Mục Dực Thần đi gọi nhân viên rồi quay lại với một ly nước lọc, ân cần đưa cho An Viên Viên: "Viên Viên, không phải trước khi ăn em đều uống nước một ly nước lọc à, anh mang cho em đây."
"Ừ, cảm ơn anh..."
Giữa ánh mắt nhìn chăm chăm của đám người, An Viên Viên không thể từ chối, cũng không nghĩ ngợi gì nhận lấy để bên cạnh.
Cô không nhận ra khi đó ánh mắt Mục Dực Thần chợt lóe một cái, nhưng hắn không nói gì mà chỉ quay lại chỗ ngồi mỉm cười lễ độ nghe đám người trêu chọc.
"Mục thiếu gia thật biết quan tâm Viên Viên."
"Phải như vậy thì con gái mới muốn gả cho Mục thiếu gia nhỉ."
"Ha ha."
Người nhà họ Mục dù thật lòng hay không cũng góp một câu, không khí xem như hài hòa.
Rất nhanh đồ ăn đã được mang lên, mọi người bắt đầu dùng bữa.
An Viên Viên quả thật có thói quen uống nước lọc trước khi ăn cơm, trong bữa ăn bên cạnh cô lúc nào cũng đều có một ly nước lọc. Trước đây lúc bà và mẹ còn sống, phía sau nhà họ có đào một dòng suối dẫn từ sau núi đến, mỗi ngày An Viên Viên đều uống nước lọc từ nước suối. Bà nói nước suối nhiều linh khí, uống nhiều Viên Viên của bà sẽ càng thêm phúc khí, sau này ai cưới được chính là nhiều phúc. Sau khi họ mất dù không có nước suối nhưng cô vẫn giữ thói quen này khi ở nhà họ hàng.
An Viên Viên đưa tay cầm ly nước bên cạnh như một thói quen uống nửa ly.
Một lát sau cô bỗng nhiên thấy chóng mặt lạ thường.
Cô vừa có cảm giác này Mục Dực Thần liền xuất hiện bên cạnh, ân cần quan tâm: "Em sao vậy Viên Viên? Không khỏe à? Có cần anh đưa em đến nhà vệ sinh rửa mặt không?"
Vào lúc này An Viên Viên cũng thật sự muốn đi, không muốn gây ra trò cười trước mặt người khác nên cô lập tức gật đầu, để Mục Dực Thần đỡ mình đi ra ngoài.
Người trong phòng chỉ nhìn họ cười đầy ẩn ý chứ không ngăn cản.
"Ăn đi, ăn đi, chuyện của người trẻ tuổi nên để người trẻ tuổi tự giải quyết."
"Đúng đúng."
Không ai cảm thấy chuyện này có gì lạ, kể cả An Viên Viên.
Cho đến khi Mục Dực Thần không đưa cô đến nhà vệ sinh mà kéo cô vào một trong số những căn phòng dành cho khách nhân dùng khi không thể về.
"Dực Thần, anh đưa tôi đi đâu, tôi muốn đến toilet..."
An Viên Viên khó hiểu nhưng đầu óc cô lúc này vô cùng choáng, đến tự đứng cũng khó, chẳng thể nghĩ gì được.
Mục Dực Thần lúc này chẳng còn dáng vẻ dịu dàng nữa mà, vẻ mặt hắn đầy ghét bỏ cứng rắn nhét cô vào phòng.
An Viên Viên bị ném xuống giường cả người còn thêm mất lực, cuối cùng cô cũng không chống chọi được mà liệm đi.
Vài giây sau khi liệm đi cô có nghe mang máng giọng Mục Dực Thần nói với ai đó: "Người đã mang đến, đừng để tôi thất vọng."
Thất vọng cái gì... Mục Dực Thần hắn muốn làm gì...
An Viên Viên chỉ kịp tự hỏi như vậy ý thức đã rơi vào vô tận bóng tối.
Trong lúc bị bóng tối nuốt chửng An Viên Viên chốc lát lại có một chút ý thức mơ hồi cảm thấy thân thể mình bị điều khiển, lúc thì bay lên, lúc thì hạ xuống. Chuyện này thật kỳ là, cô nặng như vậy sao có thể bay lên. Nhưng suy nghĩ đó vẫn không ngăn cản được cô chới với muốn bám vào gì đó thì bắt được một mảnh da thịt dẻo dai ướt rượi còn nóng rẩy khiến cô vô thức né tránh.
Da thịt của cô luôn mát mẻ, khi cô mười tuổi bà và mẹ vẫn thích ôm cô, họ nói ôm cô thật dễ chịu.
Da thịt của người nọ thật sự rất nóng, dù cô không có cảm giác chán ghét như khi tiếp xúc với người nhà họ An nhưng cô vẫn giãy giụa.
Sau đó cô mơ hồ nghe thấy tiếng cười của một người đàn ông trưởng thành, thành thục lại nam tính bình thường khó gặp.
Cô muốn mở mắt ra nhìn một cái nhưng làm sao cũng không mở được.
Rồi cô lại chìm vào bóng tối lần nữa.
Lần tiếp theo mở mắt ra cô thấy mình trần trụi nằm trong một căn phòng xa lạ.
An Viên Viên hoảng hốt bò dậy, sau đó choáng váng ngã xuống.
Nhưng ý thức được điều gì không đúng, dù thân thể vô cùng khó chịu An Viên Viên vẫn cắn răng bò lên. Không thấy quần áo của mình đâu, An Viên Viên chụp đại chiếc áo tắm to vắt trên ghế mặc vào rồi chạy ra ngoài.
..........
"Dực Thần, Viên Viên đâu?"
Trong phòng bao, mẹ Mục thấy Mục Dực Thần bước vào lại không thấy An Viên Viên thì không khỏi hỏi.
Mục Dực Thần ngồi xuống, vẻ mặt vẫn vô cùng tự nhiên: "Cô ấy không cho con đợi."
"Ở đó vẫn là nhà vệ sinh nữ nên con quay lại trước."
Thấy mẹ Mục không hài lòng đáy mắt hắn lóe lên một tia không kiên nhẫn nhưng vẫn nhỏ nhẹ nói: "Nếu mẹ không yên tâm thì một lát con lại đi ra tìm cô ấy."
Dù sao hắn cũng muốn trở ra xác định mọi chuyện vẫn diễn ra theo ý mình, sau đó dẫn mọi người đi xem, chính thức chấm dứt mối hôn sự đáng ghét này.
Updated 39 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Không thích thì nói thẳng ra đi, sao lại có loại đàn ông khốn nạn hại người chỉ để từ chối hôn sự như vậy. Mé cái thak khốn này, mày mục nát vs thúi y như cái họ của mày🙄🙄 Cái t cần là cái kết của thank cờ hó này
2026-05-21
2
Mai Pham
mia cái thăk này định làm gì ko muốn cưới thì nói mọe một câu cho xong sao phải bày trò/Panic/😠😠
2026-05-21
1
So Lucky I🌟
Đó đó t biết ngay mà, thứ này có gì mà tốt đẹp được
2026-05-21
2