Một luồng gió lạnh thình lình từ thung lũng ùa vào hành lang, làm vạt áo của Cố Ngũ Hằng tung bay, cán ô trong tay hắn khẽ rung lên.
Tuy vậy, nét mặt hắn vẫn không hề gợn sóng, hắn bước đến gần, thản nhiên hỏi: "Ồ? Đạo trưởng muốn chỉ giáo điều gì?"
Lão đạo sĩ nhìn chằm chằm vào ấn đường mờ tối của Cố Ngũ Hằng thở dài một tiếng: "Cố quân sư quyền cao chức trọng, công cao chấn chủ. Ngài càng thông minh, kẻ ngồi trên vị trí chí cao vô thượng kia lại càng nghi kị, càng muốn trừ khử ngài."
"Lần này hồi kinh… là tử cục không có lối thoát."
Mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, lộp bộp gõ vào những viên ngói âm dương cũ kỹ, tạt cả vào gấu áo của hai người.
Cố Ngũ Hằng khẽ cười thành tiếng, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ tiềm ẩn: "Đạo trưởng xuất gia tu hành, hóa ra cũng quan tâm đến chuyện triều cục phe phái sao?"
"Bần đạo không xem triều cục." Lão đạo sĩ lắc đầu, tay vuốt chòm râu bạc trắng: "Ta xem mệnh cách."
Ngón tay gầy trơ xương của ông ta đột ngột chỉ thẳng vào lồng ngực Cố Ngũ Hằng: "Năm nay ngài vừa vặn bước vào đại kiếp nạn của cuộc đời, sát tinh chiếu mệnh, khí số đã tận. Nếu ngài không cưới thê tử trước khi tuyết đầu mùa rơi… chắc chắn sẽ mất mạng, thi cốt không toàn vẹn."
Nụ cười trên môi Cố Ngũ Hằng rốt cuộc cũng nhạt đi vài phần. Hắn khẽ nheo mắt, thanh âm trầm xuống: "Đạo trưởng xem sót rồi. Bản mệnh của ta là cô tinh, khắc chết thê tử. Ai gả cho ta, người đó liền phải chôn thây."
"Ha ha ha ha !"
Lão đạo sĩ bỗng nhiên bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp gian chùa vắng vẻ: "Sai rồi! Không phải ngài khắc thê!"
"Mà là do mệnh cách của ngài quá cứng, sát khí quá nặng, người thường phúc mỏng không tài nào gánh nổi, chưa kịp cận kề đã bị chân khí của ngài phản phệ mà chết."
Lão đạo sĩ đột nhiên nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng xuống mức tối đa, thần bí nói: "Muốn sống sót qua tử cục này… ngài buộc phải cưới một nữ nhân có gia thế hiển hách, mệnh cách tôn quý tột cùng."
"Một người mà ngay cả vị đang ngồi trên ngai vàng kia cũng phải kiêng dè ba phần, không dám tùy tiện động vào."
"Chỉ có phúc trạch và uy thế của nàng mới trấn áp được sát khí trên người ngài, che chở và giữ lại cho ngài một mạng."
Không gian rơi vào một khoảng lặng kéo dài đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài hành lang.
Cố Ngũ Hằng đứng yên như một pho tượng ngọc. Một lúc lâu sau, hắn mới nhàn nhạt cất lời, trong giọng nói không rõ là tò mò hay mỉa mai: "Thiên hạ này rộng lớn, liệu có tồn tại một nữ nhân như lời đạo trưởng nói sao?"
Lão đạo sĩ mỉm cười đầy thâm ý. Ông ta nhặt một quân cờ trắng muốt từ trong giỏ cờ, chậm rãi đẩy sang phía đối diện, đặt ngay vào góc chết của bàn cờ đá, nơi duy nhất có thể chuyển bại thành thắng.
"Có."
Ông ta ngẩng đầu, khóa chặt ánh mắt vào vị quân sư ngút trời kinh luân: "Chỉ là… Cố quân sư, ngài có dám cưới nàng hay không thôi."
...
Thiên hạ đều biết, dưới thời Thịnh An có một nơi giàu đến mức ngay cả triều đình cũng phải dè chừng.
Nơi đó chính là Lan Thành.
Nằm chễm chệ ngay tại yếu huyệt giao thương huyết mạch nối liền Nam Bắc, Lan Thành sở hữu bến thuyền vạn dặm dập dìu sóng nước, ngày đêm quy tụ hàng ngàn thương đội ngược xuôi từ khắp chín châu. Nơi đây như một con quái thú nuốt vàng nhả ngọc, đèn hoa rực rỡ từ thuở bình minh đến tận lúc nửa đêm không bao giờ tắt. Từ trăm năm trước, triều đình đã ngầm ban đặc quyền tự quản cho Thẩm gia, đổi lại là nguồn thuế triều cống khổng lồ, đủ sức nuôi sống một nửa quân đội giang sơn.
Mà kẻ nắm giữ chiếc túi tiền vạn năng ấy, không ai khác chính là Thẩm gia.
Tích sản của Thẩm gia rốt cuộc nhiều đến mức nào? Người ta bảo, quốc khố của hoàng đế đôi khi còn có lúc cạn kiệt, chứ ngân kho của Thẩm thị thì vĩnh viễn tràn trề. Từ những đại chiến thuyền sừng sững ngoài hải cảng, xưởng đúc binh khí quy mô lớn nhất bờ cõi, cho đến tuyến vận tải lương thảo huyết mạch cung ứng cho biên cương... đâu đâu cũng đóng tầng tầng lớp lớp gia huy hình hoa lan bằng vàng ròng của Thẩm thị.
Phú khả địch quốc, quyền thế ngút trời, ngay cả đương kim thánh thượng khi đối diện với người nhà họ Thẩm cũng phải nể mặt ba phần, chưa từng dám dùng hoàng quyền ép buộc.
Nhưng điều khiến người ta đau đầu nhất lúc này lại là Thẩm gia kén rể suốt hai năm vẫn chưa chọn được người phù hợp.
Chẳng phải vì cửa vương phủ quá cao, mà là vì vị duy nhất được kế thừa khối gia sản khổng lồ này, Thẩm tiểu thư Thẩm Châu Nghi, là một nữ tử vô cùng "quái đản".
Nàng không màng đến những công tử hào hoa phong nhã phong lưu bậc nhất, cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn đám con cháu thế gia quyền quý hữu danh vô thực. Thẩm Châu Nghi từ nhỏ đã không chạm vào cầm kỳ thi họa, nữ công gia chánh, nàng chỉ có một niềm đam mê cuồng nhiệt với cơ quan thuật toán và những thứ quái dị.
Lúc những khuê tú khác đang học thêu hoa dệt lụa, thì vị Thẩm tiểu thư này đã cầm búa, đục, tháo tung hết khóa đồng trong phủ, rã banh xe ngựa, thậm chí lẻn vào xưởng binh khí để tháo rời cả nỏ quân dụng ra nghiên cứu từng bánh răng.
Thứ nàng muốn chưa bao giờ là quyền thế
Nàng từng tuyên bố: "Kẻ muốn làm phu quân của Thẩm Châu Nghi, phải là người thông minh nhất thiên hạ."
Đáng tiếc, ròng rã hai năm trời, kẻ xếp hàng từ đầu phố đến cuối phố cầu thân đều là một lũ phàm phu tục tử, ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn vào cái mỏ vàng sau lưng nàng. Ngu xuẩn đến mức khiến nàng phát chán.
...
Kinh thành có thanh lâu mị hoặc, thì Lan Thành có Nam Phong Quán vang danh.
Đêm buông xuống, những dải đèn lồng đỏ rực như huyết treo dọc theo những tầng lầu chạm trổ tinh xảo của Nam Phong Quán, hắt xuống mặt sông những vệt sáng lấp lánh đầy mê hoặc. Tiếng đàn sáo réo rắt hòa cùng tiếng cười đùa lả lơi phảng phất trong gió xuân.
Nơi đây không giống thanh lâu tầm thường, bởi nam nhân mới là kẻ tiếp khách. Kẻ gảy đàn múa kiếm, kẻ sa cơ lỡ vận bán rẻ tài nghệ, lại có kẻ thanh thuần như ngọc mua vui cho các quý nhân. Quan lại quyền quý từ Thịnh Kinh khi ghé qua Lan Thành đều lén lút đến đây tiêu khiển.
Mà vị khách sộp, phóng khoáng và nổi danh nhất ở cái chốn tiêu tiền như nước này chính là Thẩm Châu Nghi.
Trong nhã gian xa hoa ở tầng hai, khói hương trầm lượn lờ, tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên liên tục không ngớt.
"Nhìn cho kỹ đây!"
Châu Nghi đang ngồi vắt vẻo trên chiếc bàn bằng gỗ lim bóng loáng, tà váy màu xanh nhạt thêu hoa trà xòe tung như một đóa sen nước. Mái tóc đen nhánh của nàng được buộc cao hơi lệch sang một bên, vài lọn tóc mai rủ xuống gò má trắng ngần, tôn lên vẻ tinh nghịch, hoạt bát vô ngần.
Trên lòng bàn tay mảnh mai của nàng là một món vũ khí nhỏ gọn, toàn thân đúc bằng thép đen bóng loáng, thanh mảnh chỉ vừa vặn một cái nắm tay.
"Thứ này, ta đặt tên là Tụ Tiễn." Nàng nhướng đôi mày thanh tú, ánh mắt lấp lánh vẻ đắc ý:
"Đừng thấy nó nhỏ nhắn như món đồ chơi mà coi thường uy lực của nó."
Dứt lời, ngón tay ngọc ngà của nàng khẽ gạt nhẹ vào một lẫy ngầm.
Vút !
Một tiếng xé gió sắc lẹm, chói tai vang lên trong không gian hẹp.
Một thanh sắt mỏng dính, bén ngót như lá liễu thanh mảnh lao đi với tốc độ kinh hoàng, bắn thẳng ra ngoài hành lang rồi ghim phập vào cây cột gỗ sồi ng nghìn năm tuổi ở phía xa.
Phập! Thanh tiễn cắm sâu vào thớ gỗ gần nửa tấc, đuôi tiễn vẫn còn rung lên bần bật, phát ra tiếng ong ong lạnh người.
Cả gian phòng im bặt trong một hơi thở, sau đó lập tức bùng nổ thành những tiếng hoan hô kinh hãi.
"Hay ! Tuyệt diệu."
"Thẩm tiểu thư quả nhiên là thiên tài cơ quan, vạn người có một."
"Món đồ nhỏ như vậy mà uy lực có thể xuyên giáp, thật khiến người ta mở mang tầm mắt."
Châu Nghi chống hai tay sau lưng, bật cười giòn giã, đôi mắt phượng cong lên thành hình mảnh trăng khuyết đầy ngạo nghễ: "Bổn cô nương phải tháo ra sửa lại tận mười bảy lần, tinh chỉnh từng cái lò xo bánh răng mới thành công đấy!"
Nói xong, nàng hào phóng vung tay, mấy thỏi bạc bảo vật nặng trịch ném loảng xoảng lên bàn: "Thưởng, ai có lời khen hay nhất hôm nay đều có phần."
Updated 23 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Cứ ở bên chị thì mệnh sát tinh của anh cũng có phúc khí thôi, phúc tinh là chị bao anh trọn gói, một gói đặc biệt cả đời☺️Kinh thành là cái đầm rồng hang hổ, nhưng ngay cả cái vị ngồi trên ngai vàng kia cũng phải kính nể thế lực nhà chị tới ba phần mà không dám ra oai hay ép buộc, chỉ cần là người của chị anh còn lo gì nữa😎
2026-05-23
5
So Lucky I🌟
Chị đây là ngậm ngọc sinh ra chứ không phải ngậm thìa vàng nữa rồi. Với gia thế bối cảnh như này ai mà làm lại chị, ai mà mong qua mặt được đây khi ngay cả đương kim thánh thượng cũng không bằng
2026-05-23
1
Cao Gia Hưng
Nghe vụ sát thê sao mà tui sợ quá
2026-05-23
2