Chương 3: Thiên Kim Thẩm Gia

Đám nam tử xung quanh lập tức vui mừng khôn xiết, ríu rít cúi đầu tạ ơn.

​Bên cạnh nàng, tỳ nữ thân cận A Hoạt cũng cười đến híp cả mắt, nhanh nhẹn thu dọn lại bao đựng tiễn. Tiểu thư nhà nàng xưa nay chưa từng giống bất kỳ một vị khuê tú đoan trang nào. Không học cầm kỳ, không màng thi họa, ngày ngày chỉ thích chui vào đống sắt vụn nghiên cứu mấy món cơ quan kỳ quái rồi dẫn theo người hầu chạy khắp nơi gây chuyện. Nhưng cũng nhờ vậy, cuộc sống của A Hoạt chưa bao giờ biết đến hai chữ "tẻ nhạt".

​A Hoạt còn chưa kịp rót thêm chén trà cho tiểu thư nhà mình thì...

​Rầm!

​Cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn bị một lực đạo mạnh mẽ thô bạo đẩy tung ra. Một bóng người cao lớn, vững chãi như ngọn núi sừng sững bước vào, che khuất cả ánh đèn hành lang.

​Lâm Túc.

​Hắn mặc một bộ huyền y bó sát người, bên hông đeo thanh trường kiếm lạnh lẽo, khí thế trầm ổn chuẩn xác của một cao thủ bảo hộ. Vừa bước vào, đôi mày rậm của hắn đã nhíu chặt lại thành một đường thẳng, ánh mắt hình viên đạn quét qua một lượt căn phòng tràn ngập những nam nhân ăn mặc yểu điệu, yêu kiều.

​Gương mặt tuấn tú, góc cạnh của hắn hiện rõ vẻ vừa tức giận đến nghiến răng, lại vừa cuống quýt bất lực: "Thẩm Châu Nghi."

​"Muội lại dám lén trốn đến cái nơi quỷ quái, hỗn tạp này nữa có phải không?"

​Châu Nghi lúc này đang thong thả bóc một quả quýt ngọt, thấy người tới liền chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn cười hì hì, đưa múi quýt lên vẫy vẫy: "Tới rồi đấy à? Hôm nay Lâm đại ca lại muốn dạy muội chiêu thức võ công nào đây?"

​Lâm Túc nhìn bộ dạng không sợ trời không sợ đất của nàng, huyệt thái dương giật nảy lên vì đau đầu.

​"Muội còn tâm trạng mà đòi luyện võ?" Hắn sải bước dài tới, chẳng nể nang gì liền nắm lấy cổ tay nàng, kéo tuột nàng đứng dậy khỏi bàn gỗ: "Thẩm thúc thúc cùng Thẩm mẫu đã dùng xong yến tiệc, vừa mới về tới phủ rồi!"

​"Cái gì?"

​Châu Nghi giật bắn người như bị điện giật, suýt chút nữa thì đánh rơi cả chiếc Tụ Tiễn quý giá xuống đất. Đôi mắt nàng trợn tròn, giọng cao vút: "Huynh điên rồi sao, sao giờ này mới báo hả?"

​Nàng lập tức nhảy phắt xuống đất, luống cuống xách vạt váy dài chỉnh tề chạy thục mạng ra phía cửa: "Lần này tiêu đời muội thật rồi, chết chắc rồi."

​Lâm Túc vừa buồn cười vừa bất lực trước bộ dạng của nàng, chỉ biết lắc đầu thở dài, sải bước lớn đuổi theo sau: "Muội chạy chậm một chút ! Bậc thang trơn lắm, ngã bây giờ!"

​"Chậm cái gì mà chậm." Châu Nghi vừa vội vã lao xuống lầu vừa ngoảnh đầu lại hét lớn, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch ra: "Nếu để mẫu thân biết muội lại lén lút đến Nam Phong Quán tìm nam nhân bóc quýt, bà ấy chắc chắn sẽ dùng xích sắt khóa chân muội lại ba tháng mất."

​Hai bóng người, một xanh một đen, như hai vệt khói vội vã lao ra khỏi đại sảnh nhộn nhịp của Nam Phong Quán.

​Ngoài cửa kinh thành, một chiếc xe ngựa gỗ trắc thượng hạng, bên trên có thêu gia huy hoa lan bằng chỉ vàng lấp lánh của Thẩm gia đã chờ sẵn từ lâu, lặng lẽ đón lấy vị thiên kim tinh quái, rồi hòa vào màn đêm phồn hoa, sâu thẳm của vùng đất Lan Thành.

...

​Khi cỗ xe ngựa của Thẩm gia vừa dừng bánh trước đại môn, Thẩm Châu Nghi đã vội vã vén rèm bước xuống. Thế nhưng, đập vào mắt nàng lúc này lại là một cỗ xe ngựa to lớn, xa hoa khác đang đỗ chễm chệ. Nhìn kỹ lọng che và họa tiết chạm khắc, tuyệt đối không phải người của Thẩm gia, cũng chẳng phải thương nhân ở Lan Thành.

​Châu Nghi khẽ nhướng mày, cùng Lâm Túc và A Hoạt bước nhanh vào trong.

​Vừa qua khỏi bình phong dẫn vào sảnh chính, nàng đã phải sững người. Giữa khoảng sân rộng, mười mấy chiếc rương gỗ lim khảm vàng đang mở toang, bên trong chứa đầy gấm vóc lụa là và trân bảo phát ra ánh sáng lấp lánh dưới ánh đèn.

​Trong sảnh, phụ mẫu của nàng đang ngồi ở ghế chủ tọa, đối diện là một nam nhân trẻ tuổi ăn mặc gấm vóc vương giả. Điều khiến Châu Nghi ngạc nhiên là sắc mặt của phụ mẫu những người vốn dĩ ngạo nghễ vì nắm giữ kinh tế cả một phương, lúc này lại có vài phần khách sáo, cẩn trọng với vị khách kia.

​Lâm Túc khẽ cau mày, tiến lên một bước bước, ghé sát tai nàng hạ thấp giọng:

"Hắn là thế tử của Kỳ Thân Vương, Tống Dực. Kỳ Thân Vương là nhi tử mà Thành Đức đế yêu thương nhất nhưng ngài ấy bệnh nặng nhiều năm không lo việc triều chính được, Tống Dực hắn là con trưởng, hiện tại Kỳ Vương phủ cho hắn nắm giữ quyền hành."

​Vừa nghe thấy tiếng động, nam nhân trong sảnh liền quay đầu lại. Thấy Châu Nghi bước vào, hắn thong thả đứng dậy, phong thái vô cùng lịch thiệp và đúng mực của một hoàng thất quý tộc.

​Châu Nghi thu lại vẻ tinh nghịch ban nãy ở Nam Phong Quán, khẽ khom người hành lễ theo đúng phép tắc của một khuê tú: "Không biết đêm muộn thế này, thế tử gia ghé thăm quý phủ là có việc gì chỉ giáo?"

​Nói rồi, ánh mắt nàng thản nhiên liếc qua những món bảo vật mà đám thuộc hạ của Tống Dực đang cung kính nâng trên tay. Nào là viên dạ minh châu to bằng mắt người lấp lánh trong bóng tối, nào là chiếc vòng ngọc phỉ thúy xanh óng ánh không một vết gợn, lại thêm vài cây trâm bạch ngọc chạm trổ tinh xảo, giá trị liên thành.

​Tống Dực mỉm cười, ánh mắt lộ rõ vẻ tự đắc:

"Mấy vật phẩm này là Kỳ Vương Phủ chúng ta may mắn có được. Hôm nay ta mạo muội mang tới tặng cho Thẩm tiểu thư làm quà gặp mặt, hy vọng nàng cùng bổn thế tử có cơ hội kết thân."

​Hắn tiến lên một bước, giọng điệu chuyển sang vẻ săn đón: "Ta nghe danh Thẩm tiểu thư thông tuệ hơn người, tinh thông cơ quan. Chi bằng nhân cơ hội này, nàng cùng ta trao đổi một chút về cách luyện khí chế đồ? Dực mỗ cũng rất muốn học hỏi ở nàng."

​Châu Nghi không đáp, nàng bước tới, tùy ý nhặt chiếc vòng ngọc phỉ thúy lên ngắm nghía dưới ánh đèn.

​Thấy nàng chăm chú, Tống Dực thầm nghĩ nữ tử thiên hạ ai chẳng yêu thích trang sức, hắn liền dịu dàng đưa tay ra: "Để ta đeo giúp nàng."

​Cạch.

​Châu Nghi đột ngột đặt chiếc vòng trở lại khay bạc, rồi bất ngờ bật cười khúc khích. Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa sảnh đường tĩnh mịch khiến Tống Dực khựng lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung có chút sượng sùng.

​"Thế tử gia, ngài mang vòng ngọc này tới tặng cho ta sao?"

​Tống Dực thu tay về, biến sắc hỏi: "Có gì không thỏa sao?"

​Châu Nghi nghiêng đầu, hàng mi cong vút chớp chớp: "Thế tử có lẽ quên mất, mỏ ngọc thô lớn nhất và có phẩm chất tốt nhất Thịnh An này vốn thuộc sở hữu của Thẩm gia ta. Mấy thứ trân bảo này của ngài, nhìn vân ngọc là biết được mài ra từ phôi ngọc của tiệm nhà chúng ta rồi. Ngài mang đồ của Thẩm gia đi một vòng, rồi lại mang nó tặng ngược lại cho chủ nhân của nó… Tiểu nữ thấy buồn cười là vì vậy."

​Gương mặt Tống Dực lập tức đỏ bừng rồi chuyển sang tái mét. Hắn đường đường là thế tử Kỳ Vương Phủ, đi đến đâu cũng là trung tâm của sự chú ý, vậy mà hôm nay lại bị một nữ tử thương gia vạch trần một cách bẽ bàng thế này.

​Mẫu thân ngồi phía trên thấy bầu không khí căng thẳng, vội ho một tiếng, kéo nhẹ tay áo nàng trách mắng: "Nghi bảo, không được vô lễ. Đây là tấm lòng của thế tử."

​Tống Dực hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh. Hắn vốn biết Thẩm gia giàu có, nhưng không ngờ mạng lưới sản nghiệp của họ lại kinh người đến mức này.

​Châu Nghi lúc này mới nhàn nhạt lên tiếng: "Tấm lòng của thế tử, Châu Nghi xin ghi lòng tạc dạ. Chỉ là, người muốn hẹn gặp riêng ta ở Lan Thành này nhiều vô số kể. Ai cũng phải trải qua thử thách của ta mới có tư cách gặp gỡ."

​Nghe đến đây, lòng hiếu thắng của Tống Dực lại trỗi dậy. Hắn thẳng lưng, tự tin đáp: "Ta biết tiểu thư thích người thông minh. Tống Dực ta tự thấy bản thân cũng có chút thông tuệ, mời nàng ra đề."

​Châu Nghi khẽ liếc nhìn A Hoạt. Tỳ nữ thân cận lập tức hiểu ý, nhanh nhẹn chạy vào thư phòng bên cạnh, một lúc sau cầm ra một tờ giấy tuyên thành có đóng ấn ký hoa lan bằng mực đỏ của Thẩm gia, cung kính đưa cho Tống Dực.

​Tống Dực nhận lấy tờ giấy trắng tinh, nghe Châu Nghi nói: "Tiểu nữ muốn thế tử vẽ cho ta một bông hoa lên đây."

​Hắn sững người một lát rồi bật cười lớn: "Vẽ hoa? Chuyện này tuyệt đối không khó với ta. Bản thế tử từ nhỏ đã học họa công từ các đại gia trong kinh."

​"Thế tử chớ vội mừng." Châu Nghi nhướng mày, cắt ngang lời hắn: "Bông hoa này phải sinh động như thật, xinh đẹp rực rỡ, nhưng ngài chỉ có duy nhất một cơ hội. Khi nào ngài làm được, hãy mang tờ giấy có ấn ký này đến tìm ta."

​Nói xong, nàng chẳng đợi Tống Dực kịp hoàn hồn, liền xoay người dứt khoát cùng A Hoạt đi thẳng về phía hậu viện.

​Lâm Túc ở lại cúi người hành lễ lấy lệ một cái theo đúng phép tắc, rồi cũng nhanh chân chạy đuổi theo bóng dáng màu xanh nhạt của vị tiểu thư nhà mình. Để lại Tống Dực đứng trơ trọi giữa sảnh chính, tay cầm tờ giấy trắng, sắc mặt âm trầm bất định.

Hot

Comments

Kim vũ

Kim vũ

Tưởng CN cầm cục vàng chọi lổ đầu thế tử tới nơi r á

2026-05-23

8

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Muốn kết thân với chị muốn trở thành phu quân của chị không phải chỉ thể hiện dăm ba cái tài lẻ bình thường và ba cái đồng bạc mà được đâu. Tiền bạc hay ngọc ngà châu báu gì đó chị đâu có thiếu, người theo đuổi chị đây lại càng không thiếu.. vượt qua được ải của chị trước đi rồi nói tiếp

2026-05-23

1

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Haha chị ngông thế nhưng vẫn biết sợ vẫn có người trị được🤣🤣🤣

2026-05-23

3

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play