Thiên Kim Xung Hỉ
Gió cát phương Bắc cuồn cuộn như sóng gầm, hung hãn quất vào những mảng tường thành loang lổ, cũ kỹ của U Châu, từng hồi rít lên lạnh buốt như ngàn lưỡi dao sắc lẹm cứa vào da thịt. Giữa vòm trời xám xịt như đổ chì, đại kỳ của Tạ gia quân bị gió thổi tung, phần phật tung bay, trên đó chữ "Tạ" thêu bằng chỉ bạc đã bị vấy lên những vệt đen thẫm lay lắt. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với khói thuốc súng khét lẹt như đã ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng viên gạch vỡ vụn nơi tử địa này.
Trong soái doanh, ngọn nến tàn lay lắt trước gió, đổ cái bóng dài cô độc lên tấm bản đồ quân sự bằng da dê.
Xoạch.
Cố Ngũ Hằng đặt cuộn quân lệnh cuối cùng xuống bàn, âm thanh thanh mảnh vang lên phá vỡ sự im lặng đáng sợ.
Nam nhân ngồi đó chừng ba mươi tuổi, thân hình gầy gò khoác một chiếc áo bào màu xanh sẫm đơn bạc, trông lạc lõng giữa nơi binh đao loạn lạc này. Gương mặt hắn thanh tú nhưng sương bạt lãnh đạm, làn da có phần nhợt nhạt do bệnh tật kinh niên. Ngón tay hắn thon dài, sạch sẽ, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ở đốt ngón tay có những vết chai mỏng, đó là dấu vết của mười năm ròng rã cầm bút lông, vạch ra những trận đồ đẫm máu giữa gió cát biên cương.
Người ngoài nhìn vào, ai nấy đều lầm tưởng hắn là một thư sinh trói gà không chặt, một kẻ bệnh nhược hữu danh vô thực hơn là vị quân sư đại tài từng khiến mười ba bộ tộc phương Bắc vừa nghe danh đã kinh hồn bạt vía.
Thế nhưng, chỉ những kẻ từng chân chính bước lên chiến trường, nhuốm máu cùng hắn mới hiểu được, nam nhân thanh nhã như ngọc này đáng sợ đến nhường nào. Hắn không cầm đao, nhưng một lời nhẹ nhàng thốt ra có thể định đoạt sinh tử của mấy vạn đại quân. Hắn không ra trận, nhưng một nước cờ ngầm bốc khói của hắn đã từng thiêu rụi ba tòa thành trì kiên cố của quân địch chỉ trong một đêm đông buốt giá, biến vạn dặm thành tro bụi.
Rầm!
Tấm màn trướng bằng da thú bị thô bạo xốc lên, kéo theo một luồng gió lạnh thấu xương ùa vào. Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề vang lên.
Một thiếu niên tướng quân mình mặc giáp bạc bước vào, khí thế bức người. Đó là Tạ Vân Khâm, tiểu tướng quân của Tạ gia quân.
Năm nay hắn mới vừa tròn hai mươi hai tuổi, mày kiếm mắt ngôi sao, trên người còn vương đầy huyết khí chưa tan. Sau khi phụ thân tử chiến ở Nhạn Môn Quan 4 năm trước, bờ vai trẻ tuổi của hắn đã phải gánh vác cả giang sơn và sinh mệnh của mấy mươi vạn hùng binh.
"Tiên sinh."
Tạ Vân Khâm bước đến trước án thư, nặng nề đặt một cuộn vải vàng thêu long văn lên bàn. Sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ, cơ hồ có thể nhỏ ra nước.
"Người trong kinh tới rồi."
Cố Ngũ Hằng không thèm mở cuộn thánh chỉ kia ra. Hắn chỉ liếc qua lớp lụa vàng rực rỡ, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt nhẽo, mang theo vài phần giễu cợt: "Cuối cùng cũng đến."
Tạ Vân Khâm siết chặt nắm đấm, gân xanh trên mu bàn tay giật nảy: "Hoàng đế hạ chỉ triệu ngài hồi kinh, phong làm Thiếu phó, danh nghĩa là dạy học cho đám vương tôn công tử vô dụng kia."
Nói đến đây, lồng ngực Tạ Vân Khâm phập phồng dữ dội, hắn đột nhiên đập mạnh tay xuống bàn, khiến nghiên mực trên bàn bắn tung tóe: "Khốn kiếp ! Rõ ràng là muốn chặt đứt cánh tay của ta."
Ai nấy đều biết, ở mảnh đất U Châu cằn cỗi này, người khiến các tướng sĩ mười phần tâm phục khẩu phục, người là linh hồn của cả quân đội không phải là một Tạ Vân Khâm non nớt.
Mà là Cố Ngũ Hằng
Tân đế ngồi trên ngai vàng ở kinh đô có thể nhắm mắt làm ngơ, để một tiểu tướng quân trẻ tuổi nắm giữ binh quyền. Nhưng hắn tuyệt đối không thể ngủ ngon khi biết bên cạnh con mãnh hổ ấy lại có thêm một con hồ ly quá mức thông minh, tính kế thiên hạ không một vết hở.
Trái ngược với sự phẫn nộ của thiếu niên, Cố Ngũ Hằng lại vô cùng bình thản. Hắn nâng chiếc ấm đất nung, chậm rãi rót một chén trà nóng, làn khói sương mờ ảo che khuất ánh mắt thâm sâu của hắn.
"Nếu ta không về kinh, bệ hạ mới thật sự ngủ không yên giấc."
"Tiên sinh!"
Tạ Vân Khâm bước tới một bước, tay đặt lên chuôi kiếm bên hông, tiếng kim loại va chạm nghe rợn người: "Chỉ cần ngài nói một câu, ta lập tức truyền lệnh, đem ba mươi vạn đại quân…"
"Muốn tạo phản?" Giọng của Cố Ngũ Hằng rất nhẹ, thậm chí còn mang theo chút lười nhác.
Thế nhưng, hai chữ "tạo phản" vừa thốt ra, bầu không khí trong doanh trướng lập tức đông cứng lại. Sát khí vô hình ép tới khiến lồng ngực Tạ Vân Khâm nghẹn ứ, nửa câu sau liền kẹt cứng nơi cổ họng.
Cố Ngũ Hằng từ tốn ngẩng đầu, đôi mắt đen láy như đầm nước sâu không đáy đóng băng, nhìn thẳng vào vị tướng quân trẻ tuổi.
"Ngươi mới hai mươi hai tuổi." Hắn nhấp một ngụm trà, thanh âm lành lạnh: "Đừng nói những lời tru di cửu tộc như thế. Phụ thân ngươi dùng mạng đổi lấy lòng trung quân của Tạ gia, không phải để ngươi đem đi đánh cược."
Ngoài trướng, gió lạnh rít qua khe hở, nghe như tiếng khóc than của cô hồn dã quỷ.
Yên lặng hồi lâu, Tạ Vân Khâm chậm rãi buông chuôi kiếm, đôi vai cường tráng khẽ sụp xuống. Hắn cúi đầu, giọng nói khàn đặc mang theo chút bất lực lẫn lo lắng tột cùng:
"Tiên sinh… người hồi kinh, chuyến đi này lành ít dữ nhiều. Kinh đô là hang cọp đầm rồng, bọn họ sẽ không để ngài sống sót."
Cố Ngũ Hằng nhìn chén trà đã nguội lạnh trong tay, cười khẽ một tiếng, trong mắt là sự thấu thị hồng trần: "Ở đâu mà chẳng nguy hiểm? Từ mười mấy năm trước khi ta bước chân vào bàn cờ triều cục này, đã sớm không còn đường lui rồi."
...
Ba ngày sau, tiết trời lập đông.
Trước khi chính thức rời khỏi U Châu để xuôi nam về kinh, Cố Ngũ Hằng không mang theo tùy tùng, một mình một ngựa lặng lẽ lên núi.
Trên đỉnh núi cao ngất, quanh năm mây mù bao phủ, có một ngôi chùa cổ kính, hoang phế nằm chênh vênh ngay sát vách đá dựng đứng. Bảng hiệu sơn son đã bong tróc, lờ mờ ba chữ hiện ra: Hàn Sơn Tự.
Ngôi chùa này nằm ở nơi hẻo lánh, quanh năm hương khói thưa thớt, lạnh lẽo cô liêu. Những năm chiến loạn triền miên, Cố Ngũ Hằng thường lui tới đây để tìm một góc thanh tịnh tránh tuyết, tạm quên đi những mưu toan đẫm máu ngoài kia.
Lúc bánh xe ngựa dừng lại trước cổng chùa, trời bỗng đổ mưa phùn. Những giọt mưa lạnh buốt lún phún rơi, dệt thành một bức màn sương mù dày đặc, bao trùm lấy không gian cổ kính.
Cộc… Cộc… Cộc…
Tiếng mõ tụng kinh đều đặn, trầm đục vang lên từ chánh điện, truyền qua làn sương lạnh, nghe xa xăm mà huyền bí.
Cố Ngũ Hằng che một chiếc ô giấy dầu màu xanh rêu, bước qua ngưỡng cửa rêu phong. Dưới mái hiên của gian nhà bên gác tây, hắn nhìn thấy một lão đạo sĩ mặc một bộ đạo bào màu xám tro rách rưới đang ngồi xếp bằng. Trước mặt ông ta là một bàn cờ bằng đá thô sơ, trên đó rải rác những quân cờ đen trắng đang bày ra một thế trận dang dở, huyền cơ trùng trùng.
Lão đạo sĩ không hề ngẩng đầu, ngón tay gầy guộc gõ gõ lên mặt bàn đá, nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Cố quân sư, ngài cuối cùng cũng tới. Bần đạo đã đợi ngài rất lâu rồi."
Bước chân Cố Ngũ Hằng khựng lại giữa màn mưa. Giọng nói của hắn vẫn bình lặng như nước hồ thu: "Đạo trưởng biết ta? "
Lão đạo sĩ lúc này mới từ tốn thả một quân cờ đen xuống bàn cờ, tiếng đá chạm nhau thanh thúy: "Thiên hạ này, có ai lại không biết đến vị quân sư đại tài của Tạ gia quân, Cố Ngũ Hằng?"
"Người tính toán lòng người như thần, bày mưu lập trận quỷ khóc thần sầu, lật tay làm mây úp tay làm mưa."
Nói đoạn, lão đạo sĩ chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đó là một gương mặt già nua đầy những nếp nhăn của năm tháng, thế nhưng đôi mắt ông ta lại sáng một cách kỳ lạ, sâu hoắm và sắc bén như có thể nhìn thấu suốt tiền thế hậu kiếp của một con người.
"Chỉ tiếc là…" Ông ta kéo dài giọng, ánh mắt khóa chặt vào gương mặt thanh tú của nam nhân áo xanh: "Ngài sắp chết rồi."
Updated 23 Episodes
Comments
Méi
Chào các con vợ, anh quay lại rồi nè 🤭 Viết thêm cũng nhiều mà quyết định đăng bộ này, xem vui vẻ nhaaa 😘❤️❤️
2026-05-23
12
So Lucky I🌟
Haha chào mừng bà đã quay trở lại, chúc mừng chuyện mới nha, mới đọc văn án thôi đã thấy thú vị rồi đấy, mong sẽ có một dấu ấn khó quên từ couple này/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2026-05-23
4
Mã Quốc Anh
Người chồng tổng tài yểu mệnh của tôi keke
2026-05-23
3