Hâm híp mắt, dùng ngón tay trỏ chọc chọc vào ngực Mã Gia Kỳ. "Anh chỉ là một tên nhát cáy! Một kẻ hèn nhát rúc trong cái vỏ bọc cứng nhắc! Anh không dám sống thật, không dám phá cách, ngay cả việc nhuộm một màu tóc khác anh cũng không dám! Cả đời anh chỉ là một con rối gỗ đứt dây nhạt nhẽo thôi!"

Cả quán bar như đóng băng. Đám thiếu gia cô chiêu xung quanh há hốc miệng, không ai dám thở mạnh. Giám chửi thẳng mặt vị Diêm vương sống nhà họ Mã giữa chốn đông người, e rằng trên đời này chỉ có mình Đinh Trình Hâm.

Ánh mắt Mã Gia Kỳ dần tối lại, sâu thẳm như một vực xoáy không đáy. Hắn chậm rãi đưa tay lên, nắm lấy bàn tay đang túm cổ áo mình của Đinh Trình Hâm. Da thịt chạm nhau, Đinh Trình Hâm khẽ rùng mình một cái vì bàn tay hắn quá nóng.

"Em nói tôi... không dám?" Mã Gia Kỳ khẽ nghiêng đầu, ghé sát vào tai Đinh Trình Hâm.

Giọng hắn trầm đục, mang theo từ tính chết người, chỉ đủ để hai người nghe thấy. "Em uống say rồi, Đinh Trình Hâm. Tốt nhất em nên cầu nguyện ngày mai tỉnh lại, em sẽ quên hết những lời vừa nói. Nếu không..."

"Nếu không thì sao? Anh định cắn tôi à?!" Đinh Trình Hâm không thèm sợ, gân cổ lên cãi lại, còn tiện tay vỗ bép bép hai cái lên má Mã Gia Kỳ.

"Đồ tẻ nhạt! Cả đời anh cũng không bao giờ có được khí chất ngông cuồng của bản thiếu gia đây đâu!"

Nói xong câu đó, tác dụng của rượu mạnh cuối cùng cũng bộc phát hoàn toàn. Đôi chân Đinh Trình Hâm mềm nhũn, cơ thể cậu lảo đảo rồi đổ gục về phía trước.

Mã Gia Kỳ vững vàng vươn tay ra, ôm trọn vòng eo thon gọn của cậu lọt thỏm vào trong lồng ngực rộng lớn của mình.

Con mèo hoang vừa nãy còn xù lông cào người, giờ đã ngoan ngoãn nằm gọn trong ngực hắn, cọ cọ mái tóc hồng đào vào hõm cổ hắn, chép miệng lẩm bẩm chửi rủa thêm vài câu rồi nhắm nghiền mắt ngủ say sưa.

Mã Gia Kỳ cúi đầu nhìn sinh vật đang say ngủ trong lòng, ngửi thấy mùi cồn hòa cùng hương dâu tây thoang thoảng. Khóe môi vốn luôn khép chặt của hắn từ từ cong lên, tạo thành nụ cười cực kỳ nguy hiểm.

"Không có khí chất ngông cuồng sao?" Hắn khẽ lẩm bẩm, bàn tay vô thức vuốt ve lưng cậu. "Được thôi, Đinh thiếu gia. Để xem ngày mai khi em tỉnh dậy, ai mới là người không dám đối mặt."

Mã Gia Kỳ quay sang nhìn Hạ Tuấn Lâm đang đứng chết trân bên cạnh, lạnh nhạt ra lệnh: "Người của cậu, tôi đưa về."

Nói xong, không đợi đối phương đồng ý, vị tổng tài họ Mã đã trực tiếp bế bổng Đinh Trình Hâm lên bằng kiểu bế công chúa, quay lưng sải bước ra khỏi quán bar, để lại đằng sau hàng trăm ánh mắt kinh hoàng đến rớt hàm của toàn bộ khách khứa tại MUSE.

Đêm nay, Thượng Hải lại có thêm một tin động trời.

Còn với Mã Gia Kỳ, trong đầu hắn lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ: Ngày mai, nên đi tẩy tóc ở đâu thì tốt?

Hot

Comments

Ngân khánh

Ngân khánh

em vote nhuộm màu xanh việt quất!!!

2026-05-10

9

@𝙈𝙖̃ 𝙏𝙪̛̀ 𝙃𝙞▕▎马慈禧💜ᴍ93 ঌ

@𝙈𝙖̃ 𝙏𝙪̛̀ 𝙃𝙞▕▎马慈禧💜ᴍ93 ঌ

huhu đừng mà😭
màu vàng kim boy phố quá mất hết vẻ ngoan ngoãn của chồng em rồi😭

2026-05-11

0

Carolyn

Carolyn

không danh phận như anh thì lệ khí cái j:))

2026-05-17

0

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play