Mẹ Viên Viên, Lão Ba Tìm Đến Rồi!
"Đồ lợn! Mày mà cũng xứng đứng bên cạnh anh Dực Thần à!"
"Cỡ như mày nên cút vào chuồng lợn, sống với mấy con lợn có nghe không!"
"Hả!"
Trong phòng vệ sinh nữ bỏ hoang ở một góc của trường đại học Kinh Bắc, một đám nữ sinh quay quanh đấm đá túi bụi, mắng chửi điên cuồng với một nữ sinh có thân hình mập mạp.
Nữ sinh ấy từ đầu chí cuối không rên một tiếng, chỉ ôm đầu chịu trận, mặc cho quyền đấm cước đá rơi trên người mình.
Nhưng cũng không vì vậy mà đám người kia cảm thấy nhàm chán mà ngừng tay.
"Ê có người đến! Thôi đi!"
Mãi cho đến khi nghe thấy bên ngoài có tiếng động như có người đến đây.
"Lần sau lại đánh tiếp! Để xem nó có còn day dưa với anh Dực Thần nữa không!"
"Được rồi đi đi!"
"Phi! Mày đợi đấy con heo kia!"
Cuối cùng bọn họ cũng đi.
Trước khi đi còn không quên nhổ nước bọt lên người nữ sinh nọ.
Đợi bọn họ đi hết, một lát sau người nằm trên đất mới bò dậy.
An Viên Viên lẳng lặng lau đi nước bọt trên người, phủi bụi bậm, chỉnh lại quần áo rồi mới lảo đảo rời khỏi chỗ đó.
Khoảnh khắc đó bàn tay luôn nắm chặt của cô buông ra, một mảnh giấy nhỏ có ghi một hàng chữ "anh đợi em ở khu nhà bỏ hoang" rơi xuống đất.
Nó vốn rất sạch sẽ, chẳng mấy đã bẩn hề hề, rồi chẳng ai nhận ra nó từng được trân trọng.
...
An Viên Viên lẳng lặng trở về phòng ký túc xá sinh viên, thấy trong phòng không có ai, dù rất cứng rắn nhưng cô vẫn không khỏi thở phào nhẹ nhõm rồi vội vã vào phòng tắm thay quần áo.
Cởi bỏ bộ đồ cô cẩn thận lựa chọn mà bản thân cho là mình mặc vào đẹp nhất với thân hình mập mạp như cái tên của mình kia để đi gặp người ta, kết quả lại bị đạp dơ nhưng người muốn gặp thì chẳng thấy đâu, An Viên Viên nhìn mình trong gương, cô chưa từng tự ti vì ngoại hình của mình đột nhiên cảm thấy thật châm chọc.
Thật ra An Viên Viên không xấu. Cô có nước da trắng mịn không thấy lỗ chân lông như viên bánh trôi, mái tóc xoăn ngắn đến vai màu hạt dẻ tự nhiên do thừa hưởng một phần tư huyết thống châu Âu của ông ngoại mềm mại sáng bóng, khỏe mạnh, ngũ quan cũng đầy đặn, là loại hình mỹ nhân mặt tròn. Nếu cô ốm xuống sẽ siêu ưa nhìn, nhưng cô lại mập. Không mập căng tròn như quả bóng đi không nổi nhưng vẫn mặc vừa cái quần size lớn nhất của nữ. Đã mập từ khi còn nhỏ.
Quả thật trên đời này có người thích dáng vẻ tròn trịa như viên bánh trôi của cô, cảm thấy nó có phúc khí, giống như mẹ và bà ngoại. Nhưng người không thích nó cũng nhiều vô số kể.
Bản thân An Viên Viên lại trầm tính, không giỏi giao thiệp lại hay lầm lì một mình, cũng không biết cách ăn mặc cho ưa nhìn, tóc tai quanh năm chỉ có một kiểu... Thật ra với thân hình đó thì cũng khó mà ăn diện cho hợp thẩm mỹ người khác.
An Viên Viên biết chứ, nhưng cô vẫn không giảm cân.
An Viên Viên luôn cho rằng đây là cách để tưởng niệm mẹ và bà ngoại đã mất.
Cho đến bây giờ thật ra cô vẫn không thấy mình đã sai.
Có lẽ nó chỉ sai khi cô cho rằng người đó cũng thích mình như vậy nhưng thật ra không phải.
...
Khi An Viên Viên tắm xong đi ra bạn cùng phòng vốn chẳng mấy khi chung đụng vẫn chưa về. Nhưng cô lại nhận được yêu cầu từ người thân.
Viên Viên, đừng quên hôm nay phải đi gặp người nhà họ Mục. Đừng đến trễ.
Nhìn thấy tin nhắn từ cậu mình, An Viên Viên cho rằng bản thân phải vui vẻ, nhưng trong mắt cô lúc này lại chẳng có chút ánh sáng nào.
An Viên Viên không quên, cô đã từng mong chờ ngày này, kể từ khi mẹ và bà ngoại dắt tay nhau ra đi, để lại cô một mình trơ trọi giữa một đám họ hàng thân thích nhưng lắm mưu mô quỷ quyệt. Cô cứ tưởng mình sắp có một người thay thế họ đến yêu thương che chở mình.
Nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng của chính cô.
An Viên Viên tìm một bộ quần áo, cũng không cố tình lựa chọn mà mặc vào.
Thật ra cô vốn định mặc bộ đồ bị dơ kia, cô định là sẽ đi gặp Mục Dực Thần trước rồi cùng hắn đến nơi tổ chức buổi gặp mặt hai nhà. Nếu mọi chuyện thuận lợi thì họ sẽ đính ước, đợi thêm vài năm khi cả hai đều tốt nghiệp đại học sẽ làm đám cưới.
An Viên Viên rời khỏi trường học, cũng không cố tình bắt xe mà đến trạm xe buýt, ngồi hai tuyến lại đổi qua tàu điện ngầm đi thêm một giờ để đến nơi tổ chức buổi tiệc... Có thể nói là tiệc định thân của cô và Mục Dực Thần.
Khi cô đến nơi trong phòng đã đầy đủ người, chỉ thiếu mình cô.
Đúng vậy, người đã hẹn cô gặp mặt ở khu nhà bỏ hoang nhưng lại không tới cũng đã ở đây rồi. An Viên Viên nhìn Mục Dực Thần vẫn cười dịu dàng với mình thì chỉ cảm nhận được vô tận ác ý, lập tức cúi đầu nhìn mặt sàn.
Người họ An bên phía cô ngồi ở đây là vợ chồng cậu hai và cậu ba thấy cô đến sau cùng thì trách móc: "Sao bây giờ mới đến! Để khách phải đợi một mình cháu đó biết không!"
"Đứa nhỏ này thật là, ngày quan trọng như vậy cũng không biết tới sớm."
Mục Dực Thần nói đỡ cho cô: "Thật ra em ấy đến đúng lúc mà."
"Mọi người đều mới đến, không hề chờ lâu, em đừng tự trách. Lúc nãy anh có việc đột xuất phải rời trường trước nếu không anh có thể mang em theo rồi."
Updated 39 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Ê bà ê bà, tui còn hóng ngoại truyện bên kia á. vậy mà bộ mới đã sòn sòn🤣🤣🤣🤣 Thôi happy truyện mới nhé /Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2026-05-21
2
So Lucky I🌟
Mập là cái tội ah, chị đây mập đẹp mập xinh mập dễ thương á chứ ko có xấu tính xấu nết như mấy đứa đâu/Proud/
2026-05-21
2
Mai Pham
bà lại ra tr mới rồi, thế ko cho anh đốc công cái kết đi àh bắt anh đợi lâu thế lại hộc máu tiếp giờ😂🤣🤣
2026-05-21
2